Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 233: CHƯƠNG 232: ĐẦU NGƯƠI NGHĨ CÁI GÌ VẬY.

Không cũng đã không kịp vì lão ba đã đi quá nhanh.

Hàn Băng Tuyết cùng Hàn Băng Ngọc nhìn nhau, khuôn mặt hiện lên nụ cười ngọt ngào.

Lão ba vẫn là như vậy, đối xử với hai nàng rất tốt.

Cùng lúc đó.

Bên ngoài trang viên.

Tin tức đã bắt đầu lan truyền khắp bên trong thành .

Tất cả mọi người đang điên cuồng chuẩn bị lễ vật

Cũng có người đang kể cho nhau nghe.

Thời gian dần qua.

Ngay cả những dị nhân b ình thường cũng đã biết được chuyện này.

Lúc này, khắp hang cùng ngõ hẻm cũng đã bắt đầu lưu truyền.

"Các ngươi biết không? Diệp Vân Dật, Diệp đại nhân lại có hài tử."

"Ta đã sớm biết, nghe nói còn hai là hai tiểu cô nương."

"Hẳn là cũng rất lợi hại nhỉ."

Một tên dị nhân suy nghĩ, cảm thán một tiếng: "Người ta vừa ra đời, khả năng đã là dị nhân. Hơn nữa, giới hạn của chúng ta, khả năng chính là điểm khởi đầu của mấy đứa nhỏ này."

Bên cạnh, mấy tên dị nhân khác nghe lời này, cũng là lập tức thở dài một hơi.

Cổng thành.

Đệ Tam Vương Tướng cùng Đệ Lục Vương Tướng cũng đã tới nơi.

Thủ vệ Liên Minh Quân trên tường thành thấy vậy, lập tức báo cho thành viên cao tầng.

"Phó tướng, có hai dị nhân chưa từng gặp, đang cưỡi dị thú tới, hẳn là cường giả ở thành khác, ngài đi xem thử chứ?"

Nghe vậy, tên phó tướng liền vội vàng đi qua/

Nhìn vào cách đó không xa.

Sau đó liền sững sờ.

Hai mắt liền mở lớn, không thể tin nổi.

Đây không phải là cường giả sao

Đệ Tam Vương Tướng Phó Hội Vũ.

Đệ Lục Vương Tướng Vũ Băng Nhan.

"Phó tướng, ngài sao vậy? Bọn họ là ai thế?"

Tên thủ vệ bên cạnh nhìn bộ dạng thất thố của phó tướng liền bối rốiKhá lắm.

Đây là biểu lộ gì vậy?

"Đây là Đệ Tam Vương Tướng cùng Đệ Lục Vương Tướng."

Phó tướng nói xong, liên tranh thủ chạy gấp xuống phía dưới. Sau đó cho người nhanh chóng đi báo cho Đệ Bát Vương Tướng.

Bên này, tên thủ vệ quân nghe vậy, lập tức tỉnh táo.

Một câu nói kia.

Khiến cho lông tơ toàn thân hắn đều dựng đứng

Khá lắm.

Hai vị Vương Tướng.

Đáng sợ như vậy?

Hai vị Vương Tướng này, cùng nhau tới Thanh Mặc thành, là để làm chuyện gì?

Bất quá, hắn cũng biết, đây cũng không phải là chuyện mà hắn có thể biết.

Vẫn là nhanh chóng đi báo cáo a.

Phía dưới.

Phó tướng đã đi tới phía trước Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan: "Hai vị Vương Tướng đường xa tới đây, là tìm Đệ Bát Vương Tướng sao? Tại hạ sẽ dẫn hai vị đi tới chỗ Đệ Bát Vương Tướng."

Đối diện, Phó Hội Vũ nhìn hắn, lập tức mở miệng: "Chúng ta không phải đến tìm Thượng Quan Vũ Lam, chúng ta tới là để gặp Diệp Vân Dật. Cũng biết rõ trang viên ở hướng nào, không cần ngươi phải dẫn đường."

"Các ngươi cứ tiếp tục giữ vững vị trí, không cần phải xen vào việc của chúng ta."

Phó tướng: "…"

Khá lắm, nguyên lai là tìm Diệp đại nhân.

Hắn nghe Phó Hội Vũ nói như vậy, cũng không còn tiếp tục dây dưa.

Sau đó.

Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan tiếp tục đi về phía trước.

Trên đường đi, liền trông thấy từng nhóm dị nhân đang tụ họp lại, đang nói cái chuyện gì đó.

"Trong Thanh Mặc thành này không phải là đang xảy ra chuyện gì đó chứ?"

Phó Hội Vũ nhìn Vũ Băng Nhan bên cạnh, lập tức hỏi.

"Chắc là vậy."

Vũ Băng Nhan cũng thấy tính huống xung quanh.

Liền tập trung lắng nghe.

Một lúc sau.

Đại khái đã rõ ràng.

Nhưng là lúc này.

Hai mắt nàng đã mở lớn.

Khá lắm.

Đám người này, là đang nói gì chứ.

Hài tử của Diệp Vân Dật, lại được sinh ra?

Hơn nữa còn là hai đứa?

"Tỷ tỷ, Diệp Vân Dật, lại có hài tử, những tên dị nhân kia đều đang bàn luận về chuyện này."

Nghe lời này của Vũ Băng Nhan, sau khi Phó Hội Vũ sững sờ một lúc, khuôn mặt liền nở nụ cười.

"Thật sự là cải lương không bằng bạo lực a."

"Không biết, hai đứa bé này có phải tiên thiên dị nhân hay không đây."

