Virtus's Reader

Đám người bên trong càng nói càng kích động.

Ai nấy đều là mặt đỏ tía tai

Cùng lúc đó.

Bên ngoài, Trâu Quảng Hạo cũng đã nghe được thanh âm bên trong.

Trong nháy mắt.

Hắn đứng bên ngoài, hai mắt trợn tròn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Cái này.

Hắn vừa rồi nghe được cái gì?

Tiên thiên Hoàng Kim dị nhân?

Cái này.

Ngay cả hắn, cơ thể cũng phải run lên.

Đây là cái khái niệm gì.

Từ trước tới giờ, chưa từng một ai nghe nói qua tiên thiên dị nhân a.

Hơn nữa, bây giờ còn tiên thiên Hoàng Kim dị nhân.

Như vậy về sau, việc đứng vào hàng ngũ Vương, chỉ là chuyện trong tầm tay a.

Lập tức.

Hắn đẩy cửa đi vào.

Sau đó liền trông thấy đám người bên trong đã bắt đầu động tay động chân, lôi kéo quần áo nhau.

Trong khoảng khắc hắn đẩy cửa bước vào, ánh mắt của mọi người lập tức quét tới.

Trông thấy người tới là Trâu Quảng Hạo. Lập tức, ánh mắt của bọn hắn đều trở nên không thân thiện.

Dù sao, theo suy đoán của bọn hắn, Trâu Quảng Hạo chính là một kẻ tới để đoạt vị trí phó đạo sư.

Bên này, Trâu Quảng Hạo cũng không để ý tới bọn hắn, trực tiếp hướng về phía Đệ Bát Vương Tướng đi tới.

"Đệ Bát Vương Tướng, lúc nãy là sai lầm của thuộc hạ. Thuộc hạ nguyện ý làm phó đạo sư của đứa bé này."

Oanh.

Một câu này, giống như tiếng sét đánh xuống mặt đất.

Nổ vang bên tai của mọi người.

Bọn hắn nhìn về phía Trâu Quảng Hạo.

Tên khốn này.

Có ý tứ gì?

Như thế nào vừa bước vào đã nói lời như vậy?

Sau đó, bọn hắn cũng kịp phản ứng.

Xem ra là lúc trước, Đệ Bát Vương Tướng đã tìm Trâu Quảng Hạo để làm phó đạo sư cho Diệp Sâm. Thế nhưng đã bị người này cự tuyệt.

Hiện tại, lại quay về đây muốn đảm nhận vị trí này?

Đây không phải là chuyện đùa sao?

Hừ.

"Ai ai ai. Cái tên khốn ngươi không biết nói quy củ sao, biết cái gì gọi là tới trước tới sau không?" Cao Trấn nhìn Trâu Quảng Hạo, lập tức mở miệng.

Tiếp đó, đám người bên cạnh cũng đều đồng dạng, ai nấy cũng chỉ trích Trâu Quảng Hạo không nói quy củ.

Bên này, Trâu Quảng Hạo cứng đầu nói: "Vậy thì sao, lúc trước chính là Đệ Bát Vương Tướng tìm ta để đảm nhận vị trí phó đạo sư này. Chỉ là lúc đó ta chưa nghe tới tin tức của tiểu gia hỏa này. Sau khi ra ngoài tìm hiểu xong, bây giờ mới quay trở lại."

"Cái rắm. Ta thấy ngươi cũng mới biết được sự lợi hại của Diệp Sâm, cho nên quay lại mới đúng."

"Đúng vậy, lúc trước ngươi đã cự tuyệt, bây giờ quay về, cũng không có tcc dụng gì. Ai bảo đã cho ngươi cơ hội, mà ngươi còn không biết nắm bắt đâu."

Từng lời chỉ trích được phát ra.

Trâu Quảng Hạo đứng tại chỗ.

Trong lúc nhất thời cũng không biết nói cái gì.

Dù sao.

Tình huống đúng thật là như vậy.

"Đi đi đi, cút đi sang một bên."

Cao Trấn nói xong, sau đó nhìn về phía mọi người xung quanh, bắt đầu tiếp tục khẩu chiến.

"Đủ rồi."

Bên này, Thượng Quan Vũ Lam nhìn bọn họ, nhất thời bất đắc dĩ.

Khá lắm.

Đám người này tranh luận một lúc cũng không ra được kết quả.

Vẫn là nàng nói đi.

"Trong các ngươi, cấp độ Tinh Thần hậu kỳ, tất cả đều là phó đạo sư của Diệp Sâm. Những người khác, cũng không cần nói, có trách thì trách thực lực của mình không đủ đi."

Sau câu này.

Mọi người nhìn lên Thượng Quan Vũ Lam, cũng đều cảm nhận được sự tức giận của nàng.

Lập tức liền im lặng đứng tại chỗ

Những người trở thành phó đạo sư thì nở nụ cười trên mặt.

Người không được thì sắc mặt tím tái lại

"Diệp Sâm, về sau thúc thúc sẽ là phó đạo sư của con."

Bên này, Cao Trấn đi tới, ôm lấy Diệp Sâm.

Đột nhiên

Một cố sức mạnh truyền tới

Cao Trấn mặc dù có chuẩn bị.

Nhưng cũng thật không ngờ.

Đứa nhỏ này vừa ra đời đã có lực lượng như vậy.

Vẫn là quá khinh thường a.

Khả năng, chính là trời sinh thần lực, đúng là vậy rồi.

