Virtus's Reader

Diệp Vân Dật thoáng xác nhận lại một nữa, người đang từ xa đi tới, không phải ai khác, đúng là Đệ Bát Vương Tướng, Thượng Quan Vũ Lam.

Hảo gia hỏa.

Cái quái gì vậy.

Nha đầu này bây giờ tới đây, nếu cùng hắn chém giết con Vương Cấp dị thú này, sợ là có thể cũng sẽ cùng hắn vào thăm dò miệng núi lửa.

Cái này hắn chẳng phải thua lỗ rồi sao?

Lập tức, Diệp Vân Dật nghĩ tới điều gì đó.

Sau đó trong lòng đã có quyết định.

Con mẹ nó.

Không không muốn chia điều, cũng chỉ còn một cách.

Diệp Vân Dật nghĩ đến.

Cách đó không xa.

Đám người Cao Trấn trông thấy Diệp Vân Dật vậy mà đánh bạo con mắt còn lại của đầu Hỏa Giao này, hai mắt đều mở lớn, biểu lộ không thể tin nổi.

"Diệp đại nhân, sức chiến đấu thật mạnh mẽ a."

"Lão thiên, không có Đệ Bát Vương Tướng ở đây, vậy mà Diệp đại nhân cũng có thể hoàn thành hành động vĩ đại như vậy. Chỉ đơn độc một mình cũng có thể giết chết một đầu Vương Cấp dị thú."

Bên cạnh, một tên gia chủ nuốt nước miếng một cái, lập tức, nhìn về phía Diệp Vân Dật, phảng phất nhìn thấy tương lai tươi sáng.

Dù sao, Diệp Vân Dật cũng chính là con rể của ông ta.

Ừ?

Bên cạnh, một tên Liên Minh Quân nhìn tới tên gia chủ kia nói: "Tại sao Diệp đại nhân không tiếp tục tiêu diệt đầu Hỏa Giao này vậy?"

Lời này vừa ra, khuôn mặt mọi người liền nở nụ cười khinh thường.

Theo bọn hắn thấy, hiện tại hai mắt của Hỏa Giao đã bị mù.

Có thể nói là đã không còn năng lực chiến đấu.

Bây giờ, chỉ cần chậm rãi tiêu hao sức lực của nó, chiến thắng chẳng qua chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

Bên này.

Thượng Quan Vũ Lam cũng đã nhìn thấy tình huống phía trước.

Nàng nhìn đầu Hỏa Giao này.

Khá lắm.

Thật sự là Vương Cấp dị thú.

Hơn nữa, thoạt nhìn con dị thú này không giống những đầu dị thú khác.

Nó vậy mà còn có hỏa thuộc tính đi kèm.

Hẳn là dị chủng sinh ra từ bên trong dung nham, cực kỳ khó đối phó.

Nhưng là.

Hiện tại hai mắt của nó vậy mà đều bị Diệp Vân Dật đánh mù.

Diệp Vân Dật bây giờ, tuyệt đối có tư cách ngồi trên bảo tọa Đệ Thập Vương Tướng.

Thượng Quan Vũ Lam nghĩ như vậy, nhưng dưới chân cũng là không dám dừng lại.

Lần nữa phóng lên, cành cây tiếp tục bạo toái.

Tiếng cành cây bạo liệt rơi vào tai đám người Cao Trấn.

Bọn hắn lập tức quay đầu lại.

Sau đó liên trông thấy một đạo thân ảnh lướt qua trên đầu mình.

Đây là.

Ai?

"Đệ Bát Vương Tướng."

"Đệ Bát Vương Tướng đã trở về."

Khá lắm.

Mọi người thấy đạo thân ảnh này, tâm trạng đang vui vẻ nay càng trở nên hưng phấn hơn. Dù sao, bây giờ đã có hai dị nhân cường đại, đối phó với con Hỏa Giao này, sợ tình coi như là ván đã đóng thuyền.

