Lúc này, Diệp Vân Dật cũng đã trông thấy bộ dạng toàn thân nhuốm màu của thủ vệ Liên Minh Quân.
Lập tức nhíu mày.
Có vẻ những người này đều bị dị thú gây thương tích trong lần sân bắn này.
Khẽ đảo tayo!
Mấy lọ thuốc bột xuất hiện trong tay hắn.
Tiếp đó, Diệp Vân Dật đi về phía đám người đó.
"Mở miệng vết thương ra, ta rắc chút thuốc cho các ngươit, chỉ có điều sẽ đau một chútc."
Diệp Vân Dật nói xong.
Đám người thủ vệ Liên Minh Quân nghe vậy thì làm theo.
Dù sao bọn hắn cũng biết rõ, Diệp Vân Dật thế nhưng là một vị Luyện Dược Sư cao cấp!
Cho nên thuốc của hắn, chính là thứ tốt!
Diệp Vân Dật nhìn những miệng vết thương vẫn còn đang chảy máu này.
Lập tức vẩy bốt thuốc lên.
Trong nháy mắt, đám thủ vệ này bắt đầu run rẩy toàn thân.
Dù sao, thật sự là vô cùng đau đớn!
Bất quá, Liên Minh Quân đúng là Liên Minh Quân, đối mặt với sự đau đớn như vậy, cũng không hề rên một tiếng.
Như vậy mới tốt chứ!
Diệp Vân Dật trong đầu thầm nghĩ một câu.
Dù sao lúc trước, những người dùng qua thuốc bột này, ai đều gào khóc thảm thiết.
Sau đó, Diệp Vân Dật tiếp tục rắc thuốc cho những người khác.
Bọn hắn cũng lập tức khóe miệng co giật!
Con mẹ nó.
Đau quá.
Thế nhưng vẫn là không một ai rên một tiếng.
Một lúc sau!
Máu từ miệng vết thương cũng đã ngừng chảy.
Sau đó, bằng mắt thường đều có thể nhìn thấy miệng vết thương đã khép lại.
Mọi người thấy cảnh này không khỏi nheo mắt.
Sự rung động từ trong nội tâm lập tức dâng lên.
"Mẹ ơi, ngươi nhìn kìa? Thuốc này của Diệp đại nhân, vậy mà thần kỳ như vậy."
Một tên gia chủ nhỏ giọng nói với đồng bạn gia chủ bên cạnh.
Người kia cũng quay đầu, trợn mắt lên nói: "Ta cũng không bị mù! Nhìn thấy rồi."
Nhưng tên gia chủ khác, đồng dạng đều mang theo sự rung động hiện lên trên mặt.
Lúc bọn họ đã nghe tới việc Diệp Vân Dật là một vị Luyện Dược Sư cao cấp. Mùi thơm của dược vật luyện ra lan tỏa hơn một nửa Thanh Mặc thành.
Bây giờ nhìn như vậy, kỹ thuật luyện dược quả nhiên không giống bình thường a
Lập tức, bọn hắn càng thêm kiên định ý tưởng vốn có trong lòng.
Tăng thêm sự kiện săn bắn lần này.
Có thể nhìn ra
Đi theo Diệp đại nhân,có thịt để ăn thỏa thích a!
Phó Hội Vũ nhìn vẻ mặt này của mọi người, rồi nhìn về phía Vũ Băng Nhan bên cạnh. Vừa vặn người kia cũng đang nhìn tới, hai ngườil ập tức liền gật đầu.
"Tốt rồi, mọi người đều đã vất vả một thời gian dài như vậy, nhanh trở về nghỉ ngơi đi."
"Sự kiện săn bắn lần này, kết thúc hoàn mỹ."
Phó Hội Vũ đưa ra tổng kết ngắn gọn.
Sau đó mang theo Vũ Băng Nhan, còn có những thành viên Liên Minh Quân khác rời đi.
Tiếp theo, chính là thời gian Diệp Vân Dật phân phối tinh hạch.
Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan bên này, tự nhiên không cần phân phối. Dù sao các nàng dẫn theo cũng là thành viên của Liên Minh Quân. Vì vậy cứ trực tiếp mang về là được rồi.
Diệp Vân Dật bên này.
Hắn nhìn mọi người rồi nói:" Tới, phân chia ra đi."
Sau câu này.
Một tên gia chủ tranh thủ khoát tay nói: " Diệp đại nhân, sao ngài lại nói như vậy. Lần này chúng ta cùng ngài đi ra ngoài. Hầu như là không cần ra sức gì. "
"Những thứ này là công sức ngài chém giết dị thú mà có. Chúng ta nếu nhận lấy, chẳng phải là tranh công của ngài sao. Quả thực không thích hợp."
Những lời này, rơi vào tai đám gia chủ bên cạnh, khiến bọ hắn phải nhìn lại tên gia chủ này.
Con mẹ nó, ngươi ngược lại là rất biết nói chuyện
Những lời này của ngươi, đề là những gì chúng ta muốn nói a.
Nhưng mà hiện tại cũng không có biện pháp, lời đã bị người khác đoạt trước. Cũng chỉ có thể tranh thủ phụ họa mà thôi.
"Đúng vậy Diệp đại nhân, lần này chính là công đầu của ngài, chúng ta chỉ cần làm trợ thủ ở bên cạnh ngài là được rồi."
"Đúng vậy đúng vậy!"
"Những thứ này ngài đều thu lại đi."
"Chúng ta…"
Lời còn chưa dứt, hắn đã thấy một viện tinh hạch Tinh Thân sơ kỳ bay tới.
