Nguy rồi.
Trên tường thành, thủ vệ nhìn thấy tình cảnh phía dưới.
"Nhanh, mau xuống dưới."
Một thành viên cao tầng nói, cung tên và nỏ trong tay bọn hắn đối với những con dị thú này đã không còn tác dụng.
Vẫn là cần cận thân chiến đấu a.
Bên cạnh, một thành viên khác cũng đã minh bạch ý tứ của cao tầng vừa rồi nói.
Nhưng mà, sau đó hắn lại nhìn thấy Xạ Nhật Thiên Cung của Diệp Vân Dật đang cắm ở gần bên.
Lập tức đi tới.
Tiếp đó là cầm Xạ Nhật Thiên Cung lên.
Hô.
Trong nháy mắt, tên thành viên của Liên Minh Quân này trở nên bối rồi.
Cái này cung.
Làm sao lại nặng như vậy?
Nó được chế tạo từ vật liệu nào thế?
Vừa rồi hắn thấy Diệp đại nhân cầm lên một cách rất nhẹ nhàng.
Thì cho rằng cây cung này tương đối nhẹ, nhưng mà thật không ngờ…
Bên cạnh, cao tầng trông thấy hắn đang cố gắng cầm Xạ Nhật Thiên Cung của Diệp Vân Dật.
Lập tức cũng minh bạch.
Mình bị ngốc sao.
Sao không dùng cái này a.
Sau đó.
Hắn cũng đi qua.
Nắm lấy.
Nhưng vừa tính nhấc lên.
Hắn cũng không khỏi sửng sốt.
Nặng như vậy.
Nhưng mà, hiện tại hắn cũng không quản nhiều như vậy.
Sau đó.
Hắn cầm lấy dây cung và kéo ra.
Mẹ nó?
Khoảnh khắc này.
Hai mắt hắn trợn tròn, vẻ mắt không thể tin nổi.
Cái này.
Chuyện gì xảy ra?
Với cấp bậc Tinh Thần của bản thân
Vậy mà không thể kéo được dây cung này.
"Đội trưởng, ngài mau cài tên đi a"
Bên cạnh, mấy thành viên khác bắt đầu thúc giục.
Lúc này tên đội trưởng đã tê rần.
Hắn cũng muốn a....
Hắn cũng muốn đem cái cung này kéo ra a....
Nhưng là.
Đây không phải là không kéo được sao.
"Đừng quan tâm cái này nữa, chúng ta vẫn là nên tranh thủ thời gian xuống dưới mau."
Khuôn mặt tên cao tầng tối sầm lại, sau đó nói với đám người.
Mọi người nghe vậy không khỏi sững sờ.
Cái này?
Làm sao vậy?
Lúc trước Diệp Vân Dật sử dụng cái cung này dũng mãnh như thế nào, bọn họ đều nhìn thấy.
Vậy mà đội trưởng như thế nào trực tiếp vứt bỏ?
Nhưng bọn hắn cũng không có biện pháp, chỉ có thể đi xuống.
Bên dưới chiến trường.
Máu đã chảy thành sông.
Vi Lạp thấy tràng diện này.
Sau đó là nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật lúc này như đã hóa thành một tôn chiến thần.
Điên cuồng xuyên thẳng vào trong thú triều.
Chiến phủ đi tới đâu, dị thú ngã xuống tới đó.
Hình bóng của Diệp Vân Dật trong lòng nàng, không ngừng trở nên cao lớn.
Qua thêm một lúc, Diệp Vân Dật cũng dần dần cảm thấy không đúng.
Thú triều càng ngày càng mãnh liệt.
Căn bản là đã vượt qua khỏi mức độ như những lần trước.
Núi lửa bên kia, đến cùng là xảy ra chuyện gì.
Diệp Vân Dật suy nghĩ.
Nhưng là, hiện tại hắn cũng không thể qua đó được.
Chỗ này nếu không có hắn chèo chống, chỉ sợ sẽ có thương vong cực lớn.
Lúc này, xung quanh đỉnh.
Cao Trấn cũng đã dẫn người đi tới.
"Các ngươi xem."
Một thành viên chỉ vào một hướng cách đó không xa.
Mọi người lập tức nhìn qua.
Lập tức nhướng mày.
Đó là một đội đội ngũ đi săn bắn.
Thoạt nhìn, chính là dị nhân bên trong Thanh Mặc thành.
Nhưng mà hiện tại, đều đã bị dị thú giết chết.
Tăng thêm việc bị dị thú giẫm đạp, diện mạo đã hoàn toàn thay đổi .
Cây cối xung quanh, cũng đều đã sụp đổ.
Có thể thấy được lúc đám dị thú chạy trốn, hốt hoảng tới cỡ nào.
Cao Trấn nhìn về phía đỉnh núi.
Chỉ thấy trên đỉnh núi lúc này đã xuất hiện khói trắng.
Tiếp đó.
Cao Trấn nhìn thấy một lối vào hang động.
Lập tức, hai mắt hắn trợn trừng.
WTF.
Đó là cái gì vậy?.
Cho dù xa như vậy.
Hắn, vẫn là trông thấy một bộ móng vuốt từ cửa động thò ra.
"Cái gì vậy?"
Bên cạnh, một thành viên thấy Caao Trấn đang ngây người, cũng nhìn theo anh mắt của đối phương.
Lập tức, cũng đơ người theo.
Nhưng mà, nghi vấn của hắn, không ai có thể giải đáp. Dù sao, những thành viên Liên Minh Quân khác thấy cảnh tượng này, trong nội tâm đều sẽ có nghi vấn như vậy.
