Lúc này!
Trong gia tộc nào đó.
Một vị gia chủ vừa mới trở về.
Hiện đang cho người trong nhà ngắm nhìn tinh hạch.
Những người kia nhìn thấy hạch Tinh Thần tinh hạch này ai nấy đều trợn tròn mắt. Biểu cảm không thể tin nổi.
Cái này!
Tinh hạch của Tinh Thần dị thú.
Thông suốt!
Hảo soái.
"Gia chủ, thu hoạch lần này của ngài quả thực rất tốt."
"Một viên Tinh Thần tinh hạch này, so với Kim Cương tinh hạch thì không biết là trân quý hơn gấp bao nhiêu lần."
Từng tiếng khen ngợi vang lên, vị gia chủ nọ lúc này cũng đang ngắm nhìn tinh hạch.
Nghe tộc nhân nói như vậy, khuôn mặt hiện lên sự kiêu ngạo.
Nhưng cũng chỉ là trong nháy mắt, sau đó hắn lại vẻ vẻ khiêm tốn. Dù sao, hắn cũng biết mình hải dựa vào Diệp đại nhân mới có được viên tinh hạch này.
"Được rồi, lần này, tất cả đều là dựa vào Diệp đại nhân mới có thể an toàn trở về, cùng với việc có được viên tinh hạch này. Nếu không có ngài ấy, thực sự không biết sẽ có chuyện gì xảy ra nếu chúng ta chỉ đi một mình như vậy "
Tên gia chủ cũng cảm thán một câu, trong đầu nhớ về cảnh tượng thương tích đầy mình của những thành viên Liên Minh Quân kia.
Nếu bọn hắn giống như những người đó, phải chống lại những đầu Tinh Thần dị thú kia.
Chưa nói tới việc giết được hay không, mà là bọn họ có an toàn trở về được hay không mới cần phải quan tâm.
Trong lúc bọn đám người còn đang trò chuyện.
Thì từ bên ngoài, một người vội vàng chạy vào.
"Gia chủ, gia chủ! "
"Hử? Làm sao vậy?"
Tên gia chủ nhìn người nọ rồi hỏi.
Người kia hít sâu một hơi rồi nói: " Thuộc hạ nghe nói Diệp đại nhân sẽ rời khỏi Trường Thanh thành, chuẩn bị quay về Thanh Mặc thành."
Nghe xong lời này, tên gia chủ ngây ngẩn cả người.
Điều này.
Quay về nhanh như vậy sao?
"Nhanh, ta phải ra ngoài tìm hiểu xem, sao Diệp đại nhân phải quay về nhanh như vậy."
"Chắc có lẽ không phải là giả bộ đâu. "
"Ta phải đi nhìn xem, nếu như Diệp đại nhân thật sự rời đi, nhất định phải tới tạm biệt ngài ấy."
Nói xong, tên gia chủ này liền đi ra bên ngoài.
Lúc này, những tên gia chủ của gia tộc khác cũng đã nghe được tin tức này. Ai nấy đều đi ra ngoài xem thử có phải là thật hay không.
Nhưng khả năng điều này có vẻ là thật.
Cùng lúc đó.
Bên này, Phó Hội Vũ vừa mới tắm rửa xong, đã gột rửa hết mùi máu tanh trên người.
Bỗng nhiên nghe được tiếng gõ cửa dồn dập,
Nàng liền lập tức đi ra mở.
Thì nhìn thấy Vũ Băng Nhan đang ở bên ngoài.
Đối diện, Vũ Băng Nhan cũng đang quan sát Phó Hội Vũ lúc này.
Hai mắt sững sờ
Tốt cho một cái mỹ nhân mới tắm xong.
Làn da tinh tế, trên mái tóc còn dính một ít giọt nước.
Không chỉ vậy, lúc này Phó Hội Vũ còn đang dùng khăn tắm quấn quanh người. Bên trên còn tỏa ra mùi thơm mê người.
Cảnh tượng thật là tuyệt vời.
Chủ yếu nhất là!
Cái tâm hồn rộng lớn kia.
Khiến cho Vũ Băng Nhan cũng không khỏi hâm mộ
Chậc chậc!
Thời điểm Vũ Băng Nhan còn đang mải mê nhìn, Phó Hội Vũ đã cam thấy tê rần. Gắt lên một tiếng:
"Còn xem sao."
Cũng may đây là Vũ Băng Nhan.
Nếu là một tên nam nhân thì nàng đã đâm mù mắt hăn ta rồi giết chết.
" Có sự tình gì, mau nói đi. "
Vũ Băng Nhan cười khan một tiếng, đi vào phòng rồi nói: "Diệp Vân Dật chuẩn bị quay về. Hơn nữa, không chỉ là một mình, hắn còn muốn dẫn theo người của Ngự Thú Cung và những con dị thú kia đi cùng."
A...?!
Phó Hội Vũ biết rõ Diệp Vân Dật sẽ không lại đây thời gian dài, nhưng không ngờ là hắn lại quay về nhanh như vậy.
"Cái tên này, đi ngược lại rất nhanh a. Xem ra hắn đến đây cũng là để xử lý sự tình của Ngự Thú Cung mà thôi. Nếu không có sự kiện săn bắn, khả năng hắn đã quay về từ lâu rồi."
"Đáng tiếc, xem ra là không thể lưu lại hắn ở lại đây."
Lúc này Phó Hội Vũ cũng chỉ đành lắc đầu, cảm thán nói.
Bên cạnh, Vũ Băng Nhan nhìn nàng rồi nói: "Cái này cũng không nhất định, không chừng là có biện pháp."
