Từng câu nói vang lên.
Vu Nghiên nhìn về phía sau, lập tức ngây người.
Phía sau, không phải ai khác, đúng là Chu Hoài Vi, Hàn gia tỷ muội các nàng.
Lúc này, các nàng cũng đang nhìn tới đây.
Ai nấy cũng mang theo biểu lộ không thể tin được. Thậm chí, nước mắt đã xuất hiện, một giây sau, bắt đầu chảy xuống.i.
Vu Nghiên khóe miệng co lại.
Tin tức này, là nàng từ bên ngoài nghe tới.
Tuy đã truyền tới không ít người, nhưng mà, tính chân thật như thế nào thì chưa biết.
Nàng vốn chuẩn bị cùng Lữ Phương đi tìm Đệ Bát Vương Tướng hỏi thăm một chút.
Nhưng không nghĩ tới, vừa rồi nội tâm nàng quá lo lắng, cho nên không có phát hiện phía sau vẫn còn có người. Cho nên đã tạo thành tình huống như bây giờ.
Bên này, Chu Hoài Vi mấy người vội vàng đi tới, nhìn về phía Vu Nghiên hỏi: "Vu Nghiên, chuyện gì xảy ra vậy?"
"Đúng vậy, sao tỷ, muội lại nói như vậy? "
"Đây có phải là điều mọi người bên ngoài đồn hay không?"
Sau khi mọi người tỉnh táo lại thì bắt đầu thảo luận.
Các nàng vốn cũng là cảm thấy không đúng.
Dù sao sau khi đại chiến xong, các nàng cũng sắp sửa sinh hài tử, cho dù xảy ra sự tình gì, Diệp Vân Dật cũng sẽ không thể một câu đều không nói, đi tới tòa thành khác
Trong lòng các nàng vốn đã có lo lắng, hiện tại nghe Vu Nghiên nói như vậy.
Càng khẳng định ý nghĩ trong lòng các nàng.
Sau khi nghĩ tới tình huống như vậy
Nước mắt các nàng đã bắt đầu rào rào đỏ xuống
Niềm hi vọng bây giờ của các nàng, chính là Đệ Bát Vương Tướng, ngoài ra còn có mấy thành viên cao tầng của Liên Minh Quân và các vị gia chủ kia. Dù sao họ cũng mới là người chứng kiến tận mắt.
Còn những tin tức này, rất có thể là tin đồn nhảm.
Lập tức, các nàng chuẩn bị đi tìm Đệ Bát Vương Tướng hỏi thăm một chút.
Lúc này, Tân Hỏa thành, bên trong Dược Minh bên.
"Các ngươi nghe nói không? Hình như là Thanh Mặc thành bên kia có tin tức truyền đến, nói tới minh chủ, hình như sau khi chiến đầu cùng Vương Cấp dị thú thì đã bị tử vong."
Một tên cao tầng Dược Minh vừa nói xong, lập tức bị một người khác ở bên cạnh lấy tay bịt miệng lại.
"Ngươi bị điên không, dám trù ẻo minh chủ như vậy, không muốn sống nữa sao? "
"Ô ô ô. "
"Ô. "
Sau khi vùng vẫy một hồi, người nọ mới đem bàn tay của người bên cạnh tháo ra được.
Sau đó liền nhỏ giọng nói: "Đây không phải là tại sao ta phải nói ở chỗ này sao. Ta cũng chỉ muốn nói cho ngươi biết trước mà thôi. Nếu chuyện này không phải là thật thì cũng không sao, nhưng nếu là thật, về sau lực ảnh hưởng của Dược Minh chúng ta, chỉ sợ sẽ rớt xuống ngàn trượng."
"Chúng ta khả năng cần phải sớm làm chuẩn bị."
Những lời này, khiến cho người bên cạnh cũng phải cau mày.
Lập tức khóe miệng kéo ra.
Cái tên này, nói cũng không phải không có đạo lý.
"Nhưng là, chúng ta sớm làm chuẩn bị, lại có thể thế nào. Ngươi nên biết, hiện tại tuy minh chủ không có ở chỗ này, nhưng ngươi xem, những hắc bào nhân kia, ngài ấy vẫn còn an bài ở chỗ này. "
"Những tên hắc bào nhân kia, chỉ tùy tiện xuất thủ, cũng có thể bóp chết chúng ta."
"Như vậy, ngươi muốn làm như thế nào?"
Câu này vừa ra, hai người triệt để trầm mặc.
Khá lắm.
Lời này , ngược lại là sự thật.
Những hắc y nhân kia, chỉ hiệu trung với minh chủ. Hơn nữa sức chiến đấu cường hãn, tăng thêm giống như không có cảm tình gì, chỉ biết răm rắp nghe theo mệnh lệnh.
Thật là khó thực hiện kế hoạch.
Cách đó không xa, phía sau một bức tường.
Lâm Tuyết Nhu cũng đã nghe thấy lời nói của hai người này.
Lập tức nắm thật chặt góc áo.
Vẻ mặt kinh hoảng.
Diệp đại nhân.
Vậy mà.
Vậy mà.
Lập tức, nội tâm nàng hiện lên sự hối hận.
Sớm biết như vậy.
Nàng đã đem bảo bối mà cha nàng lưu lại cho Diệp đại nhân .
Như vậy cũng có thể trở thành bùa hộ mệnh cho ngài ấy.
Nhưng là hiện tại.
Sau đó nàng tự đánh mình một cái.
Diệp đại nhân đã chiếu cố nàng theo di nguyện của lão cha.
