Nàng cũng không nghĩ đến, Phó Hội Vũ trực tiếp xuất thủ như vậy.
Không có cho nàng bất kỳ cơ hội chuẩn bị nào.
Vốn nàng còn đang chuẩn bị tranh một chuyến.
Nhưng mà hiện tại, chỉ có thể chờ đợi.
Cùng lúc đó.
Vũ Băng Nhan cũng nhìn về phía Diệp Vân Dật, trong ánh mắt cũng mang theo chờ mong.
Dù sao vừa rồi nàng ôm tiểu nha đầu kia, quả thực là yêu thích không muốn rời tay.
Hơn nữa, tiểu nha đầu này còn là tiên thiên Hoàng Kim dị nhân.
Nếu sau này nàng có thể dạy bảo nó.
Quả thực là khiến cho nàng nằm ngủ cũng cười.
Nhưng mà, khoảnh khắc sau đó.
Diệp Vân Dật đã trực tiếp mở miệng.
"Không được."
Hai từ này.
Giống như một chiếc búa tạ.
Trực tiếp đánh nát toàn bộ tâm tư của hai người.
A... A... A....
Hai mắt Phó Hội Vũ mớn, vẻ mặt khó tin nhìn Diệp Vân Dật.
Vậy mà cự tuyệt dứt khoát như vậy?
"Nghĩ cũng đừng nghĩ."
Diệp Vân Dật nhìn các nàng, chậm rãi mở miệng: "Hai tiểu nha đầu nay, ta sẽ tự mình dạy bảo."
"Hơn nữa, hai tiểu nha đầu này cũng không giống với tiểu tử Diệp Sâm kia. Diệp Sâm về sau cần phải tự mình đảm đương một phía, còn hai tiểu nha đầu này thì không cần phải như vậy."
Những lời này của Diệp Vân Dật, khiến cho ba người á khẩu, không nói được lời nào.
Lập tức chìm vào im lặng.
Lúc này, Diệp Vân Dật tiến về phía trước.
Đi tới nhóm người gia chủ bên kia.
Phía trước, một nhóm gia chủ trông thấy Diệp Vân Dật tới đây.
Liền vội vàng đứng lên.
"Diệp đại nhân, ngài đã tới."
"Chúc mừng ngài, Diệp đại nhân, chúc mừng ngài có thêm ái nữ. Lần này thế nhưng là tốt rồi, trai gái đều đã đủ cả."
"Đúng vậy Diệp đại nhân, ta mời ngài một ly."
Từng lời chúc mừng vang lên.
Diệp Vân Dật nhìn về phía bọn họ rồi nói: "Cảm ơn các vị hôm nay đã tới chúc mừng hai đứa nhỏ."
Sau đó, Diệp Vân Dật nâng chén, cùng mọi người chạm ly một cái rồi uống hết.
Diệp Vân Dật hôm nay cũng tương đối cao hưng.
Mấy vị gia chủ thấy Diệp Vân Dật sảng khoái như vậy, cũng không giữ kẽ nữa, toàn bộ đều là một hơi cạn chén.
Sau đó thầm nghĩ một tiếng thoải mái.
Diệp Vân Dật ngồi xuống.
Một vị gia chủ lên tiếng: "Diệp đại nhân, qua mấy ngày nữa, có phải ngài sẽ đi tới Linh Dung thành không?"
Nghe tới câu hỏi này, những vị gia chủ khác cũng ngồi thẳng lưng, nội tâm nghĩ tới, dù sao sau này Diệp Vân Dật cũng sẽ tới Linh Dung thành.
Hiện tại Diệp Vân Dật gần như sẽ trở thành thống lĩnh và có quyền ra lệnh cho đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười.
Có thể nói là đã được các vị Vương Tướng khác nhận định là vị Vương Tướng tiếp theo.
Trở thành Vương Tướng
Không đơn giản chỉ có thể chỉ huy Liên Minh Quân, càng là chả trở thành thành chủ của một tòa thành siêu đại hình.