"Ah?! "
"Biện pháp gì?"
"Ngươi đừng quên, tên này là một kẻ cưới vợ cuồng ma."
Vũ Băng Nhan dừng một chút, " Chỉ cần ngươi tiếp nhận hắn, lúc đó, hắn sẽ không phải ngoan ngoãn dẫn người nhà đưa tới bên này sao."
" Như vậy, mặc kệ Thượng Quan Vũ Lam có cho hắn cái gì đi nữa, cũng không có tạc dụng. Ngươi ngay cả bản thân mình cũng đưa tặng, cô ta lấy gì so?"
"Ngươi nói, đúng hay không?"
Phó Hội Vũ: "…"
Còn đúng hay không?!
Đúng cái đầu ngươi ấy.
Ngươi suốt ngày đưa ra chủ ý tào lao gì vậy.
Ngươi đã cảm thấy chủ ý này tốt như vậy, sao ngươi không thấy thân mình để thực hiện đi?
Tư sắc ngươi cũng đâu có kém gì.
Phó Hội Vũ nhìn Vũ Băng Nhan, biết rõ nha đầu này là cố ý nói vậy.
Cũng không thèm mắng lại.
Mà lao tới nàng.
Tiếp đó hai người bắt đầu đùa giỡn.
Một lúc sau.
Cả hai rời khỏi phòng.
Rồi cùng đi tới Ngự Thú Cung.
Chỉ có điều, sau khi tới, hai người mới phát hiện,dường họ đã đơn giản hóa quá mức tình hình ở đây.
Lúc này, ở trước Ngự Thú Cung đã tụ tập rất đông người.
Cũng không thiếu người mang theo nữ nhi tới.
Lúc này có người hô lớn; " Diệp đại nhân, tiểu nữ cùng ngài đã có hôn ước. Ngài xem, bây giờ ngài quay về, có thể dẫn theo tiểu nữ đi theo không?"
"Đúng vậy Diệp đại nhân, tiểu nữ của ta cũng suốt ngày trông nóng hôn ước này. Ngài xem, có thể dẫn nó đi theo không?"
Không chỉ đơn giản như thế!
Thậm chí còn có gia chủ, chuẩn bị rời đi theo Diệp Vân Dật!
Chỉ có điều, Diệp Vân Dật đối với yêu cầu mang thiếu nữ đi thì không cự tuyệt, nhưng đối với việc gia chủ muốn đi theo thì chỉ liếc một cái, không tiếp tục để ý tới.
"Được rồi, các ngươi nhường đường một chút!"
Lúc này, Phó Hội Vũ lên tiếng.
Một tên gia chủ xoay người lại, vừa mới chuẩn bị hét lên bảo đối phương xếp hàng.
Nhưng là sau một khắc!
Đã nhận ra hai người tới là Vương Tướng.
Lập tức khóe miệng co lại.
Đem những gì muốn nói, nuốt trở về.
"Nguyên lai là hai vị Vương Tướng, mời các vị, mời các vị"
Khuôn mặt tràn đầy nộ khí đã biến thành vẻ mặt tươi cười, sau đó nhường đường cho Phó Hồi Vũ và Vũ Băng Nhan hai người.
Mấy tên gia chủ đứng phía trước cũng nghe thấy, dần dần tránh ra hai bên.
Diệp Vân Dật cũng đã nhìn thấy hai vị Vương Tướng đi tới thì nói:
"Ta về Thanh Mặc thành trước."
Diệp Vân Dật nói xong, hai vị Vương Tướng quan sát đoàn người của Ngự Thú Cung, cũng nhìn thấy đám dị thú kia.
Lập tức liền ngây người.
Ngự Thú Cung này, lúc trước các nàng cũng đã tới. Nhưng mà khi đó đám dị thú này tuyệt đối không phải như vậy a.
Bộ dạng bọn chúng hiện nay, giống như đã xảy ra biến dị vậy.
Còn có đầu Tam Vĩ Tuyết Lộc này.
Không phải thực lực đã suy giảm, suốt ngày tinh thần sa sút sao.
Hiện tại!
Tinh khi thần của nó sao sáng sủa như vậy.
Sau đó, các nàng nhìn lại Diệp Vân Dật.
Chỉ sợ đây đều là kiệt tác của tên này.
Trên người của hắn đến cùng còn có bao nhiêu bí mật. Làm cho người ta thật sự muốn hảo hảo thăm dò một chút.
Chỉ có điều, hiện tại hắn đã muốn rời đi, các nàng cũng không thể lưu lại được, chỉ có thể để về sau rồi tính.
"Gấp gáp như vậy sao? Nếu không, chờ thêm hai ngày nữa?"
"Không được, bên kia ta còn có chuyện."
Diệp Vân Dật nói, hắn đã quyết định rời đi.
"Được rồi, về sau nếu lúc nào ngươi muốn tới thì cứ tới, chúng ta đều hoan nghênh ngươi. "
Vũ Băng Nhan nói xong, mấy vị gia chủ đứng phía sau cũng bắt đầu phụ họa.
"Đúng vậy Diệp gia chủ, chúng ta đều chào mừng ngài!"
"Tiểu nữ nhà ta còn phải nửa năm nữa mới có thể trưởng thành. Sau khi nó nghe được sự tích về ngài thì luôn luôn nghĩ về ngài. Ngài nhất định phải thường xuyên đến gặp nó a. "
Ừ?!
Mấy tên gia chủ lập tức quay đầu nhìn người vừa nói.
Khá lắm.
Nhà ngươi vẫn còn quân dự bị sao?
Trong nhà của ngươi vẫn còn có quân dự bị sao.
Chương 171 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]