Vậy mà nội tâm nàng còn có sự phòng bị với Diệp đại nhân.
Sau đó nàng liền đi ra ngoài.
Tiếng mở cửa vừa vang lên.
Hai tên cao tầng phía sau lập tức bỏ chạy.
Lâm Tuyết Nhu sau khi ra khỏi Dược Minh, chuẩn bị đi tới Thanh Mặc thành.
Thanh Mặc thành, nơi tin tức được truyền ra.
Hiện tại chuyện này cũng đã trở thành đề tài mà mọi người dùng để nói chuyện phiếm.
Bọn hắn ai nầy đều là thở dài thở ngắn.
Cảm thán anh hùng đoản mệnh.
Nhưng mà.
Đột nhiên.
Creckkkk!
Một tiếng chim kêu, từ xa truyền tới.
Âm thanh tiếng chim kêu này….
Lập tức, mấy vị gia chủ liền nhìn lên bầu trời.
Sau đó.
Bọn họ trông thấy một đạo hắc ảnh từ xa bay tới, và đạo hắc ảnh này, ai nấy cũng đều nhận ra.
Chính là tọa kỵ của Diệp đại nhân.
Chính là cự điểu khổng lồ kia.
Tiểu tử này, không phải là đang ở canh giữ ở chỗ miệng núi lửa sao, bây giờ đã trở về rồi a
Thật sự là một cự điều trung thành.
Mọi người đều cảm thán.
Thanh Linh Đại Bàng trực tiếp bay xẹt qua trên đầu bọn hắn.
Phủ xuống cái bóng cực lớn.
Tiếp đó là bay về phía hướng của trang viên.
Lúc này, bên trong trang viên, mọi người cũng đã thấy được bóng dáng của Thanh Linh Đại Bàng đang bay tới.
Các nàng ai nấy cũng nhìn chằm chằm vào cự điểu kia.
Nội tâm đều hồi hộp chờ đợi.
Nếu quả thật giống như lời đồn.
Như vậy, trên lưng cự điểu sẽ không có người.
Thời khắc này, xem như là xác minh lời đồn có thật hay là không.
Lập tức, tất cả mọi người đều chăm chú nhìn.
Đại bàng dần dần hạ thấp.
Ngay sau đó.
Một đạo nhân ảnh, trực tiếp từ trên lưng đại bàng nhảy xuống.
Cái này.
Đây là.
Lập tức.
Các cô gái nhìn thân ảnh đang nhảy xuống, ai nấy đều mở to mắt.
Lão công.
Sau đó, các nàng mang theo khuôn mặt đầy nước mắt, lao về phía Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật thấy cảnh tượng này, lập tức ngây người.
Các nàng làm sao vậy?
Một lúc sau, sau khi Diệp Vân Dật phải an ủi một hồi, tâm tình mọi người mới hòa hoãn trở lại.
Diệp Vân Dật nhìn các nàng.
"Làm sao vậy? "
"Các em sao lại thế này?"
"Như thế nào khóc thê thảm như vậy?"
"Không phải là anh đã trở về rồi sao?"
Diệp Vân Dật nói xong, Vu Nghiên cũng thuật lại những tin đồn mà nàng nghe được từ bên ngoài.
Diệp Vân Dật lập tức hiểu ra.
Sau đó, Chu Hoài Vi như nghĩ tới điều gì đó, nói với Diệp Vân Dật: "Lão công, tới đây, anh mau sang xem cái này."
Nói xong, liền dẫn Diệp Vân Dật tới một gian phòng khác.
Diệp Vân Dật đi qua, thấy đồ vật trước mắt, lập tức sững sờ.
Vãi.
Khá lắm, tinh hạch lớn như vậy.
Cái này hẳn là tinh hạch của con Hỏa Giao kia đi a nha.
Còn có lân giáp và những tài liệu hữu dụng khác.
Diệp Vân Dật thấy những món đồ này cũng là lẩm bẩm nói: "Hảo gia hỏa, cô nàng Thượng Quan Vũ Lam này, vẫn tương đối biết cách làm người, đồ vật như vậy mà vẫn có thể đưa cho người khác."
Diệp Vân Dật lập tức trầm tư, lần này, ngược lại là có thể tiếp tục luyện chế dược.
Đại khái, có thể một lần hành động đột phá tới Tinh Thần hậu kỳ.
Diệp Vân Dật đi qua, sờ lên tinh hạch của Hỏa Giao.
Cảm nhận được nguồn năng lượng bên trong.
Không thể không nói, năng lượng bên trong tinh hạch Vương Cấp dị thú này, thật đúng là không chỉ để trưng cho đẹp.
Diệp Vân Dật hồi tưởng lại những lời vừa rồi Vu Nghiên nói.
Xem ra, lần trở về này, hắn cần phải tuyên bố một chút.
Bằng không, đám người kia thật sự cho là hắn đã....
Không chừng, có một số người còn nảy sinh một ít tiểu tâm tư.
Lập tức, Diệp Vân Dật huýt sáo một tiếng.
Bên kia, đám dị thú Xích Viêm hổ, Tam Vĩ Tuyết Tộc đều đi tới.
Diệp Vân Dật nhìn bọn chúng, sau đó nhìn qua các lão bà của mình.
"Đi thôi, chúng ta ra ngoài đi dạo phố."
Nói xong, Diệp Vân Dật nhún chân, nhảy lên lưng Xích Viêm Hổ.
Hai chân thúc vào nó.
"Đi thôi. Xuất phát. "
Chương 197 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]