Thượng Quan Vũ Lam nhìn Diệp Vân Dật, nghĩ tới lời dặn dò lúc trước của Phó Hội Vũ và Vũ Băng Nhan.
Lập tức mở miệng.
Diệp Vân Dật cũng đã cân bằng nội tâm sau chuyện vừa rồi. Nâng chén trà lên uống một hớp, sau đó nhìn Thượng Quan Vũ Lam: "Nói đi, làm sao vậy?"
Trong nháy mắt, Thượng Quan Vũ Lam đã có chút đã tê dại.
Khá lắm.
Ngươi là Vương Tướng hay ta là Vương Tướng?
Như thế nào có cảm giác, là ta tại báo cáo công tác cho ngươi vậy?
Ta là Vương Tướng của tòa thành này đúng không?
Lập tức, Thượng Quan Vũ Lam cảm giác bản thân có chút ủy khuất.
Diệp Vân Dật thấy nàng cứ chậm chạp không nói thì lên tiếng: "Làm sao vậy? Nói nhanh đi chứ."
Thượng Quan Vũ Lam: "..."
Đồ khó ưa này.
Lập tức, nàng liền mở miệng.
"Đệ Tam và Đệ Lục Vương Tướng đã biết sự tình hài tử đầu tiên của ngươi chính là tiên thiên dị nhân cấp Hoàng Kim. Vì vậy nhờ ta nói cho ngươi một chút, những hài tử tiếp theo được sinh ra, có thể để cho cách nàng đảm nhiệm chức lão sư hay không? "
Những lời này, khiến cho Diệp Vân Dật trực tiếp nghẹn lại.
Khá lắm.
Các ngươi đây là một người tới, những người khác cũng kéo thành đoàn đến hay sao?
Để cho một nhi tử của ta làm đồ đệ còn chưa thỏa mãn?
Lại còn muốn tiếp?
Lập tức, Diệp Vân Dật tức giận khoát tay.
"Nghĩ cũng đừng nghĩ, những đứa còn lại ta tự mình tới dạy."
Thượng Quan Vũ Lam đối với câu trả lời này ngược lại là không quan tâm lắm.
Dù sao đồ đệ của nàng đã tới tay.
"Được rồi, ta đi trước. "
Thượng Quan Vũ Lam nói lời cáo từ.
Sau đó liền rời đi.
Quá trình đi đi ngang qua trong trang viên.
Nàng nhìn các lão bà của Diệp Vân Dật, bụng các nàng đều đã lớn, nội tâm không khỏi rung động.
Có mấy người, bụng đã rất lớn, hẳn là sắp sinh.
Thoạt nhìn, thực lực hẳn là không quá mạnh mẽ.
Dù sao lúc trước Diệp Sâm xem như hài tử đầu tiên của Diệp Vân Dật, khá là có tính ngẫu nhiên. Nếu những đứa trẻ tiếp theo được sinh ra đều là tiên thiên dị nhân.
Vậy có thể nói rõ, Diệp Vân Dật quả thực quá kinh khủng.
Tên khốn này.
Quả nhiên là có khả năng đặc biệt.
Bằng không, cũng không thể khiến nhiều nữ nhân ái mộ như vậy.
Khả năng này, những thứ không nói khác, có thể có một hảo hài tử, cũng là không tệ.
Thượng Quan Vũ Lam rời khỏi trang viên.
Sau đó liền đi tới huấn luyện trường
Trông thấy đám người Cao Trấn đang vây quanh Diệp Sâm, tận tình chỉ đạo.
Mọi người thấy Thượng Quan Vũ Lam đã trở về, liền đứng thẳng chào: "Đệ Bát Vương Tướng. "
Diệp Sâm cũng bắt chước đứng vững như vậy.
Thượng Quan Vũ Lam thấy bộ dạng của Diệp Sâm, vẻ mặt buồn cười.
Tiểu gia hỏa này, so vơi ba của nó, còn biết điều hơn nhiều.
Tên khốn kia chính là nước đổ đầu vịt.
Thượng Quan Vũ Lam bước tới, nhìn Diệp Sâm, sau đó bắt đầu chỉ dạy.
Cùng lúc đó.
Một trong một tòa thành khác.
Nhậm Tĩnh Di cũng đã trở về.
Sau đó nghĩ tới những gì đã trải qua ở Linh Dung thành.
Lập tức nổi giận mà không có chỗ phát tiết.
Vị trí thủ lĩnh của Liên Minh Quân mới đáng lẽ đã tới tay, cứ như vậy bị tạm thời bị gác lại.
Phải đi Thanh Mặc thành.
Lập tức, Nhậm Tĩnh Di đưa ra quyết định.
Hiện tại nàng và Diệp Vân Dật có cùng số phiếu giống nhau, ba vs ba. Nói cách khác, các vị Vương Tướng cho rằng thực lực của nàng và Diệp Vân Dật không chênh lệch nhiều.
Như vậy, chỉ cần đối đầu trực tiếp với đối phương .
Nếu nàng có thể đem Diệp Vân Dật đánh ngã.
Ba Vương Tướng kia bỏ phiếu cho hắn, sẽ không còn gì để nói.
Lúc đó sẽ phải ngoan ngoãn chấp nhận nàng trở thành thủ lĩnh một chi đội ngũ Liên Minh Quân kia ở Linh Dung thành.
Đúng.
Cứ như vậy đi.
Lập tức Nhậm Tĩnh Di cưỡi lên dị thú, đi về hướng Thanh Mặc thành.
Trên đường đi, nàng ra sức thục dục tọa kỵ, lấy tốc độ cực nhanh phóng tới.
