Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 177: CHƯƠNG 176: ĐƯỜNG ĐAO NÀY, KHÔNG TỐT LẮM A

Thượng Quan Vũ Lam nghĩ tới Tiểu Hắc Tử kia, còn có Tam Vĩ Tuyết Lộc cùng với những dị thú khác ngày hôm đó nhìn thấy.

Công phu ngự thú của Diệp Vân Dật, quả là lợi hại .

Sau đó.

Nàng bất chợt đỏ mặt lên.

Ngự nhân chi thuật của Diệp Vân Dật, giống như cũng lợi hại như vậy.

Dù sao hắn cũng có nhiều lão bà a.

Còn được xưng là cưới vợ cuồng ma.

Vừa nghĩ như thế, nội tâm Thượng Quan Vũ Lam thầm mắng chính mình một tiếng.

Những lão bà kia của người ta, đều là tự nguyện, cũng không phải là cưỡng ép.

Bất quá, có một điều cần phải nói.

Đó là hài tử của Diệp Vân Dật thật sự lợi hại.

Thượng Quan Vũ Lam lúc này cũng đã thu hồi nụ cười vừa rồi trên mặt.

Nghĩ tới thời điểm lần đầu tiên trông thấy Chu Hoài Vi các nàng.

Nàng đã gặp qua không ít đời sau của các cường giả khác.

Nhưng tình huống kỳ lạ như vậy thì vẫn là lần đầu tiên trông thấy.

Đang ở thời kỳ thai nhi, vậy mà có thể hấp thu năng lượng từ ngoại giới

Hơn nữa còn hấp thu nhanh như vậy.

Như vậy sau này xuất thế, sẽ không phải là dị nhân có đẳng cấp đó chứ?

Ý nghĩ này vừa ra.

Ngay cả Thượng Quan Vũ Lam cũng giật mình.

Nếu nói như vậy, thành tửu của những hài tử này, quả thực không thể đo lường được.

Dù sao thời tận thế này, nhân loại luôn ở vào yếu thế.

Tuy hiện tại đã có phương pháp phòng thủ hữu hiệu, xây dựng thành trì, bây giờ còn đang tổ kiến Liên Minh Quân giữa các tòa thành.

Nhưng so với quần thể khổng lồ của dị thú mà nói, xa xa vẫn chưa đủ.

Dưới loại tình huống này, hài tử như vậy, chính là niềm hy vọng của nhân loại.

Lão bà của Diệp Vân Dật, có mấy người thoạt nhìn thì bụng đã đất lớn, có lẽ là sắp sinh rồi.

Đến lúc đó, có thể chú ý một chút.

Nghĩ đến đây, Thượng Quan Vũ Lam đã đi tới trước trang viên.

Tiến lên gõ cửa.

Lâm Tuyết Nhu đúng lúc đang ở gần đó, nên đã bước tới mở cổng.

Trông thấy người bên ngoài là Thượng Quan Vũ Lam, Lâm Tuyết Nhu lập tức sững sờ.

Nữ nhân thật xinh đẹp, cũng rất có khí chất.

Khí chất này, vừa nhìn có thể biết là một vị cường giả.

Phải sinh hoạt ở địa vị cao, mới có thể có khí chất này.

"Cô là?"

Lâm Tuyết Nhu vừa hỏi xong.

Phía sau, Vu Nghiên các nàng cũng đã trông thấy Thượng Quan Vũ Lam, liền đi tới.

"Đệ Bát Vương Tướng, ngài tới chơi sao"

"Hay là có sự tình gì?"

"Tới tìm lão công của ta sao?"

Từng câu hỏi phát ra từ miệng một vài người.

Trong nháy mắt.

Lâm Tuyết Nhu hai mắt mở lớn, vẻ mặt khó tin nhìn vào Thượng Quan Vũ Lam trước mặt.

Cái này.

Ai vậy?

A...?

Đệ Bát Vương Tướng.

