Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 207: CHƯƠNG 206: DIỆP SÂM TĂNG LÊN CẤP HOÀNG KIM

Buổi sáng, Diệp Vân Dật thức dậy.

Sau đó quay sang nhìn Diệp Sâm ở bên cạnh, liền cảm khái tiểu tử này thật biết nghe lời.

Lập tức hắn nhẹ nhàng ôm hài tử đi ra ngoài.

Dù sao, cũng không nên ảnh hưởng tới Chu Hoài Vi ngủ.

Sau khi ra ngoài.

Diệp Sâm cũng đã tỉnh lại.

Đôi mắt to tròn nhìn về phía Diệp Vân Dật.

Sau đó liền giơ hay tay lên chộp về phía hắn.

Diệp Vân Dật duỗi một ngón tay ra, đưa về phía Diệp Sâm

Diệp Sâm sau đó chính là cầm lấy Diệp Vân Dật tay.

Khuôn mặt tươi cười một cách ngây ngô.

"Nào, để ba cho con ăn cái này."

Diệp Vân Dật nói xong, sau đó trở tay lấy ra đan dược thần cấp Tể Tể.

Diệp Sâm nhìn viên đan dược này.

Hai mắt lập tức mở lớn, ánh mắt tràn đầy mong chờ.

Diệp Vân Dật thấy vậy, liền đen đan dược đặt vào miệng hài tử.

Ừng ực.

Sau khi Diệp Sâm nuốt xuống

Sau đó.

Trên người bộc phát ra một cỗ lực lượng.

Diệp Vân Dật thấy cảnh tượng này thì trở nên hoảng sợ.

Dược lực cuồng bạo như vậy sao?

Không gây ảnh hưởng xấu tới hài tử đó chứ.

Nhưng mà, ngay sau đó hắn liền yên tâm lại.

Đan dược này lúc đầu còn có chút cuồng bạo, nhưng ngay sau đó thì đã ôn hòa trở lại.

Diệp Vân Dật sau đó kiểm tra thử sức mạnh của Diệp Sâm.

Ngay lập tức liền sững sờ.

Cái này.

Sức mạnh này.

Sợ là đã đạt tới dị nhân cấp Hoàng Kim a.

Sau đó, Diệp Vân Dật liền nhấc Diệp Sâm ra khỏi tã lót.

Sau đó đặt nó trên mặt đất.

Diệp Sâm, vậy mà có thể chậm rãi đứng dậy.

Tiếp đó là lảo đảo bước đi.

"A.... "

Cách đó không xa.

Mấy người mẹ nhỏ của Diệp Sâm cũng đã thức dậy.

Vừa ra ngoài thì đã nhìn thấy cảnh tượng này, ai nấy đều hai mắt mở lớn, vẻ mặt không thể tượng tượng nổi

Sau đó.

Các nàng vội vàng chạy qua bên này

"Lão công. Diệp Sâm cái này…"

Bạch Chỉ Khế nhìn cảnh này, khóe miệng co giật.

Vì cái gì a....

Nàng không thể hiểu nổi, nhưng càng là sung động hơn.

Dù sao, Diệp Sâm cũng chỉ là một đứa bé mới chỉ sinh được hai ngày mà thôi.

Vừa mới sinh ra được hai ngày, vậy mà có thể tự mình bước đi rồi?

Điều này thật quá lợi hại a.

Diệp Vân Dật thấy vẻ mặt của các nàng, miệng nở nụ cười: "Nó chính là hài tử của Diệp Vân Dật ta, dị nhân trời sinh. Hiện tại đã đạt tới cấp độ Hoàng Kim."

Oanh.

Một câu này, giống như tiếng sấm nổ vang ở bên tai các nàng.

Ai nấy đều sững sờ tại chỗ, nhìn về phía Diệp Vân Dật.

Lão công, mới vừa nói cái gì.

Ngữ khí rất bình tĩnh, nhưng lời nói lại dọa người như vậy.