"Được rồi, các ngươi đều về trước đi. Sau đó suy nghĩ xem về sau nên dạy bảo Diệp Sâm như thế nào. Lui ra đi, ta đều bị các ngươi làm cho nhức đầu rồi đây này." Thượng Quan Vũ Lam nhìn bọn họ rồi khoát tay.

Vẻ mặt không kiên nhẫn.

Mọi người thấy bộ dạng này của Thượng Quan Vũ Lam, cũng là thở dài.

Lập tức hướng về phía Diệp Sâm vẫy vây tay.

Sau đó đi ra ngoài

Một lúc sau.

Tin tức này đã được truyền ra khắp thành.

"Con mẹ nó? Các ngươi biết không, hài tử của Diệp đại nhân, dĩ nhiên là tiên thiên dị nhân cấp Hoàng Kim."

Một tên gia chủ hướng tới một gia chủ khác bên cạnh nói.

Người nọ nghe xong thì gật đầu: "Tất nhiên là ta đã biết, không thể không nói, gien của Diệp đại nhân thật sự là quá cường đại."

"Haiza."

Nói xong câu này, hắn cũng bắt đầu dậm chân đám ngực thở dài.

Đáng hận a.

Tại sao trong nhà của hắn, lại không có nữ nhân nào tướng mạo xinh đẹp vậy chứ.

Hắn nghĩ đến những gia tộc khác, hiện tại khả năng đã vui muốn điên rồi.

Dù sao, Diệp đại nhân cùng một người bình thường, sinh ra hài tử đã đỉnh cấp như vậy.

Vậy những nữ nhân có thực lực trong các gia tộc kia, một khi sinh ra hài thử, không biết sẽ tới mức nào nữa.

Chậc chậc.

Ngẫm lại, quả thực là đáng sợ a.

Lúc này, tin tức cũng đã bắt đầu truyền ra tứ tán.

Dù sao tin tức như vậy, xác thực quá kinh người.

Đây chính là tình huống trước giờ chưa bao giờ xuất hiện.

Bỗng nhiên, từ xa

Một tên thành viên gia tộc đi tới, nói với gia chủ:

"Gia chủ, Diệp đại nhân gửi thiệp mới tới, buổi tối hôm nay tiếp tục diễn ra đại tiệc."

"Ừ? "

"Lại có hài tử được sinh ra sao?"

Mọi người đều choáng váng khi nghe thấy tin này.

Sau đó quay đầu nhìn nhau.

Khuôn mặt đều hiện lên sự rung động lẫn khiếp sợ.

Toàn bộ mọi người đều nghĩ rằng có hài tử khác đã được sinh ra.

Nhưng khi nhận lấy tấm thiệp.

Nguyên lai là muốn cưới vợ.

Sự kinh hãi lập tức được thu hồi.

"Được rồi, trở về chuẩn bị hạ lễ. Buổi tối nay e rằng sẽ phải chịu khổ đây. Đại tiệc tối nay, sợ là sẽ bị mấy lão gia hỏa kia khoe khoang đâu."

Một cái gia chủ nghĩ đến cảnh tượng đó thì thở dài, một tay nâng đỡ trán.

Những gia chủ khác nghe vậy cũng đều giống như vậy

Khẳng định chính là như vậy.

Bọn hắn và Diệp đại nhân vốn dĩ đã kết thân, hôm nay lại nghe được việc, hài tử đầu tiên của Diệp đại nhân chính là tiên thiên dị nhân cấp Hoàng Kim.

Tối nay cái đuôi còn không muốn vểnh lên trởi sao?

Buổi tối.

Trong trang viên.

Khắp nơi đều là giăng đèn kết hoa.

Cử hành đại tiệc.

Chu Hoài bế Diệp Sâm đang ngủ ngồi ở phía dưới.

Nhìn tới Vi Lạp, còn có một muội muội thuộc gia tộc Roth trên sân khấu.

Những người khác cũng vậy.

Nhìn thiếu nữ Bắc Cương cùng một thiếu nữ phương Tây này.

Mọi người phía dưới, trong nháy mắt liền thở dài.

Đều nói nước phù sa không chảy ruộng ngoài .

Diệp đại nhân trước tiên không phải là nên gieo xuống hạt giống cho nữ nhân phương Đông thì hơn sao.

Vậy mà còn muốn lấy nữ nhân phương Tây.

Nội tâm bọn hắn lúc này đều ccó ý nghĩ như vậy. Nhất là những gia tộc có nữ nhi đang xếp hàng kia.

Nhưng mà, mặc dù là nghĩ như vậy, cũng không ai dám cùng Diệp Vân Dật nói cái gì.

Trên sân khấu, Diệp Vân Dật nhìn về phía Vi Lạp.

Sau đó nhìn qua mỹ khác đứng bên cạnh.

Không thể không nói.

Mặc dù hai người đều là người bên ngoài.

Những cũng có bất đồng rất lớn.

Hôm qua, thiễu nữ Bắc Cương Vi Lạp này, hắn cũng đã tự trải nghiệm qua.

Hôm nay có thể đổi cảm giác khác.

Buổi tối.

Đại tiệc chấm dứt.

Diệp Vân Dật ôm thiếu nữ phương Tây vào phòng.

Sau đó.

Đá chân ra sau đóng cửa lại.

Sáng hôm sau.

Diệp Vân Dật từ trong phòng đi ra.

Cảm giác sảng khoái tinh thần.

Dù sao, cảm giác giữa hai bên thật đúng là không giống nhau.

Sau đó.

Diệp Vân Dật đi ra phía trước trang viên.

Sau một khắc.

Trước mặt Diệp Vân Dật.

Một đạo màn sáng xuất hiện.

Chương 210 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!