Sau đó.
Thượng Quan Vũ Lam liền dẫn theo Diệp Sâm đi ra ngoài, ngồi lên lưng Bạch Lang.
Chuẩn bị đi tới trang viên.
Trên đường đi.
Không ít dị nhân trông thấy một màn này.
Ai nấy đều sửng sốt.
Khá lắm.
Đệ Bát Vương Tướng.
Vậy mà đang ôm lấy nhi tử của Diệp Vân Đật
Bất quá, bọn hắn cũng không quá mức ngạc nhiên.
Vốn dĩ Đệ Bát Vương Tướng đã là nữ nhân của Diệp đại nhân, cũng chính là mẹ nhỏ của đứa bé này.
Mẹ nhỏ dẫn theo hài tử, có cũng không gây nên sự ngạc nhiên quá mức của mọi người.
Bên này, Thượng Quan Vũ Lam vốn đang cảm thấy có gì đó không đúng lắm.
Nhưng mà sau khi nhìn thấy ánh mắt của đám người xung quanh.
Trong nháy mắt, nàng liền minh bạch ý tứ của đám người này.
Thượng Quan Vũ Lam liễn nghĩ tới, lúc trước vốn là nàng đang chuẩn bị quay về để hưng sư vấn tội.
Muốn hỏi tại sao Diệp Vân Dật lại bịa đặt những tin đồn kia.
Nhưng sau đó lại gặp phải sử tình Hỏa Giao.
Tăng thêm việc Diệp Vân Dật bị rơi vào trong dòng dung nham.
Cho nên nàng đã quên mất chuyện này.
Khá lắm.
Chuyện trọng yếu như vậy mà mình lại quên mất.
Trong nháy mắt, Thượng Quan Vũ Lam nghĩ đến, lát nữa phải bắt tên khốn kia đưa ra một lời giải thích mới được.
Lúc này, nàng cũng đang suy nghĩ về cách diễn đạt, nhưng sau khi suy nghĩ thật lâu cũng không tìm được từ ngữ thích hợp.
Tiếp đó, Thượng Quan Vũ Lam nhìn Diệp Sâm trong lòng mình.
Được rồi được rồi.
Dù sao lần này đi tới, vẫn là có chuyện khác tìm Diệp Vân Dật.
Một lúc sau, trong trang viên.
Trong phòng Chu Hoài Vi, Diệp Vân Dật đang đút cho nàng chén canh nấu từ thịt dị thú.
"Thế nào? Dễ uống chứ?"
Diệp Vân Dật ở bên cạnh, ánh mắt quan tâm nhìn Chu Hoài Vi, khiến cho nàng cực kỳ cảm động.
Nàng nhìn Diệp Vân Dật, sóng mắt lưu chuyển, nhưng mà sau đó lại cảm thấy lo lắng: "Lão công, Tiểu Hắc Tử mang theo Diệp Sâm chạy loạn bên ngoài, có thể hay có nguy hiểm gì hay không? "
Nguy hiểm?
Diệp Vân Dật nghĩ đến.
Sau đó liền lắc đầu. Tiểu Hắc Tử tinh quái vô cùng, tăng thêm có Bạch Lang ở bên cạnh, khẳng định sẽ không có vấn đề gì.
Bất quá thời gian dài như vậy còn chưa trở về.
Diệp Vân Dật xem chừng, Bạch Lang hẳn là dẫn cả đám tới chỗ Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam rồi.
Hiện tại Diệp Sâm có lẽ đang ở bên cạnh nàng ta.
Như vậy càng không cần lo lắng, nếu lát nữa còn chưa quay lại.
Hắn phải đi tới chỗ Thượng Quan Vũ Lam nhìn xem.
Sau đó mang theo nhi tử trở về.
Nhưng bỗng nhiên, Vi Lạp đi tới nói:
"Lão công, Đệ Bát Vương Tướng đã tới, còn dẫn theo Diệp Sâm quay về."
Nghe lời này, vẻ mặt Diệp Vân Dật tươi cười. Xem ra, hắn đoán thật không sai.
"Em nghỉ ngơi cho thật tốt trước đi."
Diệp Vân Dật nói xong, lập tức đi ra ngoài.
Thượng Quan Vũ Lam nhảy xuống khỏi lưng Bạch Lang, trong lòng còn ôm lấy Diệp Sâm. Vẻ mặt cực kỳ cưng chiều.
Lúc này Thượng Quan Vũ Lam đang quan sát các cô gái khác trong trang viên này.
Nhìn cái bụng của các nàng đang to lên và đang hấp thụ nguồn năng lượng từ ngoại giới.
Lập tức khóe miệng co lại.
Khá lắm.
Về sau.
Thế lực cường đại nhất trong thành, e rằng chính là Diệp gia.
Những tiểu này sau khi được sinh ra, sợ đều là dị nhân trời sinh.
Tương lai đạt tới cấp độ Vương Tướng, là chuyện trong tầm tay.
Đến lúc đó.
Thế lực của Diệp Vân Dật, khả năng sẽ vượt quá tưởng tượng của nàng.
"Tới đây, đi vào phòng khách rồi nói."
Diệp Vân Dật hướng về Thượng Quan Vũ Lam vẫy vẫy tay, sau đó nhìn qua chỗ Vu Nghiên ra dấu.
Vu Nghiên ngầm hiểu, lập tức đi chuẩn bị trà
Tới phòng khác
Thượng Quan Vũ Lam để Diệp Sâm xuống dưới đất.
Diệp Sâm lập tức chạy về phía Diệp Vân Dật.
Sau đó liền nhào vào ngực hắn.
"Tiểu tử con, sao lại chạy qua chỗ Đệ Bát Vương Tướng thế."