Cho tới khi gần đến Thanh Mặc thành, mới giảm giảm tốc độ lại.
Lúc này, trong trạm canh gác ngầm trong rừng của Thanh Mặc thành, thủ vệ của Liên Minh Quân cũng đã thấy được Nhậm Tĩnh Di.
Một tên cao tầng nhìn nàng.
Lập tức liền nhận ra.
Cái này.
Lập tức, hắn nghĩ tới thân phận của Nhậm Tĩnh Di, nữ nhi của Đệ Ngũ Vương Tướng.
Khá lắm.
Vị này, sao lại tới nơi này?
Sau đó.
Hắn liền quay về Thanh Mặc thành, trước khi Nhậm Tĩnh Di đi tới, tiếp đó liền đi tới huấn luyện trường..
Bên trong huấn luyện trường, Thượng Quan Vũ Lam đang chuyên tâm chỉ dạy Diệp Sâm.
Tên cao tầng từ xa đi tới: "Đệ Bát Vương Tướng."
"Làm sao vậy? "
Thượng Quan Vũ Lam thấy hắn tới thì hỏi.
Nàng biết rõ, tên cao tầng đang canh giữ ở trạm gác ngầm trong rừng rậm. Nếu không có tình huống đặc biệt, hắn sẽ không tự ý tạm rời cương vị.
"Thuộc hạ nhìn thấy nữ nhi Nhậm Tĩnh Di của Đệ Ngũ Vương Tướng đang chạy tới, hẳn là hướng về phía Thanh Mặc thành của chúng ta mà đến."
Nhậm Tĩnh Di đã tới?
Thượng Quan Vũ Lam nghe vậy, khẽ di một tiếng.
Sau đó, khuôn mặt liền tươi cười.
Dù sao, mục đích Nhậm Tĩnh Di đến đây, nàng biết rất rõ.
Người ta căn bản không phải tìm tới mình.
Dựa theo tính tình của Nhậm Tĩnh Di, lần này tới đây, hẳn là tìm tới Diệp Vân Dật để so đấu.
Dù sao nha đầu kia cũng rất kiêu ngạo, sao có thể dễ dàng bỏ qua kết quả bỏ phiếu như vậy.
Sau đó, Thượng Quan Vũ Lam nghĩ tới thực lực của Nhậm Tĩnh Di.
Có thể nói tương đối mạnh mẽ.
Dù sao, nàng ta vốn chính là nửa bước Vương Cấp.
Tăng thêm sự chỉ đạo của Đệ Ngũ Vương Tướng.
Trình độ chiến đầu của nàng có thể nói là cực cao.
Chiến tích của nàng, cũng không phải như ngoại giới đồn đại, đó là dựa theo hơi của cha nàng để xoát được.
Mà chính là tự nha đầu này đánh ra được.
"Hắc hắc, lần này, có trò hay để nhìn a."
Thượng Quan Vũ Lam nghĩ đến đây, tròng mắt đảo quanh một vòng, sắc mặt một bộ xem cuộc vui.
Dù sao, nhân vật như vậy tìm đến Diệp Vân Dật, khẳng định sẽ không tránh khỏi một trận đánh.
Đến lúc đó, khôn biết là sói ăn thịt hổ hay là hổ ăn thịt sói đây.
Nếu Diệp Vân Dật bị đánh bại.
Như vậy sau này hắn sẽ không còn kiêu ngạo như vậy được nữa.
Không sai.
Thật là chờ mong kết quả như vậy a.
Kỳ thật, Thượng Quan Vũ Lam cũng muốn tới xem trực tiếp.
Nhưng mà như vậy, nếu bị người khác phát hiện, sợ là nàng sẽ bị người ta chỉ trích chỉ biết ngồi nhìn.
Hay là thôi đi.
Cùng lúc đó.
Nhậm Tĩnh Di đã là tiến vào thành.
Sau khi thăm dò được chỗ ở của Diệp Vân Dật, liền đi tới hướng trang viên.
Bên này.
Diệp Vân Dật đang cưỡi Xích Viêm Hổ chuẩn bị đi ra ngoài đón Diệp Sâm về nhà.
Nhưng vừa ra khỏi trang viên, Xích Viêm Hổ đã cảm nhận được một luồng khí tức cách đó không xa.
Lập tức hàm răng nó lên nhe lên.
Sau đó, đi về phía trước.
Nhìn chằm chằm vào một đầu dị thú đối diện.
Đầu dị thú kia, hình dáng giống như một con ngựa, toàn thân một màu tuyết trắng.
Hình thể rất lớn.
Trên đầu, còn nhô lên một chiếc sừng nhọn.
Hình dạng này, thật giống như Độc Giác Thú trong truyền thuyết vậy.
Diệp Vân Dật nhìn bộ dạng đầu dị thú này, cũng là cảm khái một tiếng. Con dị thú này ngược lại cũng xinh đẹp a.
Nếu có thể đoạt vào trong tay, sau này để các lão bà cưỡi, cũng không tệ lắm.
Lập tức, Xích Viêm Hổ nhìn chằm chằm vào con Độc Giác Thú kia, cơ thể hơi hạ thấp xuống, đi về phía trước.
Cái miệng đẫm máu nhếch lên, lộ ra hàm răng nanh đang lóe lên hàn quang lạnh lẽo.
Thực lực Tinh Thần trung kỳ được thể hiện ra.
Dường như muốn phát động tấn công ngày lập tức vậy
Bên này, Độc Giác Thú trông thấy bộ dnng của Xích Viêm Hổ, liền bị dọa cho sợ hãi, cũng không dám tiếp tục đi về phía trước nữa.
Chương 218 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]