Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 234: CHƯƠNG 233: THỦ BÚT THẬT LỚN

Sau đó.

Ba người ra ngoài, bắt đầu đi dạo trong trang viên.

Một bên khác, Nhậm Tĩnh Di cũng đang tản bộ trong trang viên.

Vừa ngắm nhìn phong cảnh, vừa khôi phục thương thế.

Sau một khắc.

Nàng bỗng nhiên trông thấy vài đạo thân ảnh.

Tập trung nhìn kĩ.

Vãi.

Đây là.

Ba vị Vương Tướng.

Đệ Bát Vương Tướng, Đệ Tam Vương Tướng và Đệ Lục Vương Tướng.

Cái này.

Đội hình này, có chút đáng sợ a.

Đệ Bát Vương Tướng xuất hiện ở chỗ này cũng không làm cho nàng ngoài ý muốn.

Điều làm cho nàng ngoài ý muốn chính là Đệ Tam Vương Tướng cùng Đệ Lục Vương Tướng.

Hai người kia vậy mà từ Trường Thanh thành tới đây sao?

Từ nơi xa như vậy.

Tới đây làm gì?

E là đến để chúc mừng Diệp Vân Dật trở thành thủ lĩnh của đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười đi.

Nghĩ tới đây.

Nhậm Tĩnh Di lập tức quay về để né tránh.

Nếu bị nhìn thấy trong tình cảnh này, thì quá xấu hổ a.

Dù sao, nghĩ tới lúc trước mình hăng hái, ngạo khí mười phần.

Đi tới Thanh Mặc thành, tìm Diệp Vân Dật để khiêu chiến.

Kết quả, bị Diệp Vân Dật đè xuống đất, đánh cho không ngóc đầu lên được.

Nghĩ tới đây, nàng không khỏi thở dài một tiếng.

Đằng xa, Vũ Băng Nhan cũng đã thấy được Nhậm Tĩnh Di đang tránh né ba người mình.

Lập tức sửng sốt.

Khá lắm.

Diệp Vân Dật còn biết quan tâm người khác như vậy.

Trực tiếp lưu Nhậm Tĩnh Di lại trong trang viên, hẳn là để cho nàng dưỡng thương.

Cũng không tệ lắm.

Nếu Nhậm Tĩnh Di biết rõ ý nghĩ của Vũ Băng Nhan lúc này.

Sợ là sẽ phải phun ram một ngụm máu.

Gia hỏa tốt bụng?

Tốt bụng ở chỗ nào?

Đây không phải là chuyện đầu sao?

Đây mà là cũng không tệ lắm?

Quá mệt mỏi.

Buổi tối.

Đại tiệc cũng đã bắt đầu.

Các vị gia chủ trong thành đều nối đuôi nhau tới.

Mỗi người đều mang theo ánh mắt tìm kiếm tiến vào trang viên.

Tất cả đều muốn biết hai hài tử mới sinh này của Diệp Vân Dật, đến cùng phải là tiên thiên dị nhân hay không.

Tới chỗ đưa lễ vật.

Vẫn như cũ là Bạch Chỉ Khê cùng Đông Phương Nhược Vũ đang ngồi ở đó.

Các vị gia chủ nhìn bộ dáng tươi cười theo tiêu chí của hai người, nội tâm đã tê rần.

Mỗi lần chứng kiến nụ cười này, sẽ phải có một số tài sản ra đi.

Haiza.

Tiếp đó, bọn hắn tiến vào trong trang viên.

Lúc này, Diệp Vân Dật cũng đã dẫn theo hai tiểu gia hỏa đi ra ngoài.

Đệ Tam Vương Tướng cùng Đệ Lục Vương Tướng liền vội vàng đi qua.

Ôm lấy hai tiểu gia hỏa này.

Ánh mắt Phó Hội Vũ đã trở nên nhu hòa.

Có thể nói là nhu tình như nước.

Nguyên lai đây là mị lực của tiểu hài tử sao?

