Bên này, Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan đều đồng loạt nhìn tên ám vệ vừa tới, trong ánh mắt đều là lo lắng còn có chờ mong.
Dù sao, các nàng thật sự hy vọng hắn mang về tin tức tốt.
"Thế nào? Tình huống Thanh Mặc thành bên kia thế nào?"
Tên ám vệ vừa bước vào, Phó Hội Vũ đã nhịn không được hỏi.
"Đệ Tam Vương Tướng, Vương Cấp dị thú bên chỗ Thanh Mặc thành đã bị tiêu diệt."
"Ngay từ đầu, chính là Diệp Vân Dật một người đánh với con Vương Cấp dị thú kia. Thực lực của Diệp đại nhân rất mạnh mẽ, thủ đoạn rất nhiều, sau một thời gian, đã cứng rắn đánh mù hai mắt con Vương Cấp dị thú đó. Khiến cho đầu Hỏa Giao này suy giảm mạnh sức chiến đấu."
Oanh.
Mấy câu này, khiến cho hai mắt Vũ Băng Nhan cùng Phó Hội Vũ trừng lớn, quả thực không thể tin được vào những gì mình nghe thấy.
Diệp Vân Dật, vậy mà mạnh mẽ như vậy?
Phải biết, hắn còn chưa phải là Vương Tướng a.
Với thực lực cấp Tinh Thần, lại có thể nghênh chiến Vương Cấp dị thú.
Hay là, hắn đã đạt tới Vương Cấp?
Nhưng mà bất kể như thế nào.
Nguy cơ của Thanh Mặc thành bên kia coi như là đã giải trừ.
"Sau đó, Đệ Bát Vương Tướng cũng đã trở về kịp thời, đem con Vương Cấp dị thú kia chém giết."
"Thời điểm thuộc hạ quay về báo cáo, bọn họ đang quét dọn chiến trường, xem ra có lẽ không còn vấn đề gì nữa."
Tên ám vệ này báo cáo xong, Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan vẻ mặt biểu lộ đã hiểu.
Không nghĩ tới, Thượng Quan Vũ Lam lại quay về kịp.
Như vậy, có nàng ta chủ trì đại cục, thật sự cũng không cần lo lắng.
Lập tức, Phó Hội Vũ ngồi xuống, sau đó nâng chén trà lên uống một ngụm.
Nhưng mà còn chưa kịp nuốt xuống.
Đối diện, tên ám vệ kia hiện lên thần sắc bi thương.
Nhìn về phía hai người.
"Hai vị Vương Tướng, còn có một chuyện. Đó là, Diệp đại nhân tuy anh dũng chiến đấu, nhưng mà cuối cùng vẫn là sơ ý, bị đầu Hỏa Giao kia đánh rơi vào trong dòng dung nham đang nóng chảy."
"Hẳn là hài cốt đã không còn."
Phốc.
Một câu này.
Khiến cho Phó Hội Vũ phun hết nước trà trong miệng ra.
Sau đó nhìn vào tên ám vệ kia, sắc mặt không thể tin nổi.
Cái này.
Hắn vừa nói cái gì vậy?
Ngươi vừa rồi đang nói cái gì.?
Ngay cả Vũ Băng Nhan cũng nhìn tên ám vệ hỏi: "Ngươi mới vừa nói cái gì?"
Tên ám vệ thấy bộ dạng không thể tin được của hai người, trong lòng cũng là bi thống vạn phần, hắn lập tức lập lại một lần nữa.
Điều này.
Phó Hội Vũ và Vũ Băng Nhan sau khi nghe lại, trái tim đập lên liên hồi
Diệp Vân Dật, vậy mà chết rồi?
Cứ như vậy, đã chết?
A...?
Hai người ngẩn người, qua một lúc sau, mới chậm rãi ngồi xuống.
Vẻ mặt vẫn là chưa thẻ tin nổi
"Chuyện này, người nhà Diệp Vân Dật đã biết chưa?"
Hồi lâu sau, Phó Hội Vũ mới mở miệng.
Tên ám vệ lắc đầu: "Chuyện này, dựa theo lời của Đệ Bát Vương Tướng, tạm thời chưa công bố vội với người nhà của Diệp đại nhân.."
"Dù sao trong nhà Diệp đại nhân, có vài người đã có dấu hiệu sắp chuyển dạ."
"Sự tình này nếu nói cho các nàng biết, thật sự là quá mức tàn nhẫn."
Haiza.
Phó Hội Vũ cũng gật đầu.
"Nhưng mà, cho dù là như vậy, thì giấy cũng không thể gói được lửa, cuối cùng vẫn sẽ bại lộ mà thôi. Được rồi, có thể giấu được chừng nào hay chừng đó."
Phó Hội Vũ đứng lên, nhìn ra phía bên ngoài, dường như đang nhớ lại những hình ảnh lúc Diệp Vân Dật còn ở Trường Thanh thành.
Vũ Băng Nhan cũng đứng bên cạnh Phó Hội Vũ, trong lòng hai người đều là tâm sự nặng trĩu.
Vài ngày sau.
Miệng núi lửa.
Thanh Linh Đại Bàng vẫn còn đứng đây nhìn vào dòng dung nham nóng chảy ở dưới.
Lẳng lặng chờ.
Nó vẫn chưa thể tin được Diệp Vân Dật đã thật sự hi sinh.
Bỗng nhiên.
Trong lúc Thanh Linh Đại Bàng đang nhìn phía dưới.
