Ý nghĩ này vừa xuất hiện trong đầu bọn hắn.
Lập tức ai nấy đều ngây người.
Vừa rồi bọn hắn đang suy nghĩ gì vậy?
Điên rồi sao.
Phải biết rằng
Hài tư của Diệp đại nhân, mới được xuất sinh vào ngày hôm qua thôi.
Nói cách khác.
Đứa bé này, mới chỉ được hai ngày tuổi.
Mà không phải là hai tuổi a.
Hài tử như vậy, lại có thể ngồi trên lưng con sói đen này.
Điều này là kinh khủng bực nào.
"Gien của Diệp đại nhân, quá là mạnh mẽ a."
"Lão thiên, trách không được nhiều mỹ nữ như vậy, đều mơ ước được kết hôn cùng Diệp đại nhân. Chỉ với bộ gien này thôi, cũng là đáng giá a."
"Đứa nhỏ này, về sau tiền đồ vô lượng. Có Diệp đại nhân trợ giúp, trở thành dị nhân là chuyện nắm trong lòng bàn tay."
Câu nói cuối cùng rơi xuống, tất cả mọi người đều gật đầu. Nếu sự trợ giúp của một Luyện Dược Sư cao cấp như Diệp đại nhân, nếu không thể trở thành dị nhân, thì đây cũng là quá phế đi.
Trong khi đám người còn đang thảo luận.
Diệp Sâm trên lưng Tiểu Hắc Tử, ánh mắt cũng mang theo nghi hoặc.
Sau đó liền giữ chặt lấy túi thơm của mình, như sợ bị đám người kia cướp đi vậy.
Tiếp đó còn có cảm giác không đúng.
Liền cầm túi thơm..
Lấy viên tịch hạch Tinh Thần dị thú từ bên trong ra.
Ôm vào trong ngực, bắt đầu hấp thu.
Oanh.
Trong khoảng khắc mọi người nhìn thấy động tác này của Diệp Sâm, tất cả đều bối rối.
Nguyên lai, túi thơm trên người tiểu tử này, vậy mà cất giữ tinh hạch Tinh Thần dị thú.
Diệp đại nhân, đây là ý gì.
Hiện tại, Diệp Sâm ôm viên tinh hạch kia là để làm gì.
Cái này.
Ngay sau đó, một tên gia chủ đột nhiên trừng mắt lên, âm thanh đã có chút run rẩy, hắn chậm rãi mở miệng: "Nhi tử này của Diệp đại nhân, có thể hay không, chính là tiên thiên dị nhân a?"
Tiên thiên dị nhân.
Thuyết pháp này vừa ra, tất cả mọi người đều như bị hóa đá. Mọi người lúc này nhìn về Diệp Sâm, nhưng đang nhìn một tên yêu nghiệt vậy.
Như này còn không phải là yêu nghiệt, thì phải như thế nào mới gọi là yêu nghiệt đây?
Đáng sợ, thật sự là quá đáng sợ.
Huyết mạch này của Diệp đại nhân, cực kỳ khủng bố a.
Trong khi bọn hắn con đang rung động, Tiểu Hắc Tử nhìn bọn họ, sau đó ngẩng đầu, hiên ngang đi về phía trước.
Diệp Sâm cũng ngồi ngay ngắn trên lưng Tiểu Hắc Tử, quan sát thế giới mới mẻ này.
Bên này.
Bạch Lang nhìn Tiểu Hắc Tử, kêu lên vài tiếng.
Sau đó Tiểu Hắc Tử liền gật đầu.
Đi về một hướng khác
Một lúc sau.
Đã đi tới địa điểm làm việc của Đệ Bát Vương Tướng.
Bạch Lang nhìn lên cửa sổ.
Sau đó gầm lên vai tiếng.
Trong phòng, Đệ Bát Vương Tướng đang ngồi làm việc.
Nàng bỗng nghe thấy tiếng kêu của Bạch Lang nhà mình.