Không đơn thuẩn chỉ là mị lực của hài tử, mà thực sự là đứa nhỏ này quá đáng yêu.

Giống như là một tiểu thiên sứ vậy.

Phó Hội Vũ vui đùa với tiểu nha đầu này.

Bỗng nhiên cảm nhận được sức mạnh từ đầu ngón tay truyền tới.

Nội tâm lập tức rung động.

Quả nhiên, chính là tiên thiên Hoàng Kim dị nhân a.

Không sai.

Phó Hội Vũ nghĩ đến đây, bỗn nhìn thấy tiểu nha đầu này đang mở miệng, sau đó chồm tới mình.

Bộ dáng như đang đòi uống sữa vậy.

Cái này cái này ….

Lập tức.

Ngay cả Phó Hội Vũ cũng phải đỏ bừng cả mặt.

Bênh cạnh, Vũ Băng Nhan cũng ghé lại: "Ồ, tỷ tỷ, tiểu nha đầu này đang muốn uống sữa kìa, tỷ tỷ mau mau…"

Bốp.

Sau một câu này.

Ót của Vũ Băng Nhan đã dính một cú tát.

Phó Hội Vũ nhìn nha đầu này, khuôn mặt đã tràn đầy xấu hổ và giận dữ.

Nha đầu này.

Thực sự là thiếu đòn.

Diệp Vân Dật ở bên cạnh thấy vậy thì cạn lời.

Đệ Lục Vương Tướng này, thật sự là ngứa da.

"Được rồi được rồi, nữ nhi bảo bối của ta cũng đã đói bụng, cần phải quay về dùng bữa đã."

Diệp Vân Dật nói xong, tiếp nhận nữ nhi từ trong ngực hai người, sau đó đi về phía sau trang viên.

"Này, đứa bé ta đang bế đâu có muốn uống sữa đâu." Vũ Băng Nhan hô một tiếng.

Sau đó là tên rần.

BA~.

Nàng đột nhiên mất hứng.

Quay sang nhìn Phó Hội Vũ, thấy thần sắc vị tỷ tỷ này có vẻ cô đơn.

Dường như cũng có cảm giác giống như mình.

Người có có thể nói đau khổ nhất chính là Đệ Bát Vương Tướng ở bên cạnh.

Nàng còn chưa kịp ôm hài tử a.

Nhưng mà, hiện tại nàng cũng không dám lên tiếng.

Dù sao nàng cũng đã chiếm được tiện nghi đầu tiên, đó là làm lão sư của Diệp Sâm.

Hiện tại nếu được tiện nghi mà còn khoe mã, có thể sẽ nhận được sự xem thường của hai Vương Tướng này.

Một lúc sau, Diệp Vân Dật đã quay lại.

Bỗng nhiên, có một đội nhân mã tới đây.

"Lão công, bên ngoài có mội đội nhân mã đi tới, nói là người của Đệ Ngũ Vương Tướng."

"Con mang theo rất nhiều đồ vật. "

Đông Phương Nhược Vũ nói với vẻ mặt kích động.

Có thể thấy được là đồ vật mang tới sẽ rất nhiều.

Diệp Vân Dật cũng đã hiểu có chuyện gì.

Động tác của Đệ Ngũ Vương Tướng này cũng rất nhanh, trong thời gian ngắn như vậy, đã chuẩn bị xong tất cả lễ vật.

Sau đó đưa tới cho mình.

Không tệ không tệ.

"Đều mang vào đi."

Diệp Vân Dật nói.

Xung quanh, các vị gia chủ thấy vậy

Ai nấy đều rung đụng trong lòng.

Khá lắm.

Thế trận tối nay cũng quá lớn một chút đi.

Không chỉ là ba vị Vương Tướng đang có mặt ở đây.

Mà còn có lễ vật của Đệ Ngũ Vương Tướng đưa tới.

Vị thế của Diệp đại nhân bây giờ, đã không còn giống như ngày xưa nữa.

Trong lòng bọn hắn cũng dâng lên sự hiếu kỳ.

