Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 210: CHƯƠNG 209: KHÔNG PHỤC? VẬY THÌ ĐÁNH

"Đi thôi."

Thượng Quan Vũ Lam cảm thấy mỹ mãn, lập tức ôm Diệp Sâm rời đi.

Khuôn mặt cũng mang theo nụ cười hạnh phúc.

Nàng vốn cho là mình có thể sẽ cô độc cả đời.

Chỉ cần sinh hoạt một mình là được rồi.

Nhưng mà, hiện tại ôm hài tử này, lại có một loại cảm giác hạnh phúc khó tả.

Mặc dù nó không phải là hài tử của mình.

Thượng Quan Vũ Lam cũng đã suy nghĩ tới, nếu chính mình có một hài tử thì sẽ tốt biết bao.

Hơn nữa, nếu hài tử này giống với hài tử của Diệp Vân Dật, đều là tiên thiên dị nhân, vậy thì càng tốt hơn.

Nghĩ tới đây, trong đầu nàng tự nhiên nghĩ tới ý tưởng lúc trước.

Đó là cùng Diệp Vân Dật...

Phì.

Ý nghĩ này vừa xuất hiện, nội tâm nàng tự mình gắt một cái.

Tiếp đó, Thượng Quan Vũ Lam cưỡi lên Bạch Lang.

Quay trở về.

Sau khi quay về phòng.

Thượng Quan Vũ Lam bắt đầu nghĩ tới nên dạy cái gì cho Diệp Sâm.

Sau đó lập một bảng thời khóa biểu.

Nàng nâng trán suy nghĩ, bình thường sự vụ có chút bề bộn.

Một số thờ điểm còn phải rời khỏi thành.

Như vậy chỉ có thể an bài thêm một cái phó đạo sư.

Đang suy nghĩ, một tên thủ vệ đi tới gõ cửa.

"Vào đi"

Thượng Quan Vũ Lam nói.

Người nọ mở cửa bước vào.

Nhìn thấy tình huống bên trong phòng, hắn không khỏi sững sờ, hai mắt trừng lớn..

Ngay sau đó, lập tức rụt cổ lại.

Cảnh tượng này.

Quá hỗn loạn.

Đây là Đệ Bát Vương Tướng vừa phát hỏa sao?

Nghĩ như vậy, nội tâm hắn trở nên cẩn thận hơn một chút, không nên đùa giỡn trước họng súng. Nếu không bị trách mắng cũng không chừng.

"Đệ Bát Vương Tướng, Trâu Quảng Hạo đã trở về."

Ah?

Thượng Quan Vũ Lam nghĩ thầm, hắn trở về rồi sao?

Trâu Quảng Hạo cũng là một thành viên cao tầng của Liêm Minh Quân ở Thanh Mặc, thực lực là Tinh Thần hậu kỳ.

Cũng là một trong những phó tướng của nàng.

Cực kỳ tài giỏi.

Đoạn thời gian gần đây, hắn phải đi tới các tòa thành khác, không nghĩ tới, hiện tại đã quay về.

Thượng Quan Vũ Lam nghĩ tới, vậy thì cho gọi hắn tới đây, sau đó để cho hắn làm phó đạo sư cho Diệp Sâm.

"Gọi hắn tới đây đi."

Thượng Quan Vũ Lam nói xong, sau đó nhìn vào căn phòng đã trở nên hỗn hoạn của mình, bổ sung thêm một câu: "Kêu cho người đến, sửa sang lại chỗ này một chút đi."

"Rõ."

Người nọ nói xong, sau đó liền nghe thấy âm thanh bi bô của hài tử truyền tới.

Lập tức ngây người.

Sau đó liền nhìn qua một hướng khác.

Chỉ thấy bên đó có một bé trai đang ôm một viên tinh hạch to lớn loạn choạng bước tới

Cái này.

Đứa bé này là ai vậy?

Trong nháy mắt, hắn không khỏi bối rối.

Trong phòng của Đệ Bát Vương Tướng, tại sao lại có một đứa bé như vậy?