Khá lắm.

Dị nhân trời sinh.

Hơn nữa còn là Hoàng Kim dị nhân trời sinh.

Đây chính là đệ nhất nhân từ xưa tới nay a.

"Lão công, điều này thật là không thể tin nổi a."

Sau một khắc.

Cánh cửa phòng sau lưng cũng được mở ra.

Chu Hoài Vi ở trong phòng cũng đã nghe được lời vừa rồi của Diệp Vân Dật, lập tức mở cửa chạy ra ngoài.

Sau đó trông thấy Diệp Sâm đang lảo đảo bước ngắn bước dài đi xung quanh.

Giống như là được sức mạnh nhưng lại chưa thể khống chế thuần thục được nó.

"Em dậy rồi sao?"

Diệp Vân Dật nhìn Chu Hoài Vi, khuôn mặt tươi cười.

Sau đó liền chỉ vào Diệp Sâm nói: "Tiểu gia hỏa này, hiện tại đã là dị nhân cấp Hoàng Kim rồi đấy."

Chu Hoài Vi nghe vậy thì chịu sự rung động cực lớn.

Phải biết rằng, Chu Hoài Vi cũng không phải là một dị nhân. Qua thời gian dài như vậy, cộng thêm việc được Diệp Vân Dật cho nàng sử dụng dược vật, mới có thể vượt qua tố chân cơ thể của người bình thường.

Nhưng mà, không nghĩ tới, đứa nhỏ này, vừa sinh ra đã là dị nhân trời sinh, hơn nữa còn là cấp độ Hoàng Kim.

Sau đó, Chu Hoài Vi liền đem túi thơm của mình, cột lên trên người Diệp Sâm.

Diệp Sâm cảm nhận được năng lượng bên trong túi thơm, liền bắt đầu hấp thu nó..

Thỉnh thoảng còn lấy tinh hạch ra.

Đặt ở trong tay rồi hấp thu.

Hành động này.

Ngược lại là khiến cho Diệp Vân Dật càng thêm hoảng sợ.

Hắn còn tưởng tiểu gia hỏa này còn biết sử dụng kỹ năng tăng tốc hấp thu của bạn thân.

Nói như vậy, nếu nó hấp thu Tinh Hạch lớn như vậy, sợ là muốn bạo thể mà chết.

Nhưng là, cũng may.

Cái kỹ năng này, không phải là di truyền.

Diệp Vân Dật sau đó cười khổ một tiếng, không biết điều này là tốt hay không tốt đây.

Lúc này, đám Tiểu Hắc Tử cũng đã tới đây.

Sau đó nhìn về phía Diệp Sâm.

Đều là mang theo ngạc nhiên.

Nhất là khi trông thấy bộ dạng say rượu của Diệp Sâm, liền chạy tới bên cạnh ý muốn che chở.

Diệp Sâm cũng nhìn tới Tiểu Hắc Tử, đưa tay lên muốn sờ. Tiểu Hắc Thử thấy vậy thì đưa cái đầu sát lại gần tay Diệp Sâm.

Sau đó Diệp Sâm sờ lên.

Tiểu Hắc Tử thì nhìn về phía Diệp Vân Dật, kêu lên một tiếng.

Bên cạnh, Xích Viêm Hổ thì không dám tới gần.

Bạch Lang cũng bước tới gần Tiểu Hắc Tử, cũng nó thân mật một chút.

Tiểu Hắc Tử sau đó cắn lên đồ Diệp Sâm, nhẹ nhàng đặt lên lưng mình

Sau đó liền đi ra phía bên ngoài trang viên.

"Này."

Chu Hoài Vi thấy cảnh tượng này, lập tức kêu lên một tiếng.

Diệp Vân Dật thì khoát tay nói: "Không có chuyện gì đâu, em đừng lo lắng. Có Tiểu Hắc Tử và Bạch Lang ở bên cạnh, Diệp Sâm sẽ không sao đâu. Để cho nó đi ra ngoài vài vòng, nhìn xem thế giới mới này như thế nào cũng rất tốt."