Nguy cơ lần này, xem như đã giải quyết xong.

Rống.

Xa xa, Hỏa Giao lại một lần nữa phát ra tiếng gào thét.

Tiếp đó nó điên cuồng quơ loạn móng vuốt của mình.

Bỗng nhiên, dưới ánh mắt của mọi người.

Diệp Vân Dật.

Vậy mà bị móng vuốt của nó vỗ trúng.

Dị biến này, khiến cho nội tâm tất cả mọi người cả kinh.

Nụ cười trên mặt, trong khoảnh khắc đã ngưng đọng lại.

Diệp đại nhân, vậy mà trúng chiêu của nó.

Chẳng lẽ là vì tiêu hao quá lớn nên mới như vậy?

Thượng Quan Vũ Lam thấy Diệp Vân Dật trúng chiêu, cũng là không nghĩ tới. Lập tức hai chân điên cuồng gia tốc, chuẩn bị đi đón đỡ Diệp Vân Dật.

Nhưng khoảng cách giữa hai bên thật sự là quá xa.

Không có cách nào.

Căn bản là không có biện pháp.

Mọi người chỉ có thể nhìn Diệp Vân Dật bị móng vuột của Hỏa Giao vỗ trúng.

Sau đó, cả thân hình giống như sao băng.

Bay vụt về phía sau.

Tiếp đó.

Chính là trùng hợp, bay vào trong miệng núi lửa.

Oanh.

Trong chớp nhoáng này.

Hai mắt mọi người trừng lên như muốn nứt ra.

Cả thân thể như bị mất hồn.

Cái này cái này cái này.

Diệp đại nhân, đã bị rơi vào trong miệng núi lửa sao?

A...?

Cái này.

"Diệp đại nhân."

Một tên gia chủ hét lên một tiếng, đưa mọi người từ trạng thái thất thần kéo trở lại.

"Nhanh, chúng ta mau đi qua đó xem thử."

Bên cạnh, một tên cao tầng Liên Minh Quân vội vàng nói, sau đó dẫn theo mọi người đi về phía miệng núi lửa.

"Chờ một chút, còn Hỏa Giao kia thì sao?"

"Đã có Đệ Bát Vương Tướng lo chuyện đó rồi.1"

"Chúng ta đi mau."

Từng lời thảo luận vang lên trong miệng mọi người.

Vẻ mặt bọn hắn đều hiện lên hoảng sợ.

Đi về phía miệng núi lửa.

Cùng lúc đó.

Khuôn mặt của Thượng Quan Vũ Lam đã lạnh lẽo tới cực điểm.

Nàng nhìn vào nơi Diệp Vân Dật bị rơi xuống, sau đó lại quay đầu nhìn con Hỏa Giao kia.

Tên súc sinh này.

Tên súc sinh này a....

Lập tức, Thượng Quan Vũ Lam đạp mạnh dưới chân

Mặt đất nứt vỡ.

Tiếp đó, cả người Thượng Quan Vũ Lam lao lên như một cơn gió.

Trường kiếm trong tay hướng về hốc mắt đã huyết nhục mơ hồ của Hỏa Gia, một lần nữa đâm vào.

Rống.

Hỏa Giao cảm nhận được cơn đau đớn kịch liệt một lần nữa, thân thể bắt đầu run rẩy.

Tiếng gầm cũng phát ra từ trong miệng.

Thượng Quan Vũ Lam nhìn chằm chằm vào Hỏa Giao, tiếp đó, dơ chân lên, đạp vào đầu chuôi kiếm đang cắm trong mắt Hỏa Giao.

Thanh kiếm giống như một cây gai nhọn.

Đâm sâu vào trong hốc mắt của nó.

NGAO.

Hỏa Giao cảm thụ được sự đau đớn tới cực hạn này.

Móng vuốt bắt đầu vung vẩy.