Quá kỳ lạ.

Nhưng mà, đây cũng không phải là chuyện hắn có thể quản.

Lập tức liền bước ra ngoài tìm người.

Một lúc sau.

Trâu Quảng Hạo cũng đã đi tới: "Đệ Bát Vương Tướng, thuộc hạ đã quay về."

Âm thanh hùng hậu vang lên.

Thượng Quan Vũ Lam gật đầu: "Lần này bảo ngươi tới đây, là có một chuyện. Đó là ta muốn ngươi đảm nhiệm chức vụ phó đạo sư, còn ta đảm nhiệm đạo sư."

Phó đạo sư?

Trâu Quảng Hạo sững sờ.

Đâu là muốn huấn luyện Liên Minh Quân mới sao?

Hay là có chuyện khác xảy ra?

"Đệ Bát Vương Tướng, ý của ngài là? Đảm nhiệm cái gì phó đạo sư? "

"Ừm, học sinh của ngươi đang ngồi ở bên cạnh."

Nói xong, Thượng Quan Vũ Lam chỉ tay qua một hướng khác.

A...?

Trâu Quảng Hạo lập tức bối rối.

Quay đầu nhìn về hướng kia.

Sau đó.

Chính là nhìn thấy Diệp Sâm đang ngồi chễm chệ ở đó.

A...?

Lập tức, cái cằm của hắn đều nhanh muốn rớt xuống.

Cái quái gì vậy, thế mà lại để cho hắn làm phó đạo sư của đứa nhỏ này.

Đây không phải là làm loạn sao?

Không được.

Nhất định phải từ chối.

Hơn nữa, hài tử như vậy, có cái gì tốt để dạy.

Đây không phải là chuyện đùa sao.

Lập tức, hắn nhìn lại Thượng Quan Vũ Lam, nội tâm có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cũng chỉ có thể nén lại, không dám phát ra lời.

Hắn lộ vẻ mặt khó xử nói: "Đệ Bát Vương Tướng, không phải thuộc là muốn cự tuyệt. Nhưng mà, bình thường thuộc hạ có rất nhiều chuyện, khả năng không thể làm tốt cái chức phó đạo sư này, hơn nữa."

Thượng Quan Vũ Lam nghe một vạn cái lý do của Trâu Quảng Hạo, lập tức đã minh bạch ý nghĩ của hắn.

"Được rồi, ta đã biết, ngươi lui đi, nhanh nhanh."

Sau câu này, Trâu Quảng Hạo cảm giác cả người như được đại xá.

Để một người lớn giao tiếp với tiểu oa nhi, so với giết hắn thì còn khó chịu hơn.

Bên này, Thượng Quan Vũ Lam nhìn Trâu Quảng Hạo rời đi, liền sai người thông tri cho những phó tướng khác tới, bảo bọn hắn đều tới chỗ nàng.

Sau khi Trâu Quảng Hạo rời đi một khoảng thời gian.

Nội tâm của hắn cũng là rất nghi hoặc.

Đứa bé này, rốt cuộc là ai?

Làm sao lại xuất hiện ở trong phòng làm việc của Đệ Bát Vương Tướng?

Hơn nữa, tại sao Đệ Bát Vương Tướng lại phải tìm thành viên cao tầng như hắn để trở thành phó đạo sư cho đứa bé này?

Như thế nào coi trọng đứa bé này như vậy?

Không thích hợp a.

Vừa rồi trong phòng, Trâu Quảng Hạo còn chưa kịp phản ứng.

Nhưng mà hiện tại, hắn càng nghĩ, càng cảm thấy không đúng.

Cùng lúc đó.

Cách đó không xa.

Mấy tên thủ vệ của Liên Minh Quân cũng đang nói chuyện phiếm với nhau.

"Các ngươi nghe nói không? Hài tử của Diệp đại nhân, hình như chính là tiên thiên dị nhân."

"Cái gì."

"Tiên thiên dị nhân."

