Phí sau Diệp Vân Dật, sắc mặt các vị lão bà mang theo kích động..
Dù sao, vừa rồi mới trải qua chuyện buồn, bây giờ lại thành chuyện đại hỉ.
Sao có thể không làm người khác kích động cho được.
Sau đó, Diệp Vân Dật dẫn theo các lão bà, cưỡi lên dị thú ra khỏi trang viên.
Một lúc sau.
Trên con đường bên trong thành.
Một nhóm gia chủ vẫn đang còn thảo luận.
Bỗng nhiên, nghe được tiếng ồn ào từ bên cạnh truyền tới.
Bọn hắn liền nhìn về phía đó.
Ừ?
"Đây không phải là dị thú bên trong trang viên của Diệp đại nhân sao?"
Một tên gia chủ nói.
Sau đó đột nhiên nghĩ tới những con dị thú này.
Lập tức yên tâm trở lại.
Tuy Diệp đại nhân không có ở đây, nhưng mà trong các lão bà của hắn, cũng có người có lực lực cường hãn. Hơn nữa cung chủ của Ngự Thú Cung cũng là một trong những lão bà của Diệp Vân Dật.
Nhiều dị thú cường đại như vậy.
Tăng thêm dị thú lúc trước của Diệp đại nhân.
Toàn bộ trang viên này, cũng là tồn tại khủng bố ở bên trong thành.
Căn bản không cần lo lắng có người đối với bọn họ mưu đồ làm loạn.
Tên gia chủ này vừa mới an tâm xuống.
Bỗng nhiên, tên gia chủ bên cạnh nhìn vào thân ảnh ngồi trên Xích Diêm Hổ đang dẫn đầu.
Lập tức, hai mắt hắn trừng lớn, vẻ mặt không thể tin nổi.
Đây là.
Diệp đại nhân.
Sau đó.
Hắn dụi hai mắt mình thật kỹ.
Tiếp tục nhìn lại thân ảnh kia.
Không sai.
Thật sự không sai.
Là Diệp đại nhân.
"Lão thiên, đó là, Diệp đại nhân."
Oanh.
Một câu này, khiến cho đám gia chủ ngồi bên cạnh quay sang nhìn hắn.
Vẻ mặt ai nấy cũng lộ rõ ánh mắt cổ quái.
Dù sao, mấy ngày này, bên trong thành đều có lời đồn, Diệp đại nhân bị con Vương cấp dị thú kia đánh rơi vào miệng núi lửa, hài cốt không còn.
Như vậy thì làm sao còn có thể trở về.
Cái này không phải là chuyện cười sao?
Sau đó, đám người hướng ánh mắt tới chỗ Xích Viêm Hổ.
Lập tức, ai nấy cũng đều ngây người.
Cái này.
Thật sự là Diệp đại nhân.
Không sai.
Thật sự là Diệp đại nhân.
"Lão thiên."
"Thật là Diệp đại nhân."
"Con mẹ nó... Diệp đại nhân còn sống."
Một tên gia chủ nhịn không được, buông ra một câu nói tục. "Đám khốn nạn kia, Diệp đại nhân không phải là vẫn còn tốt đấy sao? Vậy mà dám tung tin bào là Diệp đại nhân đã chết."
"Diệp đại nhân lần này đã bảo vệ thành chúng ta khỏi con Vương Cấp dị thú kia, quả thực chính là anh hùng."
"Đi thôi, chúng ta qua đó xem sao."
Sau khi cảm thán xong, đám gia chủ này đều đi tới phía bên kia.
Chỉ có điều, bây giờ, ở xung quanh chỗ Diệp Vân Dật đã đông nghịt người, không còn một chỗ trống.
Các cô gái nhìn về phía Diệp Vân Dật, ánh mắt tràn đầy sùng bái.
Dù sao, thời gian này ở trong thành, vẫn luôn lưu truyền sự tích anh hùng vẫn lạc của Diệp Vân Dật.
Bởi vì hiểu lầm Diệp Vân Dật đã qua đời, tự nhiên mọi người đều sẽ tuyên dương những sự tích chói lọi của hắn.
Những cố gái này tự nhiên nghe nhiều thành mưa dầm thấm lâu, sớm đã sùng bái tới cực điểm đối với Diệp Vân Dật.
Hiện tại Diệp Vân Dật lại quay trở về.
Khiến cho những cô gái này càng tỏ ra ái mộ.
Lập tức, các nàng đều nở nụ cười thật tươi, nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Điều này khiến cho các vị gia chủ thực lực cường hãn kia, muốn đi lại gần hơn cũng rất khó khăn.
"Tốt rồi tốt rồi, mọi người đừng đẩy nữa."
Phía trên Xích Viêm Hổ, Diệp Vân Dật lên tiếng khuyên bảo mọi người. Hắn nhìn thấy bộ dạng mọi người như vậy, khóe miệng nhếch lên cười.
Xem ra, lúc này mình ra ngoài, hiểu quả vẫn là rất rõ ràng.
Sau đó, Diệp Vân Dật tiếp tục đi về phía trước.
Dù sao, hôm nay cần phải đi dạo một khoảng thời gian không ngắn.
Một lúc sau.
Chỗ ở của Thượng Quan Vũ Lam.
Tiếng gõ cửa dồn dập vang lên.
Thượng Quan Vũ Lam đang xử lý sự vụ, lập tức nhíu mày.
Nhưng nàng cũng biết, tiếng gõ cửa gấp rút như vậy, nhất định là đã xảy ra đại sự gì đó.
"Vào đi."