Móng vuốt của nó vung tới đâu, cây cối đổ gãy tới đó.

Ngay cả trên thân núi, cũng bị móng vuốt nó đánh xuống, tràn đầy vết nứt, đá vụn cũng không ngừng rơi xuống.

Thượng Quan Vũ Lam tiếp tục dẫm mạnh chân.

Thân hình như gió lốc.

Trực tiếp một quyền rơi xuống.

Đông.

Một kích này, trực tiếp đánh vào lân giáp của Hỏa Giao.

Cộng thêm việc hiện tại Hỏa Giao đang không đứng vững.

Lập tức, nó trực tiếp té trên mặt đất.

Sau đó.

Nghênh đón nó, chính là những đòn công kích như vũ bão của Thượng Quan Vũ Lam.

Một bên khác.

Các thành viên Liên Minh Quân cùng với các vị gia chủ đang đi tới miệng núi lửa.

Sau khi tới nơi, bọn hắn nhìn xuống phía dưới.

Nhưng là.

Sau một khắc.

Đã bị nhiệt lượng nóng bỏng từ bên dưới truyền lên, khiên cho cả người phải lùi lại phía sau.

Quá nóng bỏng.

Nhiệt độ trong này, sợ là phải hơn mấy trăm ngàn độ trở lên.

"Phải làm sao bây giờ? "

Một tên gia chủ nhìn tràng diện này, lo lắng hỏi.

Dù sao, đây cũng liên quan tới tính mạng con rể hắn a.

Chưa nói chuyện sau này sẽ có vinh hoa phú quý, nếu như Diệp Vân Dâ….

Con gái của hắn, về sau chẳng phải sẽ thành góa phụ sao.

Hơn nữa.

Con gái của hắn hiện tại cũng đang mang thai.

Đứa nhỏ này sinh ra, chẳng phải cũng sẽ thành mồ côi ba sao?

Không được.

Tuyệt đối không được.

Lập tức, sắc mặt hắn tràn đầy lo lắng.

Không chỉ hắn, mà đám người bên cạnh, ai cũng như vậy.

Thế nhưng, bọ họ cũng không biết phải làm sao bây giờ.

Hoặc là nói.

Diệp Vân Dật bây giờ, khả năng đã bị dung nham thôn phệ.

Xương cốt cũng không còn mất rồi.

Như vậy thì làm sao cứu?

Hơn nữa, có ai mà dám xuống dưới.

Ai có thể xuống dưới.

Mọi người hai mặt nhìn nhau.

Vậy nên cũng chỉ biết đứng chỗ này, không có động tác gì khác.

Toàn bộ đều trở nên trầm mặc.

"Các ngươi nói chuyện a..., các ngươi mau nghĩ cách đi chứ"

Mấy vị gia chủ vẻ mặt lo lắng, bọn họ nhìn về phía các cao tầng Liên Minh Quân, hét lên một hồi.

Nhưng mà, cao tầng Liên Minh Quân nhìn cảnh tượng trước mắt, cũng không có biện pháp gì.

Làm cách nào bây giờ.

Bọn hắn thì có thể làm cách nào.

Bọn hắn hiện tại chỉ cũng chỉ biết im lặng, chờ đợi những vị giả chủ tiếp nhận hiện thực này.

Nhưng là, sau khi quay lại thành.

Những người có mối quan hệ với Diệp đại nhân, thật sự nhiều lắm.

Tới lúc đó, bọn hắn phải giải thích như thế nào đây?

E rằng, đó lại là một vấn đề nan giải.

Không trung.

Thanh Linh Đại Bàng cũng là đang không ngừng bay xung quanh. Nhìn tình huống phía dưới, bi thống kêu lên từng tiếng.

Sau đó, Thanh Linh Đại Bàng kêu một tiếng, rồi lao qua chỗ đầu Giao Long kia.

Tiếp đó, liền đâm vào trên người đối phương.

Chương 192 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!