"Đúng, hiện tại bên trong thành đành lưu tuyền mốn điên rồi, quá kinh khủng."

"Lão thiên, tiên thiên dị nhân, quá đáng sợ. Thao ta biết, hiện tại còn chưa nghe nói nha nào có hài tử là tiên thiên dị nhân a. Đứa bé này chính là người đầu tiên a."

"Diệp đại nhân, cũng quá yêu nghiệt, không chỉ là ngài ấy, mà ngay cả hài tử của ngài ấy cũng yêu nghiệt như vậy."

"Đứa nhỏ này, vừa ra đời đã là tiên thiên dị nhân, vậy sau này có phải…?"

Đám người này ngươi một câu, ta một câu, rầm rộ thảo luận.

Bỗng nhiên, một người nhìn thấy phía trước, lập tức dừng thảo luận rồi nói: "Trâu phó tướng, ngài đã trở về."

Một câu này, những người khác cũng vội nhìn tới Trâu Quảng Hạo.

Nhưng là, lúc này khuôn mặt của đối phương đang cực kỳ rung động xen lẫn lo lắng.

"Các ngươi vừa rồi đang nói cái gì, nhanh nói lại rõ ràng cho ta."

"Chúng ta vừa rồi?"

Một cái thủ vệ nói: "Trâu phó tướng ngài vừa trở về, khả năng còn chưa biết. Diệp đại nhân đã có hài tử, mới được ra sinh chỉ hai ngày. Có lời đồn rằng, đứa bé này chính là tiên thiên dị nhân."

Hô.

Sau lời này.

Trâu Quảng Hạo giống như bị sét đánh vậy.

Sau đó điên cuồng chạy đi.

A...?

Động tác này của hắn, khiến cho đám người không khỏi sửng sốt.

Cả đám ngơ ngác đứng tại chỗ, nhìn theo bóng lưng Trâu Quảng Hạo dần dần khuất bóng.

"Ta kháo, có chuyện gì xảy ra vậy?"

Một lát sau, một tên thủ vệ mới lên tiếng

Bên cạnh, những người khác cũng chỉ lắc đầu.

Hảo gia hỏa.

Ai mà biết được.

Không ai trong bọn hắn biết được chuyện gì đang xảy ra với Trâu phó tướng. Nhìn đối phương lao đi như một cơn gió, biểu hiện giống như bị mất hồn vậy.

Một lúc sau.

Trâu Quảng Hạo đã đi tới bên ngoài phòng làm việc của Đệ Bát Vương Tướng.

Đang chuẩn bị đi vào, thì đã nghe được tiếng cãi lộn ầm ĩ bên trong truyền ra.

"Cao Trấn, không phải ta chê trách gì ngươi, nhưng mà ngươi bây giờ vẫn đang trong thời kỳ dưỡng thương, sao có thể chỉ dạy Diệp Sâm? Đây không phải hồ đồ sao. Ngươi cứ khôi phục thương thế thật tốt trước đi rồi hãy nói sau."

"Đúng vậy. Người mau đi dưỡng thương đi."

"Đám khốn kiếp các ngươi, các ngươi tính toán cái gì đừng cho là ta không biết. Các ngươi không phải nhìn thấy Diệp Sâm chính là tiên thiên dị nhân cấp Hoàng Kim, mới ồn áo như vậy. Ta nói cho các ngươi biết, chức phó đạo sư này, chính là của ta."

"Cút cút cút. Ngươi nói nghe thật êm tai, ngươi lúc đó chẳng phải là người đầu tiên nhìn trúng Diệp Sâm là tiên thiên Hoàng Kim dị nhân sao?"

"Không phục? Cao Trấn, ngươi có phải không phục không, đến a, chúng ta đánh một trận. Người nào thắng, chức phó đạo sư là của người đó."

"Con mẹ ngươi, lão tử cùng Hỏa Giao đánh nhau bị thương, ngươi bây giờ cùng ta nói cái này? Ngươi có thấy xấu hổ không."

Chương 209 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!