Chu Hoài Vi nghe Diệp Vân Dật nói như vậy, liền an tâm trở lại.

Tiểu Hắc Tử sau đó cùng Bạch Lang dẫn theo Diệp Sâm chạy ra ngoài. Ở trên lưng Tiểu Hắc Tử, Diệp Sâm cảm nhận được thó làn gió xẹt qua hai bên, cũng nở nụ cười.

Nhưng mà, bàn tay bé bỏng vẫn một mực nằm lấy bộ lông của Tiểu Hắc Tử.

Lúc này, bên trong thành.

Tiểu Hắc Tử cùng Bạch Lang bắt đầu di dạo khắp nơi.

Sau đó đã hấp dẫn ánh mắt không ít người.

"Các ngươi xem, đây không phải là dị thú trong nhà Diệp đại nhân sao?"

Một tên dị nhân nhìn qua, sau đó đưa tay chỉ chỉ.

Bên cạnh, một người khác nhìn sang, lập tức ngây người. Bọn hắn cũng thấy được Bạch Lang kế bên Tiểu Hắc Tử: "Cái quái gì vậy? Kia không phải là Bạch Lang sao? Tọa kỵ của Đệ Bát Vương Tướng. Hảo gia hỏa, Diệp đại nhân thật sự là lợi hại. Không chỉ bắt được Đệ Bát Vương Tướng, ngay cả sủng vật của ngài ấy cũng đã đoạt tọa kỵ của Vương Tướng tới tay."

"Lần này, Đệ Bát Vương Tướng, cả người lẫn tọa kỵ đều phải mang họ Diệp a."

Chỉ mấy câu này, lại khiến cho đám người bên cạnh nhịn không được phải lùi xa vài bước, sau đó trừng mắt nhìn vào hắn.

Lời này cũng không thể nói lung tung như vậy a.

Dù sao nếu rơi vào tai Đệ Bát Vương Tướng, ai biết được ngài ấy sẽ nổi giận hay không.

Tên dị nhân vừa rồi lên tiếng thấy bộ dáng cảnh giác của đám người, lập tức bất đắc dĩ

Cái đám người này…

Sau đó.

Bọn hắn quan sát Tiểu Hắc Tử, nội tâm sinh ra nghi hoặc.

Dù sau đầu sói đen này, bình thường đều chạy như điên trong thành. Sau hôm nay lại có vẻ ung dung từ tốn như vậy?

Qua một lúc, Tiểu Hắc Tử cũng đã chạy chỗ đám người.

Bọn hắn nhìn qua, sau đó, liền nhìn trên lưng Tiểu Hắc Tử, lập tức ngây người.

"Các ngươi mau nhìn kìa."

"Trên lưng con sói đen này, vậy mà có một đứa bé."

Một câu này, hấp dẫn sự chú ý không ít người.

Bọn hắn đều nhìn lên lưng Tiểu Hắc Tử và thấy được đứa bé kia.

Khá lắm.

Thật đáng yêu.

Làn da trắng như sữa.

Hơn nữa, còn rất soái.

Bên hông đứa bé còn được buộc một cái túi thơm.

Tuổi còn nhỏ, vậy mà đã được cưỡi đầu cự sói này, bên cạnh còn có Bạch Lang làm bạn.

Nhìn vào, thật giống như hình ảnh tiểu Đế Vương bệ nghễ thiên hạ.

Đứa nhỏ này, về sau sợ là không tầm thường a.

"Đây là hài tử của Diệp đại nhân."

Bên cạnh, một người mở miệng, đề tỉnh mọi người.

Vừa rồi bọn hắn còn đang nghi hoặc đây là hài tử nhà ai, nhưng nghe đối phương nói như vậy.

Đây không phải là hài tử nhà Diệp đại nhân mới được sinh ra đó sao.

Chương 206 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!