Cường giả Vương Cấp a.

Đây là lần đầu tiên nàng gặp cường giả Vương Cấp.

Hơn nữa.

Hiện tại, vị cường giả Vương Cấp lại trực tiếp tới đây tìm Diệp Vân Dật.

Bằng hữu của cha mình, là nhân vật lợi hại cỡ nào vậy.

Kinh khủng.

Thật sự là kinh khủng.

Tại sao cha mình lạ quen biết người lợi hại như vậy?

Nhưng nhân vật như vậy. lại không thể cứu tính mạng cha mình sao?

Nghĩ đến đây, Lâm Tuyết Nhu cũng chỉ đành thở dài.

Đối với sự tình bảo bối kia, nàng tạm thời gác lại trong lòng.

Chờ chờ xem tình hình thế nào đã.

"Ừ, ta là tới tìm Diệp Vân Dật, hắn có ở nhà không?"

Đệ Bát Vương Tướng đáp lời, sau đó liền được mọi người mời vào.

Bên này.

Diệp Vân Dật đang ở cùng một chỗ với đám dị thú.

Đợi một lúc sau.

Cũng không trông thấy Tiểu Hắc Tử chạy về.

"Thật sự là kì quái, tiểu tử này đã chạy đi đâu vậy."

Diệp Vân Dật thì thào tự nói, hắn vốn tưởng rằng Tiểu Hắc Tử ăn nhiều thần cấp dị thú thăng cấp đan như vậy.

Cho nên chạy ra ngoài vài vòng để tiêu hóa dược hiệu một chút là được.

Nhưng không nghĩ tới, tiểu tử này đến bây giờ vẫn chưa quay lại.

Được rồi được rồi, mặc kệ nó vậy.

Lúc này, Khúc Nghệ Lâm cũng đã đi tới.

"Lão công, Đệ Bát Vương Tướng tới tìm anh."

Ừ?

Tiểu nha đầu kia lại tới?

Diệp Vân Dật quay đầu, nhìn Khúc Nghệ Lâm, thấy sự rung động trên khuôn mặt nàng, nghĩ đến chắc là vì nàng đã biết thân phận của Thượng Quan Vũ Lam.

"Được rồi, anh đi ra xem thử."

Diệp Vân Dật nói xong liền đi ra ngoài.

Một lúc sau.

Diệp Vân Dật đã tới phòng tiếp khách.

Nhìn tới Thượng Quan Vũ Lam thì chú ý thấy đường đao bên cạnh nàng.

Cô nàng cầm đao tới đây?

Là có ý tứ gì?

"Đây là vũ khí cho ngươi."

Nói xong.

Thượng Quan Vũ Lam liền đưa vũ khí trong tay ra về phía Diệp Vân Dật.

Ah?

Diệp Vân Dật ngược lại thật không nghĩ tới, Thượng Quan Vũ Lam đến đây là tặng vũ khí cho hắn.

Diệp Vân Dật quan sát thanh vũ khí này.

Nhìn vỏ đao thì cũng có vẻ rất ngầu.

Tiếp đó, Diệp Vân Dật rút đao ra.

Khoảnh khắc này.

Hàn quan trên thanh đao này, chiếu vào mắt mấy lão bà của hắn.

Khiến cho cả người các nàng đột nhiên nổi lên hàn khí.

Ngay cả trên người, cũng xuất hiện từng lớp da gà nổi lên.

Cũng may người cầm thanh đao này là Diệp Vân Dật, các nàng còn có một chút cảm giác an toàn, nếu là người khác cầm nó.

Các nàng hiện tại chuẩn bị chạy trốn rồi a.

"Đường đao này, chính là được làm từ móng vuốt của dị thú Tinh Thần hậy kỳ. Bất kể là độ sắc bén hay là độ cứng rắn, đều không tầm thường. Ta thấy ngươi hình như đang thiếu vũ khí, nên mang nó tới cho ngươi. "

Ừ?

