Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 178: CHƯƠNG 177: NGẠNH KHÁNG ĐỆ BÁT VƯƠNG TƯỚNG.

"Cảm ơn cô vì thanh đao này, ta nhất định sẽ hảo hảo cất giữ."

Một câu này, trực tiếp đem những lời mà Đệ Bát Vương Tướng định nói phải nuốt về.

Diệp Vân Dật nhìn nàng.

Nha đầy này đang muốn làm gì vậy.

Đây vốn là đồ vặt cho hắn

Như thế nào còn muốn lấy lại.

Đồ vật ta đã nuốt xuống, cô lại muốn lấy về, không có cửa a.

Thượng Quan Vũ Lam: "."

Những lời ngươi nói là tiếng người sao.

Hảo hảo cất giữ?!

Vừa nhận được thanh đao này, ngươi đã lấy nó sử độ sắc bén với chiến phủ.

Sau đó nói lại nói cho ta là ngươi sẽ hảo hảo cất giữ.

Vậy là cất giữ dữ chưa?

A...?!

Trong nháy mắt, Thượng Quan Vũ Lam điên cuồng gào thét trong lòng.

Nhưng mà, cũng không biết nói cái gì bây giờ.

Dù sao, thứ này xác thực đúng là đưa cho Diệp Vân Dật.

Haiza!

"Được rồi, ngươi nhất định phải bảo quản tốt a."

Diệp Vân Dật liền cất nó đi.

Xong xuôi, hắn tính mời Đệ Bát Vương Tướng vào trong tiếp tục uống trà nói chuyện.

Bỗng nhiên!

Từ xa truyền tới một đạo âm thanh xé gió.

Ừ?!

Có chuyện gì vậy?

Một lúc sau!

Một đạo hắc ảnh từ ngoài trang viên lao vào.

Mọi người nhìn kỹ!

Không phải ai khác, chính là Tiểu Hắc Tử.

Chỉ có điều, Tiểu Hắc Tử lúc này cùng với lúc trước có chút không giống!

Trên người vậy mà còn mang theo vết máu!

Hơn nữa, trên người còn dính một ít sợi lông màu trắng!

Diệp Vân Dật thấy vậy.

Lập tức nhíu mày.

Tên này đã chạy đi đâu vậy!

Bên này, Đệ Bát Vương Tướng cũng đang quan sát Tiểu Hắc Tử, tiểu tử này, như thế nào lại bị thương rồi?

Hơn nữa, sợi lông màu trắng này, có chút quen thuộc a.

Thượng Quan Vũ Lam nhìn kỹ, hai mắt nhíu lại, suy nghĩ một lúc, cũng không có đầu mối, được rồi.

Sau đó.

Diệp Vân Dật lấy ra thần cấp lương thực đút cho Tiểu Hắc Tử.

Dù sao tên này hiện tại đã tới Tinh Thần trung kỳ.

Ăn nhiều một chút cũng dễ hiểu.

Thượng Quan Vũ Lam cũng bước tới, đút cho Tiểu Hắc Tử ăn.

Nhìn đồ ăn của Tiểu Hắc Tử.

Thơm quá.

Lập tức, nàng cũng minh bạch, muốn bắt được trái tim của dị thú, đầu tiên phải bắt được dạ dày của nó, có đúng hay không!

Khi còn ở bên ngoài

Thượng Quan Vũ Lam cũng đã đánh giá trang viên của Diệp Vân Dật.

Bây giờ trong trang viên này của hắn, thật sự đáng được gọi là nơi tụ tập của các mỹ nữ.

Ngay cả nàng, nếu ở trong này, dựa theo sắc đẹp mà nói, cũng không thể nói là ai hơn ai. Chỉ có thể nói là mỗi người mỗi vẻ mà thôi.

Hơn nữa!

Thật là lạ!

Càng quan sát, Thượng Quan Vũ Lam càng kinh hãi!

