Cái này…
Lúc này, thứ mọi người nhìn thấy, chính là đám dị thú đã không còn ý chí chiến đấu, toàn bộ đều chạy trốn.
Sau đó.
Bọn họ quay sang nhìn về phía Diệp Vân Dật đang đứng phía trước. Thực lực của Diệp đại nhân, quả thực quá đáng sợ.
Lúc này Diệp Vân Dật đang đứng đó, giống như là một pho tượng chiến thần..
Ánh mắt Vi Lạp dõi theo bóng lưng Diệp Vân Dật, tràn ngập sự sùng bái.
Đây là cảm giác sùng bài đối với cường giả mà chỉ người Bắc Cương mới có được.
"Đem chỗ này thu dọn một chút đi." Diệp Vân Dật quay đầu, nói với với mọi người đang ở sau lưng mình.
Diệp Vân Dật bây giờ, chính là định hải thần châm trong lòng mọi người. Vì vậy khi nghe hắn ra lệnh, ai nấy cũng đều chuẩn bị hành động.
Nhưng mà ngay sau đó.
Bọn hắn nhìn về phía xa.
Tất cả đều ngây người.
Trong ánh mắt, tràn đầy sự kinh ngạc.
Diệp Vân Dật thấy biểu tình của bọn họ thì ngạc nhiên, đây là biểu lộ gì vậy?
Lập tức hắn quay đầu lại, nhìn về phương hướng đó.
Chỉ thấy ở xa phía trước, có làn khói trắng bốc lên.
Còn có ảnh lửa khổng lồ
Đây là?
"Núi lửa phun trào sao?"
Diệp Vân Dật tự hỏi, nhưng cũng khiến cho nội tâm mọi người đều xiết chặt lại.
Nếu thật là vậy thì quá đáng sợ a.
Bất quá.
Đối với Thanh Mặc thành mà nói, cũng còn khá tốt.
Dù sao khoảng cách từ núi lửa tới Thanh Mặc thành còn cách một đoạn rất xa.
"Đi, chúng ta qua nhìn xem."
Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng.
Ánh mắt đảo qua một nhóm gia chủ cùng với cao tầng Liên Minh Quân.
Bọn hắn ngầm hiểu, lập tức thả thi thể dị thú trong tay ra.
Sau đó tranh thủ đi tới hướng đó cùng với Diệp Vân Dật.
Về phần quét dọn chiến trường chỗ này, liền giao cho những người còn lại.
Cũng không cần phải lo lắng dị thú lại giết ngược trở về.
Dù sao những con dị thú còn lại đã bị Diệp Vân Dật dọa cho bể mật.
Lúc này.
Diệp Vân Dật nhìn lên không trung, huýt sáo một tiếng.
Tanh Linh Đại Bàng kêu lên một tiếng rồi hạ xuống.
Sau đó dẫn theo Diệp Vân Dật bay lên tường thành.
Cùng lúc đó.
Phía dưới, nhóm gia chủ và Liên Minh Quân đều đã xuất phát.
Diệp Vân Dật đứng ở trên tường thành, cầm Xạ Nhật Thiên Cung vào trong tay.
Sau đó nhìn về phương xa.
Diệp Vân Dật cũng cảm giác dường như có gì đó không đúng.
Bất quá, hiện tại cũng không rõ tình huống bên kia là như thế nào. Luồng khói trắng kia, cứ như là tấm màn chắn, tăng thêm ánh lửa, căn bản không thể nhìn thấy bên trong có cái gì.
Thôi cần đoán nữa.
Qua đó xem thử là biết.
Diệp Vân Dật nghĩ đến.
Sau đó, vỗ Thanh Linh Đại Bàng bên cạnh.
Thanh Linh Đại Bàng hiểu ý, lập tức bay lên.
Diệp Vân Dật cũng nhảy lên lưng của nó. Tiếp đó một người một chim bay về phương xa.
Cùng lúc đó.
Đội ngũ của Cao Trấn đã cùng giao chiến với Hỏa Giao.
NGAO.
Tiếng gầm giận giữ vang lên.
Hỏa Giao dường bị đám nhân loại nhỏ bé này chọc giận.
Lập tức, hướng về bọn họ gào thét.
Đôi mắt rắn của nó co rút lại, sát khí tràn ra mãnh liệt.
Cả thân hình sau đó lao về phía đám người Cao Trấn.
Xùy.
Một tên cao tầng nhìn thấy Hỏa Giao lao tới.
Dẫm mạnh dưới chân.
Bay thẳng tới nó
Vũ khí trong tay xuyên qua ngọn lửa, chém thẳng vào con Hỏa Giao đang phẫn nộ kia.
Khoảnh khắc sau đó.
Vũ khí của thành viên cao tầng đã chém trúng lân phiến của nó.
Nội tâm cao tầng vốn đang vui vẻ vì không nghĩ tới chỉ cần một đòn đã đắc thủ.
Thế nhưng là.
Ngay lập tức, hắn cảm giác được giống như mình chém phải một tầng cương thiết cứng rắn.
Không hề có một chút sứt mẻ.
Sử dụng vũ khí, tăng lên một kích toàn lực của bản thân.
Đừng nói là có thể khiến cho Hỏa Giao bị thương nặng.
Mà ngay cả lân giáp của nó cũng không hề có một vết xước.
Cái này, đây chính là Vương Cấp cường giả sao?
Rống.
Sau một khắc.
Hỏa giao nhìn tới kẻ giám can đảm khiêu khích mình, móng vuốt nó vươn ra, chộp về phía tên cao tầng vừa rồi.
"Mau tránh ra."