Mấy cô gái đứng bên canh nghe vậy, nội tâm liền run lên.

Đại thủ bút a.

Vừa tặng, lại trực tiếp đưa vũ khí cao cấp như vậy?

Diệp Vân Dật cũng không ngờ tới.

Sau đó nội tâm hắn không khỏi ngứa ngáy, ngược lại có thể dùng thanh đao này thử chiến phủ của hắn xem sao.

Dù sao, hiện tại chiến phủ của hắn đã ở cấp độ cao.

Nghĩ đến, có lẽ so với thanh đao này thì tốt hơn nhiều.

Nghĩ là làm, Diệp Vân Dật trực tiếp cầm lấy đường đao đi ra ngoài.

Sau đó, trở tay lấy ra chiến phủ.

Chuẩn bị cùng đường đao va chạm thoáng một chút xem sao.

Bên này, Thượng Quan Vũ Lam nhìn mấy cô gái bên cạnh hỏi: "Hắn muốn đi đâu vậy?"

Các nàng cũng tỏ vẻ nghi hoặc.

Lập tức lắc đầu.

Thượng Quan Vũ Lam nhấp một ngụm trà, rồi cầm cả ly trà đi ra ngoài

Liền trông thấy Diệp Vân Dật một tay thì cầm một thanh chiến phủ.

Mặt một tay khác, thì là cầm lấy đường đao.

Sau đó.

BOANG....

Hắn dùng sức đụng hai thanh vũ khí vào nhau một cái.

Crackkk.

Âm thanh vỡ vụn lập tức vang lên.

Tiếng vỡ vụn này vừa xuất hiện.

Toàn trường, mọi người trở nên trầm mặc.

Ngay cả Diệp Vân Dật cũng không nghĩ đến.

Sau đó

Diệp Vân Dật liền đem cả hai buông ra.

Bên phía chiến phủ thì hoàn hảo, không tổn hao gì.

Nhưng trên bên chỗ lưỡi đao, khu vực cùng với chiến phủ vừa rồi tiếp xúc với nhau.

Một vết nứt nhỏ xuất hiện.

Diệp Vân Dật: "…"

Cái quái gì vậy?

Chỉ có như vậy mà ngươi cũng không chống đỡ được sao.

Mới chỉ chạm nhẹ một chút mà đã bị nứt như vậy?

Nếu dùng chiến phủ toàn lực công kích, chẳng phải là trực tiếp gãy làm hai?

Trong khoảnh khắc này, Diệp Vân Dật cũng đã biết chiến phủ cấp 4 của mình cường hãn như thế nào.

Đối với móng vuốt của dị thú Tinh Thần hậu kỳ đều có thể chém nứt như vậy.

Xem ra, đối với dị thú Vương Cấp, có lẽ cũng có thể khiến nó tổn thương không ít.

Thượng Quan Vũ Lam cũng đang im lặng.

Nàng thấy vũ khí của Diệp Vân Dật.

Cả người đã chết lặng

Cái quái gì vậy

Thanh vũ khí này

Được chế tạo từ vật liệu gì.

Đừng nói là từ Vương Cấp dị thú a

A...?

Tuy nàng hiện tại có hàng trăm nghi vấn không cách nào giải thích.

Nhưng là, nàng biết rõ.

Diệp Vân Dật căn bản không thiếu vũ khí.

Thanh vũ khí này của hắn.

Quả thực so với nàng càng tốt hơn .

Phải lấy lại.

Nhất định phải lấy lại đường đao trở về.

Lập tức, Thượng Quan Vũ Lam chính là mở miệng, "Nguyên lai là ngươi đã có vũ khí a..., vậy thành đao này…."

Thượng Quan Vũ Lam đang nói

Bỗng nhiên.

Diệp Vân Dật quay đầu, khuôn mặt hiện lên nụ cười vô hại, sau đó mở miệng.

Chương 176 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!