Lập tức, khuôn mặt Diệp Vân Dật nở nụ cười, lần này trở về có thể hảo hảo nếm thử xem nó như thế nào.
Dù sao sử dụng Thần cấp Tửu Khúc này để ủ rượu, hắn còn chưa uống qua đâu.
Diệp Vân Dật lần nữa vỗ vỗ Thanh Linh Đại Bàng.
Một tiếng kê vang lên.
Thanh Linh Đại Bàng hai cánh mở ra.
Tiếp đó.
Đám mây xung quanh bị thổi tan.
Cuồng phong nổi lên.
Ngay cả cây cối phía dưới cũng bị thổi khiến cho đổ rạp xuống.
Vù!!
Lúc này, Thanh Linh Đại Bàng giống như đạn pháo bay ra khỏi nòng, điên cuồng phóng đi về phía trước.
Diệp Vân Dật thấy vậy, tiểu tử này, dường như rất thích cảm giác như vậy.
Dù sao, hiện tại thực lực nó được tăng lên nhiều như vậy.
Rất khó để cưỡng lại cảm giác sức mạnh này.
Một lúc sau.
Diệp Vân Dật đã về tới trang viên.
Nhìn về một hướng khác.
Thì trông thấy Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan đã ra khỏi phòng.
Hiện tại đang ở trong sâm bế Diệp Tử Di và Diệp Tử Uẩn. Diệp Vân Dật đi qua, chú ý tới sắc mặt các nàng.
Cái gì vậy, sắc mặt này có vẻ không tốt lắm a.
"Các cô ở trong viên tối qua ngủ không ngon giấc sao? "
Một câu này của Diệp Vân Dật.
Khiến cho hai người Phó Hội Vũ và Vũ Băng Nhan đồng loạt nhìn về phía hắn.
Lập tức, từ trong ánh mắt hai người như muốn bắn ra từng tia lửa giận.
Khá lắm.
Ngươi còn có mặt mũi để hỏi câu này sao?
A...?
Tên khốn ngươi, đêm qua làm chuyện gì, chính mình không biết sao.
Còn hỏi chúng ta như vậy, ngươi nói bọn ta làm sao trả lời.
Trong nháy mắt, nội tâm Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan không ngừng nhả rãnh.
Nhưng mà cũng không nói ra miệng.
Đối diện, Diệp Vân Dật thấy hai người không nói lời này: "Này, như thế nào không nói chuyện, không nói thì quên đi."
Diệp Vân Dật nói xong, từ trong lòng Phó Hội Vũ trong nhận lấy Diệp Tử Di.
Nha.
Diệp Tử Di trông thấy Diệp Vân Dật, khuôn mặt bắt đầu từ vô cảm liền biến thành tràn đầy tươi cười.
Làm cho Phó Hội Vũ không khỏi sửng sốt.
Lập tức, nàng liền tiến sát lại.
"Tử Di, ta là mẹ nuôi a của con đây."
Phó Hội Vũ nhẹ nhàng nói, khiến cho lực chú ý của Diệp Tử Di bị hấp dẫn sang.
Chỉ có điều, sau đó, Diệp Tử Di lại trưng ra bộ mặt vô cảm như cũ.
Phó Hội Vũ: "…"
Khá lắm.
Tiểu gia hỏa này vậy mà giống ba của nó như vậy, trở mặt so với lật sách còn nhanh hơn.
Sau đó, Diệp Tử Di liền chuyển hướng nhìn sang Diệp Vân Dật, thấy hắn liền bắt đầu nha nha vài tiếng.
Khuôn mặt nở nụ cười toe toét.
Bên cạnh, Diệp Tử Uẩn nghe được âm thanh của tỷ tỷ, lập tức khóc rống lên, cũng muốn đi qua chỗ Diệp Vân Dật.
Vũ Băng Nhan thấy vậy, cũng rất bất đắc dĩ.
Dù sao, tầng quan hệ mẹ nuôi này, vẫn là xa một chút.
Một lúc sau.
Cổng chính trang viên vang lên tiếng gõ cửa.
Sau khi cửa ra, Thượng Quan Vũ Lam đã xuất hiện ở cửa ra vào.
Lập tức, nàng nhìn thấy cảnh tượng hai tiểu nha đầu, một đang được Diệp Vân Dật, một thì đang ngồi trên cổ hắn.
Khá lắm.
Cái tên này, bây giờ vậy mà thành nữ nhi nô rồi
"Ta tới đón Diệp Sâm đi học." Thượng Quan Vũ Lam nói ra ý đố tới của mình. Bỗng nhiên nhìn Diệp Vân Dật, hỏi ra một câu: "Có phải ngươi chuẩn bị tới Linh Dung thành không? "
Diệp Vân Dật gật đầu: "Trong một hai ngày này ta sẽ qua."
"Như vậy, ta cho ngươi mượn mấy tên cao tầng, trong quá trình huấn luyện cũng có đầy đủ nhân thủ."
Thượng Quan Vũ Lam vừa dứt lời, bên cạnh, Phó Hội Vũ và Vũ Băng Nhan ngược lại là ghé mắt, thầm nghĩ thực sự là hào phóng.
"Bