Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 192: CHƯƠNG 191: SAO CÔ TA TỚI ĐÂY?

Diệp Vân Dật nhìn con Hỏa Giao này, sau đó hé miệng cười ta.

Súc sinh, nghĩ thật đẹp.

Đánh không lại thì nghĩ tới quay về.

Sau đó nghỉ ngơi và hồi phục vết thương sao?

Nếu để cho mày quay về.

Đồ tốt trong núi lửa chẳng phải sẽ thiếu đi?

Chiến phủ bổ xuống.

Sau khi đắc thủ.

Diệp Vân Dật như được buff thêm sức mạnh.

Một đường xông lên.

Chiến phủ trong tay không ngừng bổ xuống.

Phá vỡ lân giáp của Hỏa Giao, chém đứt huyết nhục của nó.

"Diệp đại nhân, đây là muốn làm gì a."

Cao Trấn nhìn tràng diện này, nội tâm chấn động.

Vốn là đã đạt được mục đích.

Con súc sinh kia đã không chịu nổi nữa, đang muốn quay về.

Nhưng mà, Diệp đại nhân bây giờ lại truy không buông.

Bất quá.

Tràng diện này.

Bọn hắn trông thấy tình cảnh Diệp Vân Dật phá vỡ lân giáp của Hỏa Giao

Khóe miệng co giật.

Thanh vũ khí trong tay Diệp đại nhân, có thể được xưng là thần binh.

"Diệp đại nhân, đang muốn trực tiếp chém giết con dị thú này phải không a"

"Lão thiên, quả thực quá kinh khủng, Diệp đại nhân, vậy mà lại muốn chém giết Vương Cấp dị thú này."

"Sợ là Vương Tướng, cũng không dám làm như vậy a"

Từng lời thảo luận vang lên.

Các vị gia chủ lúc này đã chết lặng đối với lựa chọn của Diệp Vân Dật

Hỏa Giao lúc này, cũng đã phát ra tiếng gầm càng thêm mãnh liệt.

Nó vốn ý định quay trở về nghỉ ngơi và hồi phục .

Dù sao nó cũng không bắt được Diệp Vân Dật, còn bị hắn tiêu hao thể lực.

Còn không bằng trở về.

Nhưng là.

Hiện tại.

Nó đã không còn ý định quay về nữa.

Bây giờ, nó đã có cơ hội để có thể bắt giữ Diệp Vân Dật.

Và giết chết tên nhân loại này.

Rống.

Hỏa Giao rống to một tiếng.

Sau đó hướng phía Diệp Vân Dật đánh tới.

Cách chiến trường ngoài trăm dặm.

Một đội nhân mã cũng đang phi nhanh tới.

Không phải người khác, mà chính là Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam, bên cạnh còn có mấy thành viên cao tầng của Liên Minh Quân.

Lúc này Thượng Quan Vũ Lam dĩ nhiên là đang cực kỳ tức giận.

Nàng mới chỉ đi ra ngoài một chuyến.

Vậy mà khi trở về đã thành người của Diệp Vân Dật là như thế nào?

Quả thực là vớ vẩn.

Vớ vẩn đến cực điểm.

Nhất định là do tên khốn đó truyền bá lung tung.

Lúc này nàng quay về, nhất định phải hảo hảo thu thập tên này mới được.

Thượng Quan Vũ Lam nghĩ đến, nhưng lại ngây người ngay sau đó.

Nàng nghĩ tới lần trước Diệp Vân Dật đỡ được một quyền kia của mình.

Như vậy, sao nàng có thể thu thập được tên khốn này được?

Dường như mình cũng không nhất định đánh thắng được hắn.

Nếu động tĩnh quá lớn, đối với tòa thành cũng không tốt.

Cái này.

Trong lúc nhất thời, Thượng Quan Vũ Lam cũng không biết nên làm như thế nào cho tốt.

Bất quá.

Dù thế nào đi nữa, nhất định phải giáo huấn tên này một chút.

Trong đầu nàng đã đưa ra quyết định

Bỗng nhiên.

Một tiếng gào thét từ phương xa truyền tới.

WTF.

Đây là âm thanh gì vậy.

Vậy mà sau tiếng gào thét này.

Dị thú dưới thân bọn hò, đều là dừng bước lại.

"Vương Tướng."

Một tên cao tầng nghe thấy tiếng gầm rú này, rồi lại nhìn tọa kỵ của mình: "Sợ là bên kia có biến."

Thượng Quan Vũ Lam kịp thời phản ứng: "Đi, nhanh đi qua hướng đó."

Bọn hắn vừa mới chuẩn bị xuất phát, thì đã trông thấy vài đạo thân ảnh từ trong khu rừng đi ra.

Trông thấy Thượng Quan Vũ Lam, nhóm người kia sửng sốt.

Lập tức, phảng phất như thấy vị cứu tinh vậy.

"Vương Tướng"

Nhóm người kia vội vàng chạy tới

Thượng Quan Vũ Lam nhìn bộ dạng của bọn họ liền hỏi: "Chuyện gì xảy ra, như thế nào hoảng loạn như vậy."

