Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 202: CHƯƠNG 201: DƯỢC HƯƠNG TRÀN NGẬP THÀNH

Cái tên này, đến cùng làm sao làm được như vậy, thật là tà môn.

Vũ Băng Nhan suy nghĩ một chút, coi như là nàng, nếu như rơi vào trong dung nham như vậy, cũng tuyệt đối không có khả năng còn sống để thoát ra.

Ngay cả Đệ Nhất Vương Tướng, chỉ sợ cũng như vậy a.

Nói cách khác, Diệp Vân Dật căn bản không rơi vào bên trong dung nham

Có khả năng là hắn đã rơi vào địa phương khác.

Sau đó, Vũ Băng Nhan nghĩ, bất kể như thế nào, cái tên này còn sống, chính là một tin tốt

Vũ Băng Nhan sau đó đi ra ngoài, đi thẳng tới phòng Phó Hội Vũ.

Sau khi dồn dập gõ cửa một lúc, Phó Hội Vũ cũng đã ra mở cửa.

Vẻ mặt bất đắc dĩ nhìn Vũ Băng Nhan.

Dù sao, ở trong Trường Thanh thành, người dám gõ cửa phòng nàng như vậy, cũng chỉ có một nha đầu này mà thôi.

Phó Hội Vũ vừa rồi mới chìm vào giấc ngủ.

Thì nha đầu này lại tới tìm.

"Ta mới vừa mới chìm vào giấc ngủ, ngươi nhất định phải cho ta một lý do hợp lý, nếu không thì ta không tha cho ngươi đâu."

Phó Hội Vũ nghiến răng nói, ý tứ mang theo sự uy hiếp nồng động.

Vũ Băng Nhan thấy điệu bộ này của nàng, cũng không thèm để ý mà nói: "Ta tới để báo cho ngươi một tin tức lớn, Diệp Vân Dật đã trở về, hắn vẫn còn sống."

"Nha đầu ngươi, đêm hôm khuy khoắt tới đây là để trêu chọc ta phải không vậy."

Phó Hội Vũ lập tức tức giận, cô nàng này, tới để trêu chọc mình phải không vậy.

Ngươi giỡn cái gì chứ.

Một người rơi vào dung nham, vậy mà ngươi nói với ta là vẫn còn sống.?

A...?!

Đây không phải chuyện đùa sao?

Vũ Băng Nhan thấy bộ dáng muốn động thủ của Phó Hội Vũ.

Lập tức vội vàng giải thích.

Qua một hồi lâu sau.

Phó Hội Vũ mới biết được, Vũ Băng Nhan không lừa gạt mình.

Lập tức, nội tâm tê rần.

Hai người thảo luận một hồi.

Đều nhất trí cho rằng Diệp Vân Dật căn bản không rơi vào dung nham.

Khả năng là bị đánh chui xuống lòng đất.

Cũng chỉ có giải thích như vậy mới xem như hợp tình hợp lý.

"Không thể không nói, mạng của tiểu tử này thật lớn."

Phó Hội Vũ nói xong, khuôn mặt tươi cười ngọt ngào.

Bên cạnh, Vũ Băng Nhan thấy vậy, không khỏi ngây người.

Nụ cười này của Phó Hội Vũ, có vẻ không giống như bình thường a.

Bất quá!

Đúng là quá đẹp!

Thật sự là quá đẹp!

"Lại nói, mọi chuyện cũng đã nói xong, nha đầu ngươi còn đứng ở nơi này làm gì."

Phó Hội Vũ thấy Vũ Băng Nhan đang nhìn mình chằm chằm.

Lập tức nổi nóng.

Sau đó.

Trực tiếp đóng cửa lại.

Vũ Băng Nhan: "…"

Hảo gia hỏa.

Dứt khoát như vậy sao?

Bất quá, cho dù như vậy, tâm tình của Vũ Băng Nhan vẫn là rất tốt.