A...?!
Tên gia chủ kia sững sờ, lập tức tiếp lấy viên tinh vào trong tay.
Sau đó, liên tiếp nhiều viên tinh hạch bay ra
" Được rồi, cầm lấy những thứ này rồi đời đi đi."
Diệp Vân Dật cũng không dài dòng.
Trực tiếp gói những viên tinh hạch còn lại rồi mang đi.
Ngoài ra bên cạnh hắn còn có Lâm Tuyết Nhu cũng đi theo.
Bộ dạng Lâm Tuyết Nhu lúc này cũng đã chết lặng.
Nói đúng ra.
Thời điểm từ khi nàng đi sâu vào bên trong khu rừng cùng với Diệp Vân Dật, cả người đã chết lặng.
Nàng tận mắt chứng kiến, Diệp Vân Dật như là sát thần hạ phàm, chém giết rất nhiều dị thú cường đại.
Người này.
Thật sự là quá kinh khủng!
Lập tức, sự tín nhiệm đối với Diệp Vân Dật trong mắt nàng nhiều hơn vài phần.
"Đi thôi, cùng ta quay về Ngự Thú Cung, "
Diệp Vân Dật nói với Lâm Tuyết Nhu.
Sau đó dẫn theo nàng đi về phía Ngự Thú Cung.
Thời điểm Diệp Vân Dật đang đi về.
Thì tin tức
Tại Diệp Vân Dật hướng phía Ngự Thú Cung thời điểm ra đi.
Thì sự tích của hắn đã được lan truyền khắp Trường Thanh thành.
Ngay cả thành viên Ngự Thú Cung, đều đã nghe được.
Ngay lập tức, vẻ mặt ai nấy cũng đều mộng bức
Diệp đại nhân, cũng quá mạnh đi!
Nhìn như vậy, chỉ sợ đã đạt tới tình trạng ngang hàng với các vị Vương Tướng rồi.
Thư Lôi nghe tới sự tích của Diệp Vân Dật, khóe miệng co giật.
Cái tên này.
Mạnh thái quá a.
Sau nàng hồi tưởng lại lúc trước, nàng còn muốn bức bách Diệp Vân Dật. Đây không phải là muốn chết hay sao?
Xem ra, lúc đó mới chỉ bị nhét vớ chân là vẫn còn nhẹ.
Chậc chậc!
Cái mạng nhỏ của mình, thiếu chút nữa là đã không còn.
Một lúc sau.
Diệp Vân Dật cũng đã dẫn theo Lâm Tuyết Nhu trở về.
Nhưng mà
Khúc Nghệ Lâm còn chưa tới đây.
Thì bên kia, một đám dị thú đã lao tới chỗ hắn.
Trông thấy Diệp Vân Dật trở về, thật giống như nhìn thấy người thân đã lâu không gặp.
Bộ dáng cực kỳ thân mật.
Bọn nó chạy tới, khiến cho khói bụi nổi lên khắp nơi.
Lâm Tuyết Nhi thấy cảnh tượng này, một cỗ hàn khí dọc từ lòng bàn chân lên tới đỉnh đầu.
Đây là thú triều sao!
Những con dị thú này, là chuyện gì xả ra vậy.
Sau đó, những con dị thú này đẹm hai người bao vây lại.
Lâm Tuyết Nhu như là lâm đại địch!
Nhưng mà ngay sau đó, nàng liền trông thấy bọn chúng đang tỏ ra thân mật với Diệp Vân Dật.
"Đây là? "
Lâm Tuyết Nhu khiếp sợ, vẻ mặt không thể tin được, cái này!
Diệp Vân Dật là thế nào làm được?
"Bọn chúng đều là sủng vật của ta, cho nên mới làm như vậy."
Diệp Vân Dật thấy sự nghi hoặc trong mắt Lâm Tuyết Nhu, liền giải thích cho nàng.
A...?!
Lâm Tuyết Nhu nghe vậy, không khỏi ngây người.
Cái này cái này!
Nhiều dị thú cường đại như vậy, lại là sủng vật của anh ấy.
Sau đó, nàng nhìn thấy đầu Tam Vĩ Tuyết Lộc kia!
Đây cũng là sủng vật của anh ta sao?
Mụ nội nó.
Dị thú Tinh Thần hậu kỳ cường đại.
Lập tức, hai chân Lâm Tuyết Nhu trở nên mềm nhũn, trực tiếp ngã xuống mặt đất.
Bên này, Diệp Vân Dật cũng đem bọn chúng qua tới một nơi khác, sau đó cho chúng nó sử dụng thần cấp lương thực.
Hắn đang suy nghĩ, hiện tại đã đi ra vài ngày rồi.
Có lẽ đã đến lúc nên trở về.
Lúc này, đám dị thú cũng đã bắt đầu ăn.
Diệp Vân Dật cũng rời khỏi thú trường.
Sau đó gặp được Khúc Nghệ Lâm.
"Hôm nay thu dọn một chút, các em cùng anh quay về Thanh Mặc thành, cả đám dị thú này nữa. "
"Nói chung là toàn bộ Ngự Thú Cung đều dọn tới Thanh Mặc thành."
Nghe hắn nói vậy, Khúc Nghệ Lâm liền gật đầu.
Sau đó tranh thủ thời gian đi an bài công việc cho mọi người.
Trong khi mọi người bắt đầu thu dọn.
Thì bên ngoài, tin tức Diệp Vân Dật quay trở về Thanh Mặc thành cũng đã lan tỏa khắp Trường Thanh thành.
Chương 170 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]