Lễ vật này của Đệ Ngũ Vương Tướng là như thế nào.

Sau đó, bọn hắn cũng im lặng quan sát.

Một bên khác, Nhậm Tĩnh Di như trút được gánh nặng.

Quả nhiên lão cha cũng quan tâm tới mình.

Hẳn là sau khi nhận được tin tức đã vội vàng chuẩn bị, cho nên mới có thể đưa tới đây trong thời gian ngắn như vậy.

Những thứ này cũng không phải chỉ là vật tư đơn giản.

Mà đây chính là bùa cứu mạng của nàng a.

Sau đó.

Một đội nhân mã đi tới.

Mọi người trông thấy đống đồ vật này, nội tâm không khỏi nhả rãnh.

Đám gia chủ thì đều koong thể tin nổi, hai mắt đã trừng lớn.

Con mẹ nó.

Đây là gì.

Những món đồ này đều là thủ bút của Đệ Ngũ Vương Tướng sao?

Nhiều như vậy?

A...?

Lúc này, mấy vị Vương Tướng cũng đã chú ý tới bên này, cả người như chết lặng.

Vũ Băng Nhan và Phó Hội Vũ liếc nhau.

Đều thấy được sự rung động trong mắt đối phương.

Đệ Ngũ Vương Tướng điên rồi sao?

Sao lại đưa tới nhiều đồ vật như vậy?

Đây là muốn làm gì?

Trong nháy mắt, các nàng liền cảm thấy nguy cơ.

Đệ Ngũ Vương Tướng gửi tặng nhiều đồ vật như vậy, không phải là muốn muốn trở thành lão sư hài tử của Diệp Vân Dật đó chứ?

Toàn bộ hiện trường, chỉ có Nhậm Tĩnh Di là lệ rơi đầy mặt.

Nàng nhìn những món đồ này.

Trong nội tâm như đổ máu.

Đây đều là cải nhà của nàng a.

Hiện tại vậy mà trở thành của Diệp Vân Dật rồi.

A... A... A....

"Ta tới kiểm lại một chút."

Diệp Vân Dật nói xong, liền đi qua kiểm tra những món đồ này. Cuối cùng là không thừa cũng không thiếu, xem ra Đệ Ngũ Vương Tướng cũng rất để ý tới vấn đề này.

Vừa vặn, hắn cũng có thể nhanh chóng đuổi Nhậm Tĩnh Di rời khỏi.

Dù sao cô ta ở chỗ này, mỗi ngày đều tốn không ít cơm.

"Tốt rồi, chuyển tới phía sau đi."

Diệp Vân Dật vung tay lên, Đông Phương Nhược Vũ liền dẫn theo đội ngũ này đi ra phía sau.

Sau đó, đại tiệc chính thức bắt đầu.

Sau cuộc chè chén linh đình.

Đệ Tam Vương Tướng cùng Đệ Lục Vương Tướng lập tức đi tới chỗ Diệp Vân Dật.

"Diệp Vân Dật, ta mời ngươi một ly." Đệ Tam Vương Tướng Phó Hội Vũ nâng chén, nhìn về phía Diệp Vân Dật.

"Ah? "

Diệp Vân Dật cảm thấy không đúng.

Hai người này từ xa đi tới.

Hiện tại lại bày ra tư thái như vậy, khiến cho hắn cảm giác không thích hợp.

Bất quá, Diệp Vân Dật vẫn uống xuống ly rượu này.

Phó Hội Vũ uống xong, lập tức mở miệng, "Ta có chuyện muốn nói với ngươi. Ta và Băng Nhan, có thể trở thành đạo sư của hai nữ nhi của ngươi hay không?"

Sau câu này.

Đệ Bát Vương Tướng bỗng trở nên khẩn trương lên.

Khá lắm.

Tiên hạ thủ vi cường đúng sao.

Sau đó, vẻ mặt nàng hồi hộp nhìn tới Diệp Vân Dật, chờ đợi quyết định của hắn.

Chương 233 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!