Trong trang viên, chỉ cần nữ nhân nào mang thai, trong bụng đều có loại phản ứng này!

Tất cả đều đang hấp thu năng lượng của ngoại giới.

Mà Diệp Vân Dật cũng là người tài giỏi, vậy mà nghĩ ra cách bỏ tinh hạch vào túi thơm rồi cho các nàng đeo lên. Từ đó hài tử sẽ được cung cấp năng lượng từ tinh hạch để hấp thu.

Gia hỏa này, cũng rất biết chăm hài tử.

Thời điểm nàng còn đang suy nghĩ.

Tiểu Hắc Tử cũng đã ăn no, chuẩn bị chạy về một hướng khác.

Nhưng là!

Khoảnh khắc sau đó!

Cổng lớn trang viên, vang lên tiếng gõ cửa dồn dập.

Vu Nghiên đi ra mở cửa!

Một đạo thân ảnh vội vàng tiến đến!

Sau khi trông thấy Thượng Quan Vũ Lam, chính là tranh thủ chạy tới.

"Đệ Bát Vương Tướng, không xong rồi!"

Một câu này!

Khiến cho Thượng Quan Vũ Lam nheo mắt lại.

Đây là thế nào?

Lại có thú triều công thành sao?

Thời điểm nàng còn đang chuẩn bị đi tới cổng thành.

Bên cạnh, người nọ nhìn thấy Tiểu Hắc Tử, lập tức sững sờ!

Phảng phất như gặp phải quỷ vậy!

"Nói chuyện a!"

Thượng Quan Vũ Lam thấy kia người nhìn Tiểu Hắc Tử rồi không nói lời nào nữa. Lập tức nổi giận, tên khốn này, ngươi nói chuyện chỉ nói một nửa rồi thôi là sao?

Người nọ nghe giọng điệu có vẻ như đang nổi giận của Thượng Quan Vũ Lam, thân thể lập tức run lên, vội vàng chỉ vào Tiểu Hắc Tử rồi nói:

"Đệ Bát Vương Tướng, Bạch Lang của ngài, đã bị dị thú này đánh bại! "

"Không chỉ như thế, còn bị nó."

"Còn bị nó…"

"Chà đạp.. "

Oanh!

Một câu này.

Rơi vào tai mọi người.

Giống như tiếng sấm giữa trời quang.

Các cô gái nghe xong, lập tức nhìn về phía Tiểu Hắc Tử!

Tiểu tử này này!

Vậy mà đem tọa kỵ của Đệ Bát Vương Tướng tọa kỵ.

Làm cái kia…

Lão thiên a…

Bên này, Đệ Bát Vương Tướng cũng nhìn Tiểu Hắc Tử.

Lửa giận trong mắt chậm rãi ngưng tụ!

Bạch Lang của nàng!

Nàng luôn xem như trân bảo!

Bình thường khi ra ngoài nàng cũng rất ít cưỡi lên nó.

Hiện tại!

Hiện tại!

Lại bị đánh.

Còn bị chà đạp.

A...?!

Diệp Vân Dật cũng ngạc nhiên nhìn Tiểu Hắc Tử.

Sau đó vỗ y lên đầu!

Móa.

Ngươi so với ta còn có khí phách hơn a!

Tiểu Hắc Tử thấy mọi người đều nhìn mình, lập tức liền cảm thấy kiêu ngạo.

Sau đó ngửa mặt lên trời!

Hú một hơi thật dài.

NGAO!

Tiếng hú này, trực tiếp đánh thức Đệ Bát Vương Tướng!

Nàng nhìn cảnh này, thân thể lập tức lóe lên!

Dưới ánh mắt mở lớn của mọi người.

Đệ Bát Vương Tướng đã biến mất tại chỗ.

Cái này!

Cái này!

Là tốc độ gì!

Đây là tốc độ của Vương Cấp sao?

Đệ Bát Vương Tướng một tay đánh về phía Tiểu Hắc Tử.