Thượng Quan Vũ Lam cho người tới vào.
Sau đó nhìn bộ dạng của đối phương.
Không phải là ai khác, chính là Cao Trấn.
Lúc này, Cao Trần còn chưa hoàn toàn khôi phục. Vì quá vội vã tới đây cho nên miệng hắn vẫn còn đang thở hồng hộc.
Thượng Quan Vũ Lam thấy bộ dạng này của hắn, liền tỏ ra nghi hoặc: "Ngươi không hảo hảo trong nghỉ ngơi, lại chạy đến đây làm gì?"
Một câu này, nghe thì có vẻ trách cứ, nhưng thực ra là vì muốn tốt cho Cao Trấn.
"Làm sao vậy?"
Thượng Quan Vũ Lam sau đó hỏi.
"Đệ Bát Vương Tướng, bên ngoài, Diệp đại nhân đã trở về, là bình yên trở về."
Cao Trấn đưa tay chỉ ra hướng bên ngoài, hưng phấn nói ra, không thèm để ý tới mình đang rất yếu.
Vẻ mặt thì tràn đầy kích động.
Hô.
Trong nháy mắt, Thượng Quan Vũ Lam cũng ngây người.
Quả thực không thể tin nổi điều này.
Cái này.
Làm sao có thể.
Chính nàng tận mắt nhìn thấy Diệp Vân Dật bị đánh vào miệng núi lửa .
Như thế nào bây giờ còn có thể trở về.
Chẳng lẽ tên này còn có thể được dòng dung nham nóng chảy kia sao?
Cứ kệ đã.
Đi ra ngoài xem một chút.
Nghĩ đến đây, Thượng Quan Vũ Lam lập tức đi ra ngoài.
Một lúc sau.
Nàng đứng ở một góc, khóe miệng co giật.
Nhìn thấy phía xa, Diệp Vân Dật như tướng quân trở về sau trận chiến, lập tức bối rối.
Thật sự là Diệp Vân Dật, cái tên này, thật sự đã trở về?
Diệp Vân Dật cũng đã nhìn thấy Thượng Quan Vũ Lam, hướng phía nàng vẫy vẫy tay.
Khuôn mặt nở nụ cười sáng lạn, khiến cho Thượng Quan Vũ Lam trở nên mê hoặc.
Thật sự có người, có thể theo đi ra từ trong biển dung nham kia.
Tên khốn này, rốt cuộc là quái vật gì vậy.
Mặc kệ sự nghi hoặc trong mắt nàng.
Lúc này, Diệp Vân Dật tiếp tục đi về phía trước.
Một lúc sau.
Đi được vài vòng.
Quay về trong trang viên.
Sau khi cho đám dị thú ăn xong, Diệp Vân Dật quay sang nhìn tinh hạch của đầu Hỏa Giao kia.
Lần này, cần phải luyện chế một nồi dược vật lớn.
Diệp Vân Dật nghĩ đến đây, nồi dược vật này, cần dị gốc cũng không ít.
Có thể để Dược Minh đi chuẩn bị
Lập tức, hắn an bài xong xuôi.
Vài tiếng sau, cao tầng trong Dược Minh cũng đã nhận được tin tức của Diệp Vân Dật. Ai nấy đều ngây ngẩn cả người.
Cái này.
Minh chủ, vậy mà vẫn còn sống?
Lập tức, bọn hắn liền trở nên kích động.
Đám chó chết kia, vậy mà tung tin nhảm lừa bọn hắn là minh chủ đã chết.
Hiện tại thì tốt rồi, bị đánh mặt a.
Sau đó, bọn hắn cũng trở nên hưng phấn.
Bây giờ bọn hắn lại có thể tiếp tục cáo mượn oai hùm như trước.
Hơn nữa.
Còn không phải chỉ ở trình độ như lúc trước.
Dù sao.
Trước kia Diệp Vân Dật còn chưa giết chết Hỏa Giao.
Hiện tại, khắp nơi đều đã truyền bá sự tích anh hùng của Diệp Vân Dật.
Có thể nói, ở trong mắt mọi người bây giờ, Diệp Vân Dật không sai biệt lắm đã giống như Vương Tướng.
"Tốt rồi, đừng nói lung tung nữa, chúng ta nhanh tranh thủ thời gian chuẩn bị những dị gốc mà minh chủ muốn đi. Ta vừa rồi nhìn qua một chút, một số loại thì chỗ chúng ta đã có sẵn. Nhưng mà một số thì vẫn còn thiếu, cần phải đi ra ngoài thu thập."
"Ngay cả khi thu thập xong, cũng cần phải tưới qua dịch dinh dưỡng, khiến cho nó phát sinh dị biến, minh chủ đưa ra chỉ thị này có vẻ gấp gáp."
"Cho nên, chúng ta không thể làm trễ nãi thêm nữa."
Một tên cao tầng nói xong, những người khác cũng gật đầu tán thành.
Xác thực.
Minh chủ đưa ra chỉ thị này, khẳng định đặc biệt trọng yếu.
Nếu làm không tốt.
Như vậy coi như xong.
Lập tức, bọn hắn liền giải tán, ai nếu đều trở nên bận rộn hẳn lên.
Một mặt khác.
Trong rừng rậm.
Lâm Tuyết Nhu từ trong Dược Minh đi ra.
Cũng đã nghe được tin tức Diệp Vân Dật trở về.
Nội tâm liền kích động.
Nghĩ tới sự áy náy lúc trước, nàng đã rời khỏi thành để đi lấy một kiện đồ vật gì đó.
Chương 198 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]