Vì vậy, e là, Diệp Vân Dật về sau sẽ rời khỏi Thanh Mặc thành.
Bất quá.
Linh Dung thành cách Thanh Mặc thành cũng không phải là quá xa.
Nó nằm ở hướng Đông Bắc.
Diệp Vân Dật suy tư một chút rồi nói: "Ta tạm thời còn chưa rời đi, trước mắt có thời gian ta sẽ qua Linh Dung thành bên kia xem thế nào đã."
Một câu này.
Khiến cho một vị gia chủ trong lòng không khỏi suy tư.
Hắn chính là người từ Linh Dung thành tới đây. Phải dựa vào hảo hữu mới có thể tham gia yến hội của Diệp đại nhân.
Diệp đại nhân này về sau sẽ là thành chủ của Linh Dung thành.
Lúc đó hắn có thể hảo hảo chiêu đãi vị đại nhân này một chút.
Lập tức, nội tâm hắn không khỏi suy tư.
Ngay cả việc sinh hoạt, ăn mặc, đi lại của Diệp Vân Dật, đều nghĩ tới.
Diệp Vân Dật ở nơi này ngồi một lúc.
Sau đó tiến tới bàn kế tiếp.
Có thể nói.
Cả đêm, Diệp Vân Dật đã chiêu cố tất cả các bàn tiệc ở nơi này.
Những vị gia chủ thấy vậy, ai nấy đều được sủng ái mà lo sợ.
Cuối cùng, Diệp Vân Dật cũng đã quay lại chỗ ba vị Vương Tướng..
Vũ Băng Nhan đang chuẩn bị mở miệng.
Dưới bàn.
Phó Hội Vũ đã kéo tay.
Ngăn cản không cho nàng mở miệng. Dù sao, đó cũng là nữ nhi bảo bối của người ta, người ta không muốn để hai nàng dạy bảo, vậy cũng không có cách nào.
Nhưng mà.
Phó Hội Vũ nhìn phía Diệp Vân Dật chợt nói: "Chúng ta không thể làm lão sư, nhưng nếu là làm mẹ nuôi cũng không quá phận chứ?"
Oanh.
Một câu này.
Giống như tiếng sét nổ giữa trời quang.
Khiến cho Thượng Quan Vũ Lam bên cạnh cũng ngây người.
Khá lắm.
Các ngươi thật có thể nghĩ, ngay cả phương pháp như vậy cũng có thể nghĩ ra được.
Không thể không nói, bộ não của các ngươi thật sống động a.
Không thể làm làm lão sư, vậy là trực tiếp làm mẹ nuôi.
Chậc chậc.
Trong nháy mắt, ngaay cả Thượng Quan Vũ Lam cũng không khỏi bội phục.
Diệp Vân Dật lúc này cũng đã ngây người, sau đó là nở nụ cười.
Khá lắm.
Đúng là vấn đề này hắn cũng không tiện cự tuyệt.
Hơn nữa, nhận Vương Tướng làm mẹ nuôi, cũng không tệ lắm.
"Được rồi, vừa vặn hai nữ nhi của ta, mỗi đứa sẽ nhận một người làm một mẹ nuôi."
Thấy Diệp Vân Dật đồng ý, hai vị Vương Tướng trở nên kích động.
Bên cạnh, Thượng Quan Vũ Lam thấy cảnh tượng như vậy, nội tâm cũng không thể bình tĩnh mà nói: "Diệp Vân Dật, ta cũng muốn làm mẹ nuôi của Diệp Sâm."
Diệp Vân Dật nhìn nàng, cũng gật đầu. Lần này, có vẻ càng sảng khoái hơn.
Thượng Quan Vũ Lam thấy đề nghị của mình được đồng ý.
Khuôn mặt cũng trở nên kích động theo.
