Sách bản đẹp được thực hiện bởi Nhân Ebook
Zalo: 0945 787 018, bán sách truyện giá rẻ
--------------------------
Thứ này, xem ra đúng là không thể cưỡng ép để mở nó được.
"Anh đã biết."
Diệp Vân Dật nói xong, sau đó liền đem chìa khóa trong tay cắm vào.
Sau đó nhẹ nhàng mở ra.
Xung quanh, các cô gái cũng hồi hộp nhìn tới.
Các nàng cũng đều chờ mong, không biết bên trong rốt cuộc là đồ vật gì.
Chờ tới khi chiếc hộp được mở ra hoàn toàn.
Trông thấy món đồ bên trong, ai nấy cũng ngây người.
Đây là vật gì?
Lại còn đen sì như vậy.
Trông cứ như một khúc gỗ than vậy.
Diệp Vân Dật cũng đang quan sát món đồ này.
Hắn đưa bàn tay ra, chuẩn bị chạm vào nó.
Bỗng nhiên.
Xoẹt xẹt.
Một tia điện nhỏ đánh về phía tay của Diệp Vân Dật.
Trong nháy mắt.
Lập tức, khiến cho cánh tay của hắn có chút tê dại và run lên.
Sau đó.
Hắn cũng cầm được thanh gỗ này.
Cảm nhận thoáng một chút.
Bỗng nhiên
Hai mắt Diệp Vân Dật mở lớn, vẻ mặt không thể tin nổi nhìn vào thanh gỗ này.
Ở bên trong nó, vậy mà có nguồn năng lưnng khổng lồ như vậy.
Hơn nữa, nguồn năng lượng này còn là liên quan tới lôi điện cực kỳ hiếm có.
Cái này.
Hẳn là khúc gỗ đã bị sét đánh.
"Đây là một khối dị gốc đã bị sét đánh qua a."
Diệp Vân Dật nhìn về phía Lâm Tuyết Nhu, giải thích qua cho nàng.
Lâm Tuyết Nhu cũng gật nhẹ đầu: "Cha em lúc trước đạt được khúc gỗ này, đã hết sức che giấu."
"Nhưng không biết là ai đã biết được chuyện này, sau đó đem tin tức này lan truyền ra ngoài. Cuối cùng biến thành cục diện như hiện nay. "
"Cha của em bị đuổi giết dẫn tới bỏ mạng. Ngay cả em, cũng phải rất may mắn mới thoát khỏi đám người đó."
Lâm Tuyết Nhu nói xong, nhìn về khúc gỗ bị sét đánh này, vẻ mặt hiện lên sự đau buồn.
Dù sao, nàng rơi vào tình cảnh hiện tại, đều là vì món đồ này.
Nếu là không có nó.
Hiện tại hai cha con nàng hẳn là đã có cuộc sống bình yên trong Thanh Mặc thành này rồi.
Nhưng mà, tạo hóa trêu người.
"Cha em vì cố gắng bảo vệ thanh gỗ bị sét đánh này, cho nên đã đệ nó vào trong cái hộp này. Nếu có người muốn cưỡng ép phá hủy, vậy khẳng định sẽ kích phát thanh gỗ này, đến lúc đó."
Lâm Tuyết Nhu còn chưa nói hết.
Nhưng mà Diệp Vân Dật cũng là đã biết.
Món đồ này.
Dựa theo cảm giác của Diệp Vân Dật, hẳn là đồ vật sử dụng một lần duy nhất.
Vừa rồi sau khi hắn thăm dò thì có thể cảm nhận được, một khi nó được kích hoạt, sẽ bộc phát ra Lôi Điện Chi Lực cường đại.
Đáng sợ tới cực điểm.
Sau đó.
Có lẽ liền biến mất.
"Diệp đại nhân, món đồ này em muốn đưa cho ngài, nếu ngài gặp được nguy hiểm gì, thì hãy kích hoạt món đồ này, có lẽ sẽ có tác dụng như một tấm bùa hộ mạng."
Lâm Tuyết Nhu nói xong, Diệp Vân Dật cũng gật đầu: "Anh cảm giác món đồ này, thậm chí có thể đối phó được Vương Cấp dị thú."
Diệp Vân Dật nói lời này, khến cho các cô gái đều sửng sốt.
Sau đó, đồng loạt nhìn về thanh gỗ bị sét đánh trong tay hắn.
Khá lắm, vừa rồi lão công đã nói gì.
Khúc gỗ nãy, có thể đối phó được Vương Cấp dị thú.
Mạnh như vậy sao?
Vậy nếu là có món đồ này, lần trước đối phó với Vương Cấp dị thú Hỏa Giao kia, sẽ không chật vật như vậy.
Sau đó, các nàng nhìn về phía Lâm Tuyết Nhu.
Khuôn mặt mang theo sự cảm kích.
Không ngờ tấm bùa hộ mệnh như vậy mà vị muội muội này có thể đưa cho lão công.
Các nàng vừa mới nhận lấy kinh hãi, hiện tại đã có người cho Diệp Vân Dật món đồ hộ mạng này, sao các nàng không thể cảm kích cho được.
"Tuyết Nhu muội muội, về sau muội cứ ở trong trang viên của chúng ta nhé?"
"Đúng vậy, chúng ta đều là người một nhà cả."
Chu Hoài Vi các nàng lập tức phát ra thế công mãnh liệt.
Tất cả đều vây quanh Lâm Tuyết Nhu, ngươi một câu, ta một câu, khiến cho nàng không dứt ra được.
