Độc Giác Thú lập tức đi lùi về phía sau.
Rất muốn bỏ chạy.
Trên lưng Độc Giác Thú.
Nhậm Tĩnh Di thấy cảnh tượng này thì cực kỳ tức giận.
Khá lắm.
Ngươi sợ cái gì vậy chứ.
Ngươi không đánh lại con hổ này.
Chẳng lẽ ta còn đánh không lại sao.
Nhưng mà ngay sau đó, Nhậm Tĩnh Di nhìn kỹ đầu Xích Viêm Hổ này.
Khóe miệng liền co giật.
Đây mà là Xích Viêm Hổ ư?
Hình thể này, so với lúc trước nàng nhìn thấy đầu Xích Viêm Hổ Hoàng Kim sơ kỳ khác, thì lớn hơn rất nhiều.
Hơn nữa, cơ bắp toàn thân nó rất mạnh mẽ.
Tăng thêm bộ lông màu đỏ kia, có thể nói là cực kỳ uy vũ.
Ngoài ra khí thế của nó phát ra.
Cảm giác dường như là Tinh Thần trung kỳ, hoặc là Tinh Thần hậu kỳ vậy.
Loại dị thú đẳng cấp này.
Nếu như bị bắt thành tọa kỵ
Vậy thực lực chủ nhân của nó, sợ là phải Vương Cấp trở lên.
Tưởng tượng tới điều này.
Nhậm Tĩnh Di liền nghĩ tới lời cha mình từng nói.
Diệp Vân Dật am hiểu ngự thú.
Dưới tay hắn có không ít dị thú đẳng cấp cao.
Khả năng, đây chính là một trong số đó.
Như vậy mà nói.
Cái người đang ngồi trên lưng kia, có lẽ chính là Diệp Vân Dật.
Lập tức, nàng từ trên lưng Độc Giác Thú nhảy xuống.
Đối diện.
Diệp Vân Dật nhìn thấy cảnh tượng Nhậm Tĩnh Di. Nhảy xuống.
Sau đó, từ trên đầu nàng, một màn sáng xuất hiện.
【Tính danh: Nhậm Tĩnh Di】
【Chiều cao: 170cm】
【Nhan trị: 98】
【Kích thước: D】
【Vóc dáng: 98】
【Độ thuần khiết: 100%】
Ồ?
Nhậm Tĩnh Di?
Lập tức, khóe miệng Diệp Vân Dật nhếch lên.
Hắn còn chưa đi tìm đối phương, mà đối phương đã tìm tới cửa rồi.
Trong nháy mắt Diệp Vân Dật đã biết ý đồ tới đây của Nhậm Tĩnh Di.
Sau đó hắn vỗ vỗ Xích Viêm Hổ.
Để cho nó thả lỏng.
Lúc này, cơ thể Xích Viêm Hổ cũng không còn hạ thấp xuống nữa.
Cảm giác áp bách cũng đã giảm bớt.
Độc Giác Thú thấy vậy thì thở dài một hơi.
Sau đó.
Diệp Vân Dật cũng nhảy xuống khỏi lưng Xích Viêm Hổ.
Nhậm Tĩnh Di đưa ánh mắt tập trung lên người Diệp Vân Dật.
Sau khi nhìn kỹ đối phương, lập tức sững sờ.
Cái tên này.
Cũng rất đẹp trai a.
Nhưng mà, nàng cũng lập tức tỉnh táo lại.
Dù sao, lần này tới đây, mục đích là để đánh bại Diệp Vân Dật.
"Ngươi chính là Diệp Vân Dật?"
"Là ta."
"Ta là Nhậm Tĩnh Di, Đệ Bát Vương Tướng chắc cũng nói rõ tình hình với ngươi rồi. Lần này ta tới đây, là muốn cùng ngươi phân rõ cao thấp."
Nhậm Tĩnh Di chậm rãi nói.