"Thật không nghĩ tới, cái tên này lại vẫn còn sống, không tệ không tệ."

Vũ Băng Nhan thì thào một câu, sau đó quay về phòng, chuẩn bị đi ngủ.

Sáng hôm sau.

Diệp Vân Dật thức dậy.

Bỗng nhiên, cổng chính trang viên vang lên tiếng gõ cửa.

Diệp Vân Dật đi ra mở.

Không phải ai khác, chính là đám cao tầng của Dược Minh.

Bọn hắn trông thấy Diệp Vân Dật, khuôn mặt hiện lên cung kích cực độ: "Minh chủ, đây là những dị gốc mà ngài muốn, mời ngài kiểm tra thử."

Phía sau, một chiếc xe chứa đầy dị gốc được kéo lên.

Diệp Vân Dật nhìn xem.

Khá lắm.

Tốc độ của Dược Minh quả nhiên là rất nhanh.

Trong thời gian ngắn như thế, vậy mà vẫn có góp đủ nhiều dị gốc như vậy.

Hơn nữa, những dị gốc này đều đã trải qua sự cải tạo của dinh dưỡng dịch.

Đều phát sinh ra biến dị.

"Được, các ngươi làm không tệ."

Diệp Vân Dật nhàn nhạt nói một câu.

Nhưng mà, một câu này cũng đủ khiến cho đám cao tầng như mở cờ trong bụng, khuôn mặt toe toét cười.

Dù sao, hiện tại Diệp Vân Dật như là nhân vật trong thần thoại.

Trong nội tâm bọn hắn, sự sùng kính đối với Diệp Vân Dật đã đạt tới đỉnh phong.

"Tốt rồi, các ngươi trở về đi."

Diệp Vân Dật khoát tay nói.

Mấy tên cao tầng cũng minh bạch, lập tức thu dọn một chút, sau đó rời đi.

Bên này, Diệp Vân Dật quan sát những dị gốc này.

Sau đó lấy ra một cái nồi lớn.

Từ trong căn phòng kia lấy viên tinh hạch của Hỏa Giao kia ra.

Cảm thụ được nguồn năng lượng trong tinh hạch của Hỏa Giao, khóe miệng Diệp Vân Dật nhếch lên cười.

"Bây giờ sẽ dùng ngươi để luyện chế một nồi dược liệu a."

Diệp Vân Dật nghĩ đến, lần này, hắn thực sự là kiếm bộn.

Sau đó.

Diệp Vân Dật bắt đầu luyện chế dược vật.

Một lúc sau.

Mùi dược vật bắt đầu lan tỏa.

Toàn bộ trang viên đều có thể ngửi thấy được.

Lập tức, nhóm các lão bà đều từ trong phòng đi ra.

Sau khi ngửi thấy mùi thơm này.

Khuôn mặt đầy nghi hoặc.

Đi tới trong sân.

Nhìn Diệp Vân Dật hỏi: "Lão công, đây là mùi thơm gì vậy?"

"Đây là mùi dược vật, anh đanh luyện chế một nồi dược lớn." Diệp Vân Dật trả lời, khiến cho mọi người trở nên im lặng.

Cái nàng đại khái cũng đã đoán được.

Lần này, hẳn là lão công đã sử dụng viên tinh hạch của Hỏa Giao để luyện chế.

Vì vậy các nàng lúc này đều không giám gây tiếng ồn làm ảnh hưởng tới hắn.

Nếu như luyện chế hỏng mất, vậy xem như xong.

Sau đó, các nàng ai nấy cũng tìm chỗ ngồi xuống, hít vào hương thơm này.

Một cỗ cảm giác thoải mái dâng lên trong cơ thể các nàng.

Thời gian dần qua, hương thơm cũng dần lan tỏa ra khỏi trang viên, di chuyển ra khu vực xung quanh, sau đó lan ra cả ngoài thành.

"Lão thiên, đây là mùi thơm gì vậy? "

Một tên gia chủ bật thốt lên, sau đó nhìn vào một tên khác bên cạnh rồi hỏi.

Tên gia chủ khác nghe vậy cũng chỉ biết lắc đầu.

Bọn hắn làm sao có thể biết được.

"Theo ta đoán, hình như là mùi dược vật."

"A...?! "

Đám người bỗng trở nên ngây người, sau đó là trợn tròn mắt.

Đúng rồi.

Rất giống mùi của dược vật.

Thời điểm lúc trước Diệp đại nhân luyện dược, mùi thuốc mà hơn nửa tòa thành đều có thể ngửi thấy, cùng lần này cũng không sai biệt lắm.

Hơn nữa!

Mùi thơm này, mới chỉ ngửi thôi, đã mang lại cảm giác cực kỳ dễ chịu.

Nhất định là Diệp đại nhân đang luyện chế cái gì đó.

"Diệp đại nhân hẳn là đang luyện chế dược ở trong trang viên. Bây giờ chúng ta lại đang ở bên ngoài thành, điều này cũng quá kinh khủng a." Một tên gia chủ nói xong, những người khác cũng gật đầu.

Xác thực!

Lần trước, dược vật mà Diệp đại nhân luyện chế, dược hương tràn ngập nửa tòa thành đã là cực kỳ kinh khủng.

Vậy mà lần này càng khủng bố hơn, trực tiếp bao tùm toàn bộ tòa thành?

"Thủ đoạn của Diệp đại nhân cũng thật là quá đáng sợ."

"Đúng vậy, ta cảm giác, dường như Diệp đại nhân đã sử dụng tinh hạch của con Hỏa Giao kia để luyện chế."

Oanh!

Một câu này, khiến cho mọi người như được thể hồ quán đỉnh.

Với đẳng cấp của dược vật này, có thể luyện chế trong một lần duy nhất sao?

Kỹ thuật luyện dược này của Diệp đại nhân, không thể chê vào đâu được.

Thật không hổ là minh chủ của Dược Minh a.

Trong lúc bọn hắn còn bàn tán.

Bên trong thành, mọi người cũng đã tỉnh lại từ trong giấc mộng.

Tất cả ngửi thấy mùi thuốc, khuôn mặt đều tràn đầy nghi hoặc.

Ngay cả Thượng Quan Vũ Lam cũng như vậy.

Nồng vừa rồi cũng đang chìm trong giấc ngủ.

NHưng sau khi ngửi thấy mùi dược vật.

Hai mắt lập tức trở ra, đột ngột rời khỏi giường.

Đi tới bên cửa sổ, chăm chú ngửi mùi hương này.

"Đây là, Diệp Vân Dật đang luyện dược sao."

Ý nghĩ này lập tức xuất hiện trong đầu Thượng Quan Vũ Lam.

"Tên này, không phải là trực tiếp lấy tinh hạch của Hỏa Giao để luyện chế đố chứ."

Thượng Quan Vũ Lam thì thào nói, sau đó lại hít tiếp mùi hương đang lan tỏa.

Lập tức, nàng cảm giác mình thân thể mình như được gột rửa một lần.

Dược lực thật là đáng sợ!

Lúc này, Thượng Quan Vũ Lam cũng đã chắc chắn với suy nghĩ của mình.

Nhất định là hắn đang sử dụng tinh hạch Vương Cấp dị thú để luyện chế.

Như vậy, được xưng là thần dược, cũng tuyệt đối không quá lời.

Trong một buổi sáng.

Bên trong thành đều tràn ngập mùi dược vật.

Hơn nữa, mùi dược vật này còn có xu thế tràn ngập ra xung quanh ngoài thành.

Trong trang viên.

Diệp Vân Dật quan sát nồi dược vật này.

Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát.

Cuối cùng, khóe miệng hắn nhếch lên cười.

Đã thành.

Chương 201 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!