Trong ánh mắt của mọi người.
Một đạo thân ảnh màu đỏ từ trong hang động đi ra.
Đây là.
Hình dạng này…
Cao Trấn nhìn nó, khóe miệng co lại.
Hình như là thần long trong truyền thuyết.
Nhưng là.
Cũng có chỗ bất đồng.
Đầu dị thú này giống như cự xà có bốn cái móng vuốt vậy.
Tính ra thì nó trông giống với giao long hơn.
Toàn thân nó đều là một màu đỏ thẫm.
Chiều dài tầm một trăm mét.
Nó nhìn lên không trung, lập tức ngửa mặt thét dài.
Rống.
Thanh âm gầm thét này.
Giống như đã bị dồn nén từ lâu.
Khiến cho cả đỉnh núi đều bị chấn động.
Đất đá ào ào lăn xuống.
"Đây, đây là dị thú đẳng cấp gì vậy?"
Một tên thành viên buột miệng hỏi, sau đó tất cả mọi người nhìn về phía Cao Trấn.
Vẻ mặt Cao Trấn lúc này cũng đang cực độ rung động.
Nhìn về con Hỏa Giao kia.
Cảm giác như là dị thú bị biến dị vậy.
Dù sao, chưa có con dị thú nào trong danh sách có hình dạng như vậy.
Cao Trấn lập tức cũng đã minh bạch.
Những đầu dị thú kia, nguyên lai không phải là sợ núi lửa bộc phát.
Hoặc là nói.
Căn bản cũng không có núi lửa bộc phát gì hết.
Tất cả đều là do đầu dị thú này đang tác quái.
Có thể làm cho nhiều dị thú đều phải bỏ chạy tán loạn như vậy.
Không cần phải suy đoán.
"Cái này sợ là, Vương Cấp dị thú."
Vương Cấp.
Hai chữ này, mặc dù trong lòng mọi người cũng đã nghĩ tới, nhưng từ trong miệng Cao Trấn phát ra.
Cũng khiến cho khóe miệng bọn hắn co giật.
Một cổ hàn khí từ dưới chân bốc lên.
Khiến cho cả cơ thể run lên bần bật.
Rống.
Đầu Hỏa Giao kia lần nữa nổi giận gầm lên một tiếng.
Lân phiến khổng lồ trên người nó, đều tỏa ra ánh sáng .
Giống như là có dung nham đang chảy trên người của nó vậy.
Lúc này, nó tiếp tục bò lên phía trước.
Mỗi một bước, hỏa diễm trên cơ thể lại bành trướng thêm một phần.
Thăng thêm ngọn lửa đang thiêu đốt cây cối xung quanh.
Khiến cho hỏa diễm trên người nó đã lan rộng ra khủng khiếp.
Cảm giác giống như một đầu Hỏa Long khổng lồ vậy.
Lúc này, việc đầu tiên khi Cao Trấn nhìn thấy cảnh tượng này, đó chính chạy trốn.
Nhưng mà, nhìn thấy phương hướng Hỏa Giao này đang đi tới, chính là Thanh Mặc thành
Cao Trấn dập tắt ý nghĩ đó lại.
Không thể để nó đi qua đó được.
"Giết. "
Theo tiếng hét lên của Cao Trấn.
Tất cả mọi người nhìn đầu dị thú kia, ánh mắt từ sợ hãi biến thành vũ dũng.
Chuyến này, sợ là một đi không quay lại .
Bọn hắn nghĩ như vậy
Nhưng cả người đều lao về đầu hỏa giao đó.
Cùng lúc đó.
Bên chỗ Thanh Mặc thành
Diệp Vân Dật trong tay chiến phủ lần nữa rơi xuống.
Một cái dị thú trực tiếp bị hắn kết.
Diệp Vân Dật cầm trong tay chiến phủ.
Nhìn vết máu còn đang dính trên nó, liền vung tay một cái.
Khiến cho những vết máu bay tứ tán.
Hàn quang lập tức hiện ra.
Mọi người trông thấy hàn quang này, đều ngây người.
Một tên gia chủ thấy vậy, khóe miệng co lại.
Đây là vũ khí gì a.
Chém giết trong thời gian dài như vậy, thế mà hàn quang vẫn còn cực thịnh như trước.
Hơn nữa, còn không hề nhiễm một vệt máu.
Đáng sợ, thật sự là quá đáng sợ.
Thanh chiến phủ này, được xưng là thần khí cũng không đủ.
Sau đó, bọn hắn nhìn lại chiến trường, thi thể tràn ngập khắp nơi.
Trong đó cũng có dị nhân của Thanh Mặc thành.
Nhưng là.
So với số lượng dị thú tử vong, thì khác nhau một trời một vực .
Tất cả là vì có Diệp đại nhân.
Xa xa, dị thú còn sót lại đã bị Diệp Vân Dật cùng mọi người dọa cho bể mật.
Bọn nó nhìn Diệp Vân Dật, gầm nhẹ một tiếng, rồi lùi về phía sau.
Diệp Vân Dật nhìn một con dị thú trong đó.
Hừ lạnh một tiếng.
Dẫm chân một cái, sau một khắc.
Đã xuất hiện trước mặt nó.
Chiến phủ trong tay bổ mạnh xuống.
Thế đại lực trầm, khủng bố đến cực điểm.
Dưới một nhát phủ này, cái đầu của nó đã bị tách rời
Lần này.
Không đơn giản chỉ là chém giết con dị thú này.
Mà cũng dọa tới những đầu dị thú khác.
Lập tức.
Bon chúng đều bỏ chạy tán loạn ra phía sau.
Chương 187 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]