Diệp Vân Dật cũng biểu lộ không ngoài ý muốn: "Được rồi, nhưng cũng không nên đánh trong thành, chúng ta ra ngoài đánh."
"Tốt. "
Lập tức, hai bên đạt thành nhất trí.
Đi ra phía ngoài thành.
Một lúc sau.
Hai người cũng ra khỏi thành, tìm được một mảnh đất trống.
Xung quanh, mấy thành viên Liên Minh Quân cũng đã nhìn thấy hai người.
Bọn hắn đều không biết Diệp đại nhân cùng nữ nhân này đến đây để làm gì.
"Các ngươi xem, hai người họ dừng lại ở bên kia, là muốn làm cái gì?"
Một tên thủ vệ quân hỏi đồng bọn bên cạnh. Tên đồng bọn nhìn hắn rồi nói:"Ngươi hỏi ta, thì ta hỏi ai, ta cũng muốn biết rõ a."
"Lại nói, Diệp đại nhân là cưới vợ cuồng ma. Cô gái này là một mỹ nữ có khuôn mặt mỹ lệ, dáng người xinh đẹp, như vậy. Ngươi nói Diệp đại nhân có thể hay không…"
"Có thể cái gì? Con mẹ nhà ngươi"
Đồng bọn bên cạnh nghe vậy, lập tức mắng một tiếng.
Mẹ nó
Trong đầu ngươi nghĩ cái quái gì vậy. Không biết nhìn sao?
Hai người này, vừa nhìn chính là tình cảnh giương cung bạt kiếm.
E là lát nữa sẽ trực tiếp động võ
Vậy mà ngươi còn nói như vậy.
Nhưng là.
Bị hắn nói những lời vừa rồi
Hai, ba người khác đứng bên cạnh đang chuẩn bị đi xem.
Nhưng mà hiện tại, cũng không tốt lắm.
Ai biết hai người này đến cùng là có ý tứ gì.
Trước tiên cứ đứng ở đây nhìn là được rồi.
Bên này, Nhậm Tĩnh Di nhìn Diệp Vân Dật nói: "Chúng ta nói trước, sau trận đấu này, nếu ai thắng, sẽ được làm thủ lĩnh của đội ngũ Liên Minh Quân ở Linh Dung thành kia. Vì vậy ta sẽ không lưu tình."
"Quyền cước không có mắt, nếu ta đánh ngươi bị thương, hoặc là thế nào khác, vậy ngươi cũng không oán trách ta được. "
Nhậm Tĩnh Di lập tức cảnh cáo.
Nghe vậy, Diệp Vân Dật trực tiếp bật cười.
Nha đầu này, thật đúng là biết thổi.
"Ngươi cười cái gì. "
Nhậm Tĩnh Di vốn đang nghiêm túc, nhưng khi thấy Diệp Vân Dật nở nụ cười, sắc mặt càng thêm bất thiện, hai mắt đều nhíu lại.
Thấp giọng gằn lên.
Diệp Vân Dật cũng không trêu ghẹo nàng: "Được rồi."
"Nhưng mà, đánh cuộc này cũng quá nhàm chán."
"Chúng ta đổi lại cái khác, ví dụ như, đánh cuộc đầu Độc Giác Thú kia của cô."
"Còn có những cái khá như tinh hạch, dị gốc...."
"Cô thấy thế nào?"
Hừ.
Nhậm Tĩnh Di nhìn Diệp Vân Dật, nghe những lời hắn nói, nội tâm cảm thấy buồn cười.
Cái tên này, ngược lại là rất tự phụ a.
Xem ra thật sự không biết thực lực của nàng.
Bất quá cũng đúng, ngoại giới cũng chỉ biết nàng là nửa bước Vương Cấp.
Nhưng đó chỉ
Nhưng là đó là lúc trước nàng.
Bây giờ thực lực của nó đã vô hạn gần tới Vương Cấp.