Nàng không khỏi nghĩ, Bạch Lang từ khi bị Tiểu Hắc Tử nha Diệp Phong dụ dỗ, cũng đã không còn ở trong rừng nữa. Mà một mực ở trong trang viên của Diệp Vân Dật.
Nàng để tài liệu trong tay xuống.
Sau đó đi tới chỗ cửa sổ rồi mở cửa ra.
Lập tức trông thấy Tiểu Hắc Tử cùng Bạch Lang đang ở phía dưới, nầng đầu nhìn lên chỗ nàng.
Nhưng mà.
Nàng lập tức trông thấy Diệp Sâm ngồi trên lưng Tiểu Hắc Tử, trong tay còn đang ôm tinh hạch Tinh Thần dị thú.
Tiểu gia hỏa này, cũng tới sao?
Sau một khắc.
Thượng Quan Vũ Lam trực tiếp từ trên cửa sổ nhảy xuống.
Nhìn lên lưng Tiểu Hắc Tử một chút
Sau đó liền bế Diệp Sâm vào trong lòng.
Vừa bế Diệp Sâm lên, Thượng Quan Vũ Lam cũng cảm giác được cơ thể mềm mại, cộng thêm mũi sữa toát ra từ trên người hài tử, làm cho tâm tình của nàng như được hòa tan.
Diệp Sâm được nàng bế lên thì không khỏi sững sờ.
Nó dường như nghĩ là Thượng Quan Vũ Lam muốn đoạt tinh hạch của mình.
Vì vậy bắt đầu giằng co.
Cử động này.
Khiến cho Thượng Quan Vũ Lam ngây ngẩn cả người.
Đây là.
Sức mạnh gì vậy?
Nó mới được sinh ra hai ngày đúng không?
A...?
Vừa sinh được hai ngày, vậy mà có sức mạnh như vậy. Nhìn nguồn năng lượng này, sợ là đã có cấp bậc Hoàng Kim a.
Cái quái gì vậy.
Trong nháy mắt, Thượng Quan Vũ Lam đã nhịn không được mà chửi tục một câu.
Cái này cái này cái này.
Vừa ra đời thì đã có cấp độ Hoàng Kim.
Nàng biết rõ Diệp Vân Dật rất yêu nghiệt, biết rõ Diệp Vân Dật rất khủng bố.
Càng biết rõ Diệp Vân Dật cũng là Luyện Dược Sư cao cấp.
Nhưng cũng không tới mức độ này đi.
Hài tử bình thường khi sinh ra, cho dù là hài tử của dị nhân đẳng cấp cao đi nữa, cũng không có trường hợp nào là dị nhân trời sinh a..
Dị nhân trời sinh, chính là thiên chi kiêu tử.
Một đứa bé này, càng là đáng sợ.
Trực tiếp là Hoàng Kim dị nhân trời sinh.
Trong nháy mắt, Thượng Quan Vũ Lam cũng đã chết lặng.
Đây không gọi là hi vọng của nhận loại, vậy thì còn có ai nữa.
Thượng Quan Vũ Lam ôm Diệp Sâm trong lòng, sau đó vỗ về tiểu tử này.
Tiếp đó là bế nó vào trong phòng.
Vừa đi vừa nghĩ.
Mẹ của đứa bé này là Chu Hoài Vi, hình như chỉ là một người bình thường không có thực lực gì.
Vậy mà nàng cũng có thể sinh ra dị nhân trời sinh như Diệp Sâm.
Như vậy những cô gái khác bên trong trang viên kia thì sao.
Chẳng phải là.
Hài tử sinh ra sẽ càng thêm kinh khủng.
Dị nhân Kim Cương trời sinh?
A...?
Nếu là một người có cấp độ cao hơn.
Cùng Diệp Vân Dật sinh ra hài tử.
Trong khoảng khắc này, Thượng Quan Vũ Lam cũng mang cả chính mình lẫn vào.