Lập tức sững sờ.
Dòng dung nham bên dưới miệng núi lửa, chợt bắt đầu sôi lên sùng sục.
A...?
Ngay sau đó.
Một đạo thân ảnh từ trong dòng dung nham trồi lên.
Creckkk!
Thanh Linh Đại Bàng nhìn thân ảnh chui lên từ trong dòng dung nham, lập tức đôi mắt ưng của nó híp lại.
Này…
Nó không nhìn lầm, đây không phải ai khác, mà đúng là Diệp Vân Dật.
Lúc này, Diệp Vân Dật sau khi trồi lên vẫn còn đứng tại chỗ, sau đó thở ra một hơi.
Tiếp đó, hắn cảm nhận sức mạnh trong cơ thể mình, một lần nữa cường đại lên không ít.
Thứ này, hấp thu quả không vô ích.
Hơn nữa, đây vẫn chỉ là một ít năng lượng còn sót lại.
Nếu hắn có thể hấp thu toàn bộ hồ chất lỏng đó, sợ là có thể trực tiếp đột phá Vương Cấp.
Nhưng mà, như vậy cũng cần phải một quá trính khá dài.
Diệp Vân Dật nghĩ xong.
Sau đó liền quan sát xung quanh.
Trông thấy những tảng đó lộ và cây cối lô ra quanh dòng dung nham
Có thể thấy được từ khi hắn rơi vào trong này, thì bên ngoài vẫn trải qua một trận chiến khốc liệt.
Dù sao.
Hỏa Giao kia chẳng qua là hai mắt bì mù, không có năng lực tự chủ công kích.
Nhưng dù sao nó vẫn là Vương Cấp dị thú.
Nếu muốn tiêu giệt nó cũng không phải là một điều dễ dàng..
Nghĩ tới đây, Diệp Vân Dật đã trông thấy Thanh Linh Đại Bàng phía trên.
Tiểu tử này.
Cũng thật sự là trung thành.
Những người bên ngoài kia chắc cũng đã rời đi đượcc vài ngày. Nhưng mà dị thú của mình, vẫn canh giữ ở chỗ này, ko chịu rời đi.
Bên này, Thanh Linh Đại Bàng nhìn Diệp Vân Dật, kêu lên vài tiếng.Trong thanh âm đều mang theo hưng phấn cực độ.
Sau đó nó tiến lại gần Diệp Vân Dật đi tới.
Đưa cái đầu của mình về phía hắn.
Giống như là một đứa trẻ vừa nhìn thấy người thân của mình vậy.
"Tốt rồi, ngoan lắm."
Diệp Vân Dật thấy phản ứng của Thanh Linh Đại Bàng. Nếu để người khác trông thấy một đầu dị thú Tinh Thần trung kỳ phi hành có biểu lộ như vậy, sợ là muốn rơi cả tròng mắt.
"Đi thôi, chúng ta trở về thành. Nghĩ tới đầu Hỏa Giao kia chắc cũng đã bị thu thập xong. Lần này về, cẩn phải bảo Thượng Quan Vũ Lam trả tinh hạch cùng như vật liệu khác mới được. Dù sao, con Hỏa Giao này cũng là lão tử vất vả khổ cực mới có thể đánh mù hai mắt nó."
"Cô nàng kia, cho dù là hôi của."
"Cũng không thể tranh công của người khác a. "
Bên cạnh, Thanh Linh Đại Bàng nghe Diệp Vân Dật nói vậy, liền kêu lên một tiếng, giống như tán thành lời hắn nói vậy.
"Đi thôi."
Cùng lúc đó.
Bên trong Thanh Mặc thành.
Sau khi trải qua vài ngày lên men.
Tin tức Diệp Vân Dật bị dị thú đánh rơi xuống dòng dung nham nóng chảy, cũng đã được lan truyền nhanh chóng.
Chỉ có điều, dưới áp lực của Thượng Quan Vũ Lam, tất cả mọi người không giám công khai thảo luận.
Bên này, Thượng Quan Vũ Lam cũng đã nghe được tình huống này, khóe miệng co lại.
Đám người này, lan truyền thật là nhanh.
Nhưng mà cũng không có biện pháp nào khác.
Vấn đề này, vốn chính là giấy không thể gói được lửa.
Chỉ hy vọng, sau khi những lão bà kia của Diệp Vân Dật biết được, có thể bình tĩnh một chút.
Lúc này, trong trang viên.
Vu Nghiên sau đi đi ra ngoài một vòng, sau khi trở về, vẻ mặt mang theo lo cùng bi thương.
Nàng trở về.
Tìm được những tỷ muội khác.
"Làm sao vậy Vu Nghiên?"
Lữ Phương nhìn Vu Nghiên, nàng hiện tại đang mang thai, đồng dạng Vu Nghiên cũng là như vậy. Vì vậy, thấy bộ dạng lo lắng của Vu Nghiên như thế, liền hỏi thăm.
"Mọi người bên ngoài đang đồn đại, lão công của chúng ta, hình như đã bị đầu Hỏa Giao kia đánh rơi vào miệng núi lửa, hài cốt cũng không còn."
Oanh.
Một câu này, khiến cho Lữ Phương sững sờ tại chỗ.
Sau đó, phía sau truyền tới một loạt âm thành.
"Không có khả năng. "
"Làm sao có thể. "
"Cái gì…"
"Lão công sao có khả năng chết được."
Chương 196 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]