"Thượng Quan Vũ Lam kia dạy bảo Diệp Sâm, cảm giác như muốn bay lên trời rồi. Khiến cho ta cũng muốn được như vậy, nhưng khổ nỗi là không thể được, hiện tại, không phải là đã có sao?"

"Đi thôi, chúng ta nhanh chóng tới trang viên của Diệp Vân Dật hỏi thăm một chút, xem thử tên này có thể để cho chúng ta dạy bảo hài tử được không."

Lập tức, Phó Hội Vũ nói một lèo.

Bên cạnh, Vũ Băng Nhan thấy vậy, cũng là cạn lời.

Nàng có thể cảm giác được là Phó Hội Vũ đang rất kích động.

Dù sao, trước đây Phó Hội Vũ lúc nào cũng dùng ngữ khí bình thản tới cực điểm để nói chuyện.

Lập tức, hai người phóng như vũ báo về phía trang viên.

Cửa ra vào trang viên.

Hai người vừa tới, đang chuẩn bị tiến vào.

Bỗng nhiên, phía sau truyền tới một giọng nói: "Hai vị tỷ tỷ tới, như thế nào không thông báo cho muội muội trước một tiếng?"

Hai người quay đầu.

Liền trông thấy Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam đang đứng ở nơi đó.

Nhìn về phía các nàng.

Vẻ mặt cười như không phải cười.

Vũ Băng Nhan cũng gật nhẹ đầu: "Chúng ta lần này tới đây là để chúc mừng Diệp Vân Dật trở thành giáo quan, về sau còn trở thành chỉ huy thứ mười của Liên Minh Quân."

"Như vậy sao, vậy chúng ta cùng vào đi thôi. "

Đệ Bát Vương Tướng cũng đi tới, tiếp đó là gõ cửa.

Vu Nghiên đi ra mở cửa.

Trông thấy ba người, lập tức sững sờ.

Khá lắm.

Ba vị Vương Tướng, cùng nhau đi tới sao?

Sao đó, nàng mời ba người đi vào, rồi đi tìm Diệp Vân Dật.

Một lúc sau, Diệp Vân Dật đã hùng hùng hổ hổ đi tới.

Cái quái gì vậy.

Ba tên gia hỏa này mỗi ngày đều chạy tới chỗ hắn làm gì vậy.

Hắn còn muốn nhìn nữ nhi bảo bối của mình nhiều hơn đâu.

Tới phòng khách

"Chuyện gì?"

Diệp Vân Dật lập tức tức giận nói.

Đối diện, ba người nghe thấy giọng điệu này của hắn, lập tức sững sờ.

Khá lắm.

Giọng điệu này, đây là ăn phải thuốc nổ sao?

"Chúng ta tới chúc mừng ngươi đã trở thống lĩnh của đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười." Vũ Băng Nhan liền mở miệng trước.

Sau đó liền đưa lễ vật của mình lên.

Ah?

Diệp Vân Dật nhìn thấy lễ vậy, sắc mặt cũng biến đổi, lập tức cười rộ lên.

"Nguyên lai là như vậy sao, cảm tạ cảm tạ, buổi tối mời các vị cùng tham gia buổi tiệc chào mừng nữ nhi của ta ra đời/"

Nói tới hài tử.

Đệ Bát Vương Tướng ở một bên lập tức chen vào.

"Con gái của ngươi là tiên thiên dị nhân sao?"

"Tiên thiên dị nhân cấp Hoàng Kim."

Diệp Vân Dật cũng không giấu diếm.

Oanh.

Lời này của hắt, như sấm sét giữa trời quang.

Vẫn lại là tiên thiên Hoàng Kim dị nhân?

Còn là hai đứa?

Cái này.

Có thể nói là đáng sợ, đáng sợ tới cực điểm.

Vũ Băng Nhan nhìn Diệp Vân Dật, khóe miệng co lại.

Gien của người này, khủng bố như vậy sao?

Sau đó, nàng quay sang nhìn Phó Hội Vũ. Lúc trước nàng cũng đã từng nói với vị tỷ tỷ này, đó là muốn tỷ tỷ cùng Diệp Vân Dật…

Đệ Tam Vương Tướng a.

Cái gien này, nếu cùng với Diệp Vân Dật giao hòa một phát.

Như vậy hài tử sinh ra sẽ như thế nào?

Thực sự là không dám nghĩ tới.

Không dám nghĩ không dám nghĩ.

Phó Hội Vũ lúc này cũng đã nhìn thấy ánh mắt của Vũ Băng Nhan, sắc mặt lập tức thay đổi.

Nàng vừa nhìn liền biết rõ nha đầu kia đang nghĩ gì trong đầu.

Quả thực là không hợp thói thường.

Nha đầu này, suốt ngày nghĩ cái gì đâu không vậy.

Sau khi mọi người hồi thần trở lại.

Cũng không nói tới sự tình muốn làm lão sư nữ nhi của Diệp Vân Dật.

Dù sao người ta cũng chỉ vừa mới có hòn ngọc quý trên tay mà thôi.

Lúc này, khuôn mặt Phó Hội Vũ nở nụ cười: "Có thể cho chúng ta nhìn tiểu nha đầu được chứ? Ta thật sự rất thích nữ hài."

Vũ Băng Nhan một bên cũng gật đầu phụ họa.

"Hiện tại không được, cái tiểu nha đầu này đang còn ngủ đâu. Đại tiệc tối nay có lẽ sẽ tỉnh lại, các ngươi cứ dạo chơi trong trang viên trước đi." Diệp Vân Dật nói.

Ba người cũng đều gật đầu.

Dù sao thì hài tử mới sinh cũng đều thích ngủ như vậy.

Lập tức, trong lòng các nàng bắt đầu mong đợi.

Chương 232 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!