Thử nghĩ nếu nàng cùng Diệp Vân Dật sinh hài tử, sẽ xuất hiện tình huống gì?
Dị nhân Tinh Thần trời sinh?
Hoặc là nói.
Trời sinh Vương Cấp?
Nghĩ đi nghĩ lại, Thượng Quan Vũ Lam đã muốn choáng váng.
Sau đó lập tức tỉnh táo lại, thầm mắng mình một tiếng.
Thầm nghĩ minhg đang nghĩ cái quái gì vậy.
Ai muốn cùng tên kia sinh hài tử chứ.
Thượng Quan Vũ Lam nghĩ đến đây, thì cảm thấy Diệp Sâm đang giãy dụa.
Sau đó thả nó xuống.
Diệp Sâm bị thả xuống, quay đầu lại nhìn về phía Thượng Quan Vũ Lam, giống như đang nhìn một tên cường đạo vậy.
Sau đó điên cuồng chạy qua một bên khác
"Này. Đừng có chạy lung tung."
Oanh.
Một tiếng trầm đục vang lên.
Cái chân bàn đã bị Diệp Sung đụng gãy.
Thượng Quan Vũ Lam: "…."
A...?
Sau đó Diệp Sâm chạy qua một bên khác, rời xa khỏi chỗ Thượng Quan Vũ Lam.
Đông.
Ầm ầm.
Răng rắc.
Một lúc sau.
Gian phòng vốn đang sạch sẽ của Thượng Quan Vũ Lam, hiện tại đã đổ gãy khắp nơi.
Quả thực là hỗn loạn.
Diệp Sâm vẫn đang không ngừng chạy.
Thượng Quan Vũ Lam thấy bộ dạng của nó như vậy, trong nháy mắt liền tê tại.
Ôi trời ơi...
Hùng hài tử a....
Nhưng là, nàng cũng biết, Diệp Sâm là bởi vì có cảm giác không an toàn, cho nên mới chạy loạn như vậy.
Sau khi suy nghĩ một lát.
Nàng liền đi tới gian phòng để đồ vật.
Một lúc sau.
Đã cầm theo một viên tinh hạch Tinh Thần dị thú đi ra
Đặt ở trước mặt Diệp Sâm.
Lúc này, Diệp Sâm liền yên tĩnh trở lại.
Nhìn về phía Thượng Quan Vũ Lam, sau đó là nhìn viên tinh hạch Tinh Thần kia.
Thượng Quan Vũ Lam đẩy viên tinh hạch tới tiểu gia hỏa này.
Diệp Sâm dường như đã minh bạch nàng không có ác ý.
Liền thả tinh hạch trong tay ra.
Sau đó loạng choạng chạy tới, ôm lấy chân dài thon gọn của Thượng Quan Vũ Lam.
Ơ.
Thượng Quan Vũ Lam cảm nhận được sự ấm áp dưới chân truyền tới.
Tiểu gia hỏa này.
Thật là giống lão ba của nó.
Thấy tiền liền sáng mắt ra.
Thượng Quan Vũ Lam nghĩ tới, tiểu gia hỏa này cũng không thể để nó giống học theo ba mình được.
Cái thế giới này, chỉ cần một kẻ cưới vợ cuồng ma là đã đủ rồi. Nếu đứa nhỏ này đi theo Diệp Vân Dật, mưa dầm thấm lâu. Về sau không biết sẽ thành cái dạng gì nữa.
"Đi thôi, ta đi nói với lão ba của con một chút."
Thượng Quan Vũ Lam nói xong thì bế Diệp Sâm lên.
Diệp Sâm cũng đem viên tinh hạch này bỏ vào trong túi thơm.
Sau đó ôm trong ngực một viên khác.
Thượng Quan Vũ Lam thấy vậy, quả nhiên, rồng sinh rồng, phượng sinh phượng.
Tiểu gia hỏa này mới được sinh ra, đã được di truyền một ít thuộc tính của Diệp Vân Dật rồi.
Chương 207 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]