Diệp Vân Dật hỏi, Diệp Sâm nghe Diệp Vân Dật nói vậy, hai mắt quay tròn, bất quá bây giờ nó còn chưa biết nói chuyện. Cho nên cũng không thể trả lời câu hỏi của Diệp Vân Dật được.
Chỉ có ê… nha...ê…nha trong miệng mà thôi.
Chỉ có điều, Diệp Vân Dật cũng không hiểu gì.
Sau đó, hắn nhìn về phía Thượng Quan Vũ Lam.
Lúc này Thượng Quan Vũ Lam tràn một bụng lời muốn nói với Diệp Vân Dật.
Nhưng mà cũng không nên mở miệng từ chỗ nào.
"Hài tử này của ngươi, chính là dị nhân trời sinh đầu tiên, ngươi biết không. Hơn nữa còn là Hoàng Kim dị nhân trời sinh."
Thượng Quan Vũ Lam vừa dứt lời, Diệp Vân Dật đã khoát tay nói: "Không cần ngạc nhiên như vậy, chỉ trách cô không có kiến thức mà thôi"
Thượng Quan Vũ Lam: "…."
Mụ nội ngươi, ta không có kiến thức?
Đúng là lần đầu tiên ta nhìn thấy dị nhân trời sinh, nhưng mà, trước đây ngươi đã thấy qua chưa.
Nói ngươi béo, ngươi thật đúng là thở gấp rồi.
Thiệt là.
Lập tức, Thượng Quan Vũ Lam tức giận những cũng không có chỗ phát tiết, hung dữ nói ra: "Nhi tử của ngươi làm cho phòng làm việc của ta rối loạn, ngươi xem nên phải bồi thường như thế nào đi."
"Cô sẽ không phải là so đo với một đứa bé đó chứ, nó mới chỉ sinh ra được hai ngày mà thôi, vậy thì biết cái gì chứ."
Hô.
Một câu này, khiến cho Thượng Quan Vũ Lam trợn tròn mắt, quả thực không thể tin nổi.
Khá lắm.
Ngươi đang đang nói cái gì vậy.
Quá vô sỉ.
Ta chưa bao giờ thấy qua người nào liêm sử như thế.
Vừa ăn cướp lại vừa la làng.
Trong nháy mắt, Thượng Quan Vũ Lam nhìn về phía Diệp Sâm. Liền cảm thấy nếu như tiểu gia hỏa này bị Diệp Vân Dật bồi dưỡng, về sau sợ là sẽ trở thành một tên Hỗn Thế Ma Vương.
Những thứ không nói khác, chỉ cần nhìn vào lão ba nó là biết.
Nhưng mà sau đó, Thượng Quan Vũ Lam cũng phải đầu hàng, đem chuyện này bỏ qua rồi nói tiếp: "Ta lần này tới đây, cũng không phải đôi co với ngươi những chuyện này. Ta muốn cùng ngươi thương lượng một chuyện, đó là ta muốn làm lão sư, dạy bảo đứa nhỏ này."
"Dù sao tiên thiên Hoàng Kim dị nhân, về sau nhất định sẽ tiền đồ vô lượng."
"Ta cũng không muốn…"
Thượng Quan Vũ Lam nói tới đây, lập tức im lặng, khuôn mặt hiện lên vẻ xấu hổ. Thiếu chút nữa là đem suy nghĩ trong đầu nói ra.
"Cô không muốn cái gì?" Diệp Vân Dật thấy cô nàng này nói chuyện chỉ nói một nửa, lập tức hỏi lại.
Đệ Bát Vương Tướng không tiếp tục lên tiếng, Diệp Vân Dật liền nghĩ tới chuyện vừa nãy nàng ta nói.
Nàng muốn trở thành lão sư của Diệp Sâm, ngược lại thì cũng có thể.
Hơn nữa, chỗ của nàng khẳng định sẽ không thiếu tài nguyên.
Lúc đó cứ để tiểu tử này ăn đồ của nhà người khác, tiết kiệm của cho nhà mình
Diệp Vân Dật nhìn về phía Thượng Quan Vũ Lam, khuôn mặt tươi cười nói: "Cũng được, nhưng cô phải dạy giỗ nó cho thật tốt."
"Nhi tử của Diệp Vân Dật ta, hạt giống tốt như vậy, nếu lại bị dạy hư trên tay cô, là điều không thể chấp nhận được"
"Cô có bảo bối gì tốt, cũng đừng che giấu, đều cho hài tử ta dùng là được, dù sao cô cũng không thể giữ lại cho con mình được đúng không."
Ngươi.
Thượng Quan Vũ Lam nghe lời này của Diệp Vân Dật, khá lắm, ngươi tính toán thật tốt a...
Thật giỏi.
Thật là tính toán tốt.
Bất quá, mục đích lần này tới đây coi như là đã đạt được.
Nàng đi tới, nhìn Diệp Sâm, sau đó lập tức bế lên.
"Về sau ta chính là lão sư của con, nhanh đi theo ta đi thôi." Nói xong, Thượng Quan Vũ Lam cưng chiều, lấy mặt mình chạm vào khuôn mặt nhỏ nhắn của Diệp Sâm.
"Này này."
Diệp Vân Dật thấy nàng phải đi, lập tức kêu một tiếng: "Lúc bình thường nên dạy thì dạy, nhưng tới giờ thì trả lại cho nó uống sữa mẹ đấy."
"Ta biết rõ."
Một câu này, Thượng Quan Vũ Lam cơ hồ là cắn răng mới nói ra được.
Tên khốn này, suốt ngày chỉ biết nói nhảm, không đưa nó trở về thì ta biết làm gì?
Ta cũng không có a....
Chương 208 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]