Cao Trấn ra lệnh một tiếng, cao tầng cũng đã phát hiện ra ý đồ của Hỏa Giao.
Nhưng là, vừa mới chuẩn bị tránh ra.
Nhưng mà đã muộn
Hắn căn bản chạy không thoát.
Một khắc sau đó.
Cao tầng đã bị hỏa Hoa Giao nắm ở trong tay.
Bộ móng vuốt tỏa ra nhiệt lượng nóng bỏng, truyền tới trên người cao tầng.
"A.... "
Sau một tiếng gào lên thống khổ.
Tên cao tầng này đã hóa thành bột phấn, biến thành nắm tro màu trắng. Tiếp đó, Hỏa Giao thổi một luồng hơi vào đám tro, khiến nó bay tán loạn trong không trung.
"Súc sinh, mày dám."
Cao Trấn cùng các thành viên khác của Liên Minh Quân hai mắt trừng lớn như muốn nứt ra.
Huynh đệ từng vào sinh ra tử với mình.
Vậy mà cứ như vậy hóa thành bột phấn.
Bốc hơi khỏi nhân gian.
Dường như chưa từng xuất hiện trên thế gian này.
Con súc sinh này.
Lập tức, Cao Trấn lao tới phía trước.
Nhìn con Hỏa Giao Vương Cấp trước mặt mình
Ánh mắt hắn nhìn chằm chằm đôi mắt đối phương.
Dù sao, con dị thú này toàn thân được bao bọc trong lân phiến.
Cần phải tìm được nhược điểm của nó.
Như thường lệ, mắt của nó chính là chỗ yếu ớt nhất.
Nhưng là.
Ngay sau đó.
Hỏa Giao cũng đã phát hiện ra ý đồ của Cao Trấn.
Móng vuốt nó lập tức vươn ra, tiếp tục muốn chộp lấy hắn.
Cao trấn tránh thoát, sau đó đạp lên bộ móng vuốt.
Hô.
Chỉ mới tiếp xúc trong nháy mắt, Cao Trấn đã cảm thấy nhiệt lượng kinh khủng truyền tới.
Lập tức, hắn đạp mạnh dưới chân, cơ thể như làn gió.
Nhảy sang hướng bên cạnh khuôn mặt Hỏa Giao.
"Chết. "
Cao trấn quát lên một tiếng.
Đáp xuống bên cạnh con mắt Hỏa Giao.
Chuẩn bị chém xuống một nhát.
Nhưng mà.
Đột nhiên.
Vù.
Âm thanh xé gió vang lên tạo thành tiếng nổ lớn.
Cao Trấn cảm giác như không gian bên người mình bị bóp méo.
Sau đó.
Một bộ móng vuốt khác, trực tiếp vỗ lên người Cao Trấn
Ầm.
Âm thanh trầm đục vang lên.
Cao trấn trực tiếp rơi xuống đất.
Sau đó là trượt dài, ma sát trên mặt đất.
Cái này.
Lập tức.
Nhưng thành viên khác của Liên Minh Quân đều choáng váng.
Lông tơ toàn thân dựng đứng.
Từng luồng hàn khí từ dưới bàn chân bốc lên.
Phải biết rằng, Cao Trấn là người có thực lực mình nhất trong đám bọn họ
Chính là dị nhân Tinh Thần hậu kỳ.
Vậy mà ngay cả hắn, cũng không đỡ nổi một chiêu của Hỏa Giao sao?
Như vậy, khả năng chỉ có Vương Tướng, mới có thể cùng con Hỏa Giao này đánh một trận.
Sau khi hồi phục tinh thần, bọn hắn chuẩn bị chạy qua, cứu lấy Cao Trấn.
Nhưng mà.
Con Hỏa Giao này cũng đồng dạng, cả người đang lao chơi chỗ Cao Trấn.
Lập tức, móng vuốt đang chuẩn bị vỗ xuống.
Mẹ nó.
Cao Trấn vừa rồi bị vỗ một kích tới thất điên bát đảo.
Vừa mới chuẩn bị đứng dậy, thì đã trông thấy một bộ móng vuốt mang theo hỏa diễm đang đập xuống người mình.
Khoảnh khắc này, hai mắt hắn trừng lên như muốn nứt ra.
Thế nhưng là.
Cho dù hắn muốn né tránh, cũng đã không còn kịp.
Tất cả tâm trí Cao Trấn như đang dừng lại ở khoảnh khắc này.
Thế nhưng.
Đột nhiên.
Creckkkkkk!
Một tiếng chim hót từ phía xa truyền tới.
Ngay sau đó, chính là một đạo ngân quang nối gót tới.
Cái này.
Ngay cả con Hỏa Giao này, cũng mãnh mẽ quay đầu lại.
Sau đó nó gầm lên giận dữ.
Răng rắc.
Phốc phốc.
Các thành viên Liên Minh Quân nhìn vào con Hỏa Giao này, chỉ thấy nó đang điên cuồng gào thét. Lúc này khuông mặt nó đã bị tổn hại, lân giáp thì bị phá vỡ.
Dòng huyết dịch kia rơi xuống mặt đất, phảng phất giống như dòng nham thạch nóng chảy vậy
Nhiết độ có nó đã ăn mòn cây cỏ trên mặt đất.
Bất quá, lúc này bọn hắn cũng đã có cơ hội, vội vàng kéo Cao Trấn tới một khu vực an toàn khác.
Sau đó, mọi người liền trông thấy một đạo hắc ảnh phá không mà tới.
Xuyên qua làn khói trắng, hướng về phía Hỏa Giao đánh tới.
Chương 188 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]