Diệp Vân Dật thấy vậy, liền đi ra ngoài.
Nhìn thanh gỗ trong tay.
Sau đó bỏ vào trong không gian hệ thống.
Một lúc sau.
Lâm Tuyết Nhu dưới sự vây công của mọi người, đã đáp ứng ở lại trong trang viên.
Diệp Vân Dật nhìn các nàng.
Các lão bà của mình thật là biết cách xã giao.
Dưới thế công như vậyi.
Ai có thể chịu nổi.
Tiếp đó, Diệp Vân Dật lấy ra đan dược dưỡng thai thần cấp, chuẩn bị đưa cho các lão bà của mình.
"Tất cả các em tới đây một chút."
Diệp Vân Dật vẫy tay với các nàng.
Cùng lúc đó.
Vi Lạp cũng đi ra từ trong phòng.
Nàng nhìn Huyết Nguyệt trên không trung.
Lập tức ngây người.
Hảo gia hỏa.
Thời gian đã trôi qua lâu như vậy sao?
Thời điểm lúc nàng kéo Diệp Vân Dật vào trong phòng, bên ngoài trời vẫn còn sáng.
Hiện tại, vậy mà Huyết Nguyệt đã lên tới đỉnh đầu rồi.
Vu Nghiên đi qua thì trông thấy Vi Lạp.
Lập tức kéo cánh tay của nàng nói: "Đi mau, lão công bảo chúng ta đi qua chỗ anh ấy."
"A...? "
"Tốt. "
Vi Lạp sững sờ giây lát, sau đó cũng thản nhiên tiếp nhận xưng hô ‘lão công’ như vậy.
Sau đó, các nàng cùng đi tới chỗ Diệp Vân Dật.
Lúc này, Diệp Vân Dật đang phân phát đan dược dưỡng thai thần cấp cho các lão bà.
Sau khi mọi người sử dụng xong.
Một cỗ cảm giác thoải mái nhẹ nhàng dâng lên trong cơ thể.
Một bên, Chu Hoài Vi có cảm giác rất là khoan khoái.
Lần mang thai này, nàng căn bản không gặp phải cảm giác khó khăn gì.
Dù sao đều có lão công lo hết, thực sự là nhẹ nhõm.
"Tốt rồi, các em mau đi nghỉ ngơi đi."
Diệp Vân Dật thấy thời gian cũng đã không còn sớm thì nói.
Về phần đại tiệc hôm nay, cũng không tiếp tục cử hành.
Chu Hoài Vi nằm ở trên giường.
Sau đó sờ lên bụng của mình.
Hiện tại, bụng của nàng có thể nói là lớn nhất trong các tỷ muội.
Ngay cả Hàn gia tỷ muội cũng không lớn bằng nàng
"Tiểu bảo bảo, như thế nào cảm giác con sắp ra rồi vậy."
Chu Hoài Vi vuốt bụng, lẩm bẩm nói.
Khuôn mặt hiện lên ý cười.
Tiểu bảo bảo này được sinh ra, không biết lão công vui mừng tới mức nào nữa.
Sau đó, Chu Hoài Vi bắt đầu nhắm mắt ngủ.
Cùng lúc đó.
Bên trong Trường Thanh thành.
Vũ Băng Nhan đã chuẩn bị đi ngủ.
Bỗng nhiên một nữ thành viên cao tầng tới gõ cửa
"Đệ Lục Vương Tướng, có chuyện lớn xảy ra."
"Có chuyện lớn?"
Nghe âm thanh của người này có vẻ dồn dập, Vũ Băng Nhan liền rời giường, lông máy nhíu lại, không biết là có chuyện gì.
Lại có sự tình gì nữa?
Lập tức, nàng đi ra mở cửa, nhìn tên phó tướng bên ngoài. Phó tướng thấy nàng liền nói ngay: "Vương Tướng, Diệp Vân Dật, đã trở về."
Oanh.
Một câu này, khiến cho Vũ Băng Nhan trở nên bối rối.
WTF
Ngươi nói giỡn phải không.
Lúc trước, tên ám vệ kia đã nói chắc chắn là Diệp Vân Dật đã là hài cốt cũng không còn.
Khiến cho nàng phải u sầu một thời gian ngắn.
Hiện tại.
Vậy mà ngươi lại truyền tới tin tức, nói Diệp Vân Dật còn sống trở về?
Cái này không giỡn gì là gì?
"Tin tức chuẩn xác không?"
Vũ Băng Nhan xác nhận lại. Đối diện, tên cao tầng cũng gật đầu: "Thực sự chuẩn xác, Diệp Vân Dật đã lộ diện, hơn nữa còn là đi dạo phố như ngày thường. Ngài ấy đi dạo quanh Thanh Mặc thành một vòng, như là để tuyên bố mình đã quay về vậy."
"Lúc trước ngài ấy rơi vào dung nham, cũng hẳn là thật, nhưng mà, về phần tại sao Diệp đại nhân có thể bình yên trở về sau khi rơi vào trong đó, mọi người đều đưa ra nhiều cách giải thích."
"Nhưng cũng không có cách giải thích nào là hợp lý nhất."
Vũ Băng Nhan nghe vậy thì gật đầu.
Dù sao, loại chuyện này thì làm sao có thể giải thích cơ chứ?
Ai có thể nghĩ đến, một người sau khi tiến vào trong dung nham, lại vẫn có thể còn sống quay về.
Chương 200 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]