"Tốt rồi, hôm nay cũng đã không còn sớm, tối nay các cô có thể nghỉ ngơi ở chỗ này."
Diệp Vân Dật nói.
Một lúc sau, đại tiệc chấm dứt.
Diệp Vân Dật thì tiến vào phòng Hàn Băng Tuyết và Hàn Băng Ngọc.
Đem chuyện Phó Hội Vũ và Vũ Băng Nhan muốn nhận nữ nhi của các nàng làm con gái nuôi, nói lại một lượt.
Hàn Băng Tuyết và Hàn Băng Ngọc nghe xong, không khỏi ngây người.
Chuyện này..
Vương Tướng làm mẹ nuôi?
Các nàng lập tức nhìn về phía Diệp Tử Di cùng Diệp Tử Uẩn, hai tiểu gia hỏa này bây giờ còn đang ngủ đâu.
"Hai tiểu gia hỏa các con, ngược lại là có phúc khí. Vừa ra đời đã được hai vị Vương Tướng nhận làm con nuôi."
Diệp Vân Dật nghĩ tới khuôn mặt cùng dáng người của Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan.
Cũng đều không sai, tuyệt đối không kém các lão bà của hắn trong trang viên.
Hơn nữa, thực lực cũng không tệ.
Về sau có thể phát triển mối quan hệ một chút, không chừng ngay cả mẹ nuôi cũng không cần, trực tiếp làm mẹ nhỏ là được rồi.
Diệp Vân Dật nghĩ đến đây, cũng không tiếp tục ở lại, mà đi ra ngoài.
Ra ngoài, hắn liền đi tới gian phòng của một mỹ nữ gia tộc Roth.
Sau khi tiền vào, thiếu nữ gia tộc Roth nhìn thấy Diệp Vân Dật, sắc mặt lập tức đỏ bừng.
Nàng cũng đã hiểu, khẽ cắn môi, đi tới chỗ hắn.
Trong nội tâm còn mang theo một tia kích động, còn có sợ hãi.
Đối diện, Diệp Vân Dật nhìn nàng, sau đó liền đã chân ra sau, đóng cửa phòng lại.
Một lúc sau.
Một bên khác.
Phó Hội Vũ nằm ở trên giường.
Nghĩ tới những gì đã nói với Diệp Vân Dật.
Cái tên này cũng không tệ, vậy mà đáp ứng đề nghị của nàng.
Chậc chậc, không nghĩ tới, chính mình lại có con gái nuôi.
Bất quá, nếu đó là nữ nhi của mình thì tốt rồi.
Tiểu thiên sứ.
Nhưng mà, mình ngay cả nam nhân đều không có, thì lấy đâu ra nữ nhi. Cho dù là có nam nhân đi nữa, nhưng cũng không so bằng gien khủng bố của Diệp Vân Dật a.
Cái kia, nếu cùng Diệp Vân Dật…
Nghĩ đến chuyện này, sắc mặt Phó Hội Vũ lập tức đỏ lên.
Sau đó trong đầu thầm mắng mình một tiếng.
Đầu óc mình đang nghĩ tới cái quái quỷ gì vậy.
Nàng vừa mới chuẩn bị đi ngủ.
Đột nhiên nghe được âm thanh cao vút vang lên.
Ừ?
Thanh âm gì vậy?
Phó Hội Vũ nghi hoặc.
Sau đó thực lực Vương Tướng được thể hiện, lập tức nghe được rõ ràng tình huống của âm thanh này.
Con mẹ nó.
Sau khi nghe được rõ ràng, Phó Hội Vũ lập gần như chết lặng.
Khá lắm.
Cưới vợ cuồng ma.
Thật là không hổ danh.
Hôm nay cho dù không làm lễ thành hôn, nhưng cũng không thể ngăn cản được tên cuồng ma này
A... A... A....
Phi lễ chớ nghe, nội tâm Phó Hội Vũ Tâm nghĩ đến, sau đó liền xuay người.
Chương 234 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]