"Hướng bên kia, có mộ đầu Vương Cấp dị thú đi ra."

Một câu này, giống như sấm sét nổ giữa trời quang.

Khiến cho mọi người hai mắt trừng lớn, không thể tin được những gì mình nghe thấy.

Vương Cấp dị thú.

Vậy mà xuất hiện ở chỗ này.

Sau đó, bọn hắn nghe nhóm người vừa tới giải thích sơ lược lại một chút.

Nguyên lai.

Núi lửa lần trước hoạt động, chính là dị động của đầu Vương Cấp dị thú này.

Trách không được những con dị thú kia đều chạy toán loạn. Hóa ra là cảm nhận được khí tức của Vương Cấp dị thú này, như vậy khôn muốn chúng điên cuồng chạy cũng khó.

"Hiện tại tình huống như thế nào."

Thượng Quan Vũ Lam vội hỏi thăm.

Dị thú như vậy, nếu tới gần thành, khó có thể xử lý.

"Hiện tại Diệp đại nhân đang cùng nó quần chiến. Về phần những người khác, căn bản không có tư cách tới gần. Phó tướng Cao Trấn cùng con dị thú này chiến đầu, cũng chỉ trong một hai chiêu đã bị đánh bại, thiếu chút nữa đã bị chém giết."

Nghe lời này.

Nội tâm của đám người run lên.

Cao Trấn.

Thiếu chút nữa bị chém giết soa.

Nói như vậy.

Với thực của đám bọn hắn.

Căn bản không đủ nhìn

Còn cần Vương Tướng xử lý a.

Thượng Quan Vũ Lam nghe những lời này, quả nhiên, Một lúc sau.

Khu vực chiến trường.

Đám người Cao Trấn nhìn cảnh tượng phía trước.

Hai mắt trừng như muốn nứt đi.

Lúc này Diệp Vân Dật đã cùng Hỏa Giao trải qua mấy vòng chiến đấu.

Trên người Hỏa Giao vết thương đã chồng chất.

Bất quá.

Vừa rồi Diệp Vân Dật cũng bị đánh bay mấy lần.

Ngay cả bộ quần áo chế tác bằng da dị thú cấp cao mà Diệp Vân Dật đang mặc, đã có chút tơi tả.

"Súc sinh."

Diệp Vân Dật nhìn chằm chằm Hỏa Giao trước mặt, tâm tình đã có chút bực bội.

Cửu U Kình Khí vận chuyển tới cực hạn.

Các kỹ năng khác cũng như vậy

Trong nháy mắt, trên người Diệp Vân Dật tỏa ra ánh kim loại sáng bóng.

Tiếp đó.

Dưới chân đạp mạnh.

Oanh.

Cú đá này.

Khiến toàn bộ sơn động run rẩy.

Địa phương vừa rồi cũng đã xuất hiện một cái hố sâu.

Sau đó, Diệp Vân Dật vung chiến phủ lên, lao về một con mắt khác của Hỏa Giao.

Rống.

Hỏa Giao cũng chộp tới hắn.

Diệp Vân Dật bổ mạnh chiến phủ xuống xuống bộ móng vuốt.

Trực tiếp phá vỡ lân giáp, huyết nhục của nó.

Ngay sau đó.

Thân hình hắn khẽ động.

Tiếp tục bay về chỗ con mắt kia.

Hỏa Giao cũng minh bạch ý tứ của Diệp Vân Dật.

Nhìn một đòn bổ xuống đầy phần nộ kia.

Lập tức nhắm mắt lại.

Phốc phốc.

Âm thanh huyết nhục bị phá vỡ truyền tới.

Vố sau khi Hỏa Giao nhắm mắt lại, thì chỉ thấy một mảng đen tối.

Vậy mà đột nhiên phát hiện, trước mắt mình, vậy mà xuất hiện ánh sáng.

Vùng da chỗ mắt của nó, thế mà lại bị phá vỡ.

Sau đó.

Hỏa Giao lại nhìn thấy nắm đấm đang gào thét hướng về con mắt của nó.

Diệp Vân Dật một quyền nặng tựa thái sơn

Mang theo âm thanh bị xé rách, trực tiếp đánh xuống.

Đông.

Ngay khi nắm đấm cùng ánh mắt tiếp xúc, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Ngay lập tức.

Con mắt của Hỏa Giao đã bị biến dạng.

Sau đó.

Triệt để bạo toái.

NGAO.

Hỏa Giao cảm nhận được đau đớn kịch liệt.

Ngửa mặt lên trời thét dài.

Đã thành.

Diệp Vân Dật một kích đắc thủ.

Tranh thủ thời gian quan sát.

Hiện tại, hai mắt của Hỏa Giao đã bị nó đánh mù.

Tới đây, hắn có thể ung dung làm thịt nó.

Từ loại ý nghĩa khác mà nói, Diệp Vân Dật bây giờ, xem như đã chém giết con dị thú này

Đầu Vương Cấp dị thú này, cùng với đồ vật bên trong đỉnh núi kia, đều đã là của hắn.

Diệp Vân Dật nghĩ đến đây, cũng là có chút ít kích động hẳn lên.