Bỗng nhiên.

Diệp Vân Dật đã xuất hiện ở trước mặt của nàng!

"Đừng xúc động!"

"Cút!"

"Hôm nay ta muốn mạng chó của nó"

Diệp Vân Dật: "…"

Ừm?

Con mẹ nó!

Như thế nào còn mắng người như vậy?

Sau một khắc!

Hai mắt Diệp Vân Dật ngưng tụ lại.

Cửu U Kình Khí lập tức vận chuyển!

Tiếp đó liền lao về phía Đệ Bát Vương Tướng.

Thượng Quan Vũ Lam dĩ nhiên không nghĩ tới Diệp Vân Dật lại hành động như vậy.

Sự tức giận lại càng tăng thêm.

Lập tức!

Một quyền đánh ra.

Một quyền này!

Đã không còn tiếng xé gió và bạo âm.

Mà đã khiến cho không gian bắt đầu trở nên vặn vẹo!

Đối diện!

Diệp Vân Dật thấy vậy

Lập tức cũng đánh ra một quyền.

Oanh!

Ngay sau đó!

Một tiếng nổ lớn vang lên.

Toàn bộ trang viên đều trở nên chấn động.

Bên trong khu vực của Ngự Thú Cung, đám dị thú nghe thấy tiếng nổ này, toàn bộ đều chạy ra.

Đi tới bên ngoài!

Nhìn thấy cảnh tượng này!

Ánh mắt của chúng cũng mang theo rung động.

Khu vực của hai người.

Khói bụi bốc lên mù mịt.

Lúc này, mọi người ở đây đều đã ngây ra như phỗng!

Thanh Linh Đại Bàng nhìn chằm chằm vào đó.

Lập tức dang hai cánh ra.

Tuôn ra một cơn cuồng phong.

Những con dị thú khác cũng đều chuyển sang tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Tam Vĩ Tuyết Lộc cũng cúi người xuống, khiến cho hai cái sừng trên đầu toát ra hàn quang.

Sau khi khói bụi bị xua tan.

Ở vị trí trung tâm.

Khu vực ở giữa Diệp Vân Dật cùng Thượng Quan Vũ

Xuất hiện một cái hố cực lớn.

Lúc này Thượng Quan Vũ Lam nhìn chằm chằm Diệp Vân Dật trước mặt, bộ dạng không thể tin nổi.

Một quyền vừa rồi của nàng.

Vậy mà..

Lại bị Diệp Vân Dật đỡ được.

Hơn nữa!

Cảm giác dường như hắn cũng không dùng quá nhiều sức lực.

Cái này cái này cái này!

Làm sao có thể a!

Tên này, bây giờ đã có thực gì?

Làm sao có thể làm được một bước này!

Chẳng lẽ là hắn đã đạt tới Vương Cấp rồi sao?

Lúc này, sự phẫn nộ của nàng, đã bị sự rung động này làm giảm đi hơn một nửa.

Đối diện!

Diệp Vân Dật cũng đang nhìn nàng, cảm giác không dễ chịu!

Nguyên lai sức mạnh của Vương Cấp là như vậy!

Với cấp độ Tinh Thần trung kỳ của hắn, vẫn có chút không chịu nổi.

Nắm đấm có chút đau đớn.

Con hổ cái này, quá hổ báo.

Nếu hắn đạt tới Tinh Thần hậu kỳ!

Nhất định có thể đem con hổ cái này nắm giữ.

Nhưng mà hiện tại, cũng chỉ có thể tạm thời ngăn cản mà thôi!

Nhìn bộ dạng của Thượng Quan Vũ Lam, hắn thấp giọng nói: "Cô muốn lão bà của ta bị động thai sao?"

Một câu này!

Diệp Vân Dật có thể nói là trực tiếp đứng trên đạo đức cao đẹp để chèn ép đối phương.

Chương 177 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!