Chỉ còn lại một tấm bình chướng mỏng manh.
Nếu người này đã không biết tốt xấu, cùng với nàng thêm tiền đặt cược.
Vậy thì nàng cũng không sợ.
Thêm thì thêm.
Nhậm Tĩnh Di nhìn Xích Viêm Hổ bên cạnh Diệp Vân Dật.
Cũng là động tâm.
Dị thú như vậy mà cưỡi đi ra ngoài, thì có mặt mũi cỡ nào.
"Được, không có vấn đề, ngươi cứ nói đi."
Thấy vậy, Diệp Vân Dật bắt đầu liệt kê.
Nhậm Tĩnh Di nghe xong, nụ cười trên mặt càng thêm rõ ràng.
Người này, quả thực là điên rồi.
Hắn cũng dám bỏ thêm tiền cược lớn như vậy.
Cái này sợ là muốn đem tất cả của cải của nhà hắn móc ra đi nha.
Buồn cười.
Lần này, nàng phải cho tên nam nhân tự phụ, không biết trời cao đất rộng này một bài học mới được.
"Được, không có vấn đề."
Diệp Vân Dật thấy nàng đồng ý, hai mắt liền tỏa sáng, khóe miệng nhếch lên.
Cái nha đầu này, ngược lại là sảng khoái, không dây dưa dài dòng.
Cái này rất tốt.
Khoảnh khắc sau đó.
Nhậm Tĩnh Di trực tiếp triển khai tấn công, lao tới chỗ Diệp Vân Dật.
Tốc độ cực nhanh, ở chỗ cũ mà nàng đứng chỉ còn lại một tia tàn ảnh.
Trong nháy mắt.
Nhậm Tĩnh Di đã tới trước mặt Diệp Vân Dật, sau đó, trọng quyền xuất kích.
Một quyền này.
Không gian xung quanh bị bóp méo
Cho ngươi điên cuồng.
Một quyền này, sẽ đánh nát tất cả sự cuồng vọng của ngươi.
Sau một kích đắc thủ, ánh mắt Nhậm Tĩnh Di tràn đầy hưng phấn, vung quyền thật mạnh về phía trước.
Trúng.
Nhưng là.
Sau một khắc.
Thời điểm Nhậm Tĩnh Di cho là mình đã đánh trúng đối phương.
Diệp Vân Dật trước mắt nàng, lại biến mất.
Giống như u linh.
Bốc hơi khỏi nhân gian vậy.
Nhậm Tĩnh Di lập tức ngây người.
Hai mắt mở lớn, vẻ mặt không thể tin nổi.
Cái này.
Tình huống gì vậy.
Đây là tốc độ gì.
Khoảnh khắc sau đó.
Một giọng nói truyền tới bên tai nàng..
"Ta còn nghĩ cô mạnh như thế nào đâu, hóa ra cũng chỉ như vậy thôi sao? Thật sự là quá chậm."
Lông tơ toàn thân Nhậm Tĩnh Di lập tức dựng đứng lên.
Nàng mạnh mẽ quay đầu lại.
Liền trông thấy Diệp Vân Dật đang đứng phía sau mình.
Một chân của hắn đã giơ lên, quất mạnh về phía nàng.
Ngươi.
Nhậm Tĩnh Di khóe miệng co lại.
Cảm nhận lực đạo của một cước này, nội tâm chấn động mãnh liệt.
Đây là sức mạnh gì vậy.
Nàng vô thức đưa hai tay lên ngăn trước ngực.
Sau đó.
Một cỗ lực đạo khổng lồ truyền tới, gây nên một tiếng nổ mạnh
Oanh.
Một tiếng này.
Giống như là thuốc nổ bị nổ tung vậy
Phảng phất lớn liều thuốc thuốc nổ bạo tạc nổ tung.
Khoảnh khắc sau đó, cả người Nhậm Tĩnh Di bay ngược về phía sau.
Chương 219 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]