Sau một khắc.

Diệp Vân Dật thoáng nhìn qua chỗ khác, sắc mặt liền thay đổi.

Chẳng phải cô ta đi ra ngoài rồi sao?

Sao cô ta lại tới đây?

thời điểm không có nàng, vẫn là cần nhờ tới sức mạnh của Diệp Vân Dật.

Bất quá, Diệp Vân Dật sợ là cũng không thể ngăn cản được bao lâu.

Cần phải tranh thủ qua đó gấp mới được.

"Các ngươi cứ chạy theo sau, ta đi trước."

Thượng Quan Vũ Lam nói xong, dẫm mạnh dưới chân.

Trực tiếp rời đi từ trên lưng dị thú.

Khoảnh khắc sau đó.

Đã xuất hiện trên một cành đại thụ cách đó một trăm mét.

Tiếp đó, dưới chân lại đạp mạnh.

Vị trí vừa đạp xuống, cành cây đã nứt toác

Hóa thành mảnh gỗ vụn.

Từ không trung rào rào rơi xuống.

Phía sau, mọi người thấy hình ảnh này

Tốc độ thật kinh khủng

"Đi, chúng ta cũng nhanh chóng đuổi theo."

Lập tức, tất cả mọi người bắt đầu phóng đi.

Một lúc sau.

Khu vực chiến trường.

Đám người Cao Trấn nhìn cảnh tượng phía trước.

Hai mắt trừng như muốn nứt đi.

Lúc này Diệp Vân Dật đã cùng Hỏa Giao trải qua mấy vòng chiến đấu.

Trên người Hỏa Giao vết thương đã chồng chất.

Bất quá.

Vừa rồi Diệp Vân Dật cũng bị đánh bay mấy lần.

Ngay cả bộ quần áo chế tác bằng da dị thú cấp cao mà Diệp Vân Dật đang mặc, đã có chút tơi tả.

"Súc sinh."

Diệp Vân Dật nhìn chằm chằm Hỏa Giao trước mặt, tâm tình đã có chút bực bội.

Cửu U Kình Khí vận chuyển tới cực hạn.

Các kỹ năng khác cũng như vậy

Trong nháy mắt, trên người Diệp Vân Dật tỏa ra ánh kim loại sáng bóng.

Tiếp đó.

Dưới chân đạp mạnh.

Oanh.

Cú đá này.

Khiến toàn bộ sơn động run rẩy.

Địa phương vừa rồi cũng đã xuất hiện một cái hố sâu.

Sau đó, Diệp Vân Dật vung chiến phủ lên, lao về một con mắt khác của Hỏa Giao.

Rống.

Hỏa Giao cũng chộp tới hắn.

Diệp Vân Dật bổ mạnh chiến phủ xuống xuống bộ móng vuốt.

Trực tiếp phá vỡ lân giáp, huyết nhục của nó.

Ngay sau đó.

Thân hình hắn khẽ động.

Tiếp tục bay về chỗ con mắt kia.

Hỏa Giao cũng minh bạch ý tứ của Diệp Vân Dật.

Nhìn một đòn bổ xuống đầy phần nộ kia.

Lập tức nhắm mắt lại.

Phốc phốc.

Âm thanh huyết nhục bị phá vỡ truyền tới.

Vố sau khi Hỏa Giao nhắm mắt lại, thì chỉ thấy một mảng đen tối.

Vậy mà đột nhiên phát hiện, trước mắt mình, vậy mà xuất hiện ánh sáng.

Vùng da chỗ mắt của nó, thế mà lại bị phá vỡ.

Sau đó.

Hỏa Giao lại nhìn thấy nắm đấm đang gào thét hướng về con mắt của nó.

Diệp Vân Dật một quyền nặng tựa thái sơn

Mang theo âm thanh bị xé rách, trực tiếp đánh xuống.

Đông.

Ngay khi nắm đấm cùng ánh mắt tiếp xúc, một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên.

Ngay lập tức.

Con mắt của Hỏa Giao đã bị biến dạng.

Sau đó.

Triệt để bạo toái.

NGAO.

Hỏa Giao cảm nhận được đau đớn kịch liệt.

Ngửa mặt lên trời thét dài.

Đã thành.

Diệp Vân Dật một kích đắc thủ.

Tranh thủ thời gian quan sát.

Hiện tại, hai mắt của Hỏa Giao đã bị nó đánh mù.

Tới đây, hắn có thể ung dung làm thịt nó.

Từ loại ý nghĩa khác mà nói, Diệp Vân Dật bây giờ, xem như đã chém giết con dị thú này

Đầu Vương Cấp dị thú này, cùng với đồ vật bên trong đỉnh núi kia, đều đã là của hắn.

Diệp Vân Dật nghĩ đến đây, cũng là có chút ít kích động hẳn lên.

Sau một khắc.

Diệp Vân Dật thoáng nhìn qua chỗ khác, sắc mặt liền thay đổi.

Chẳng phải cô ta đi ra ngoài rồi sao?

Sao cô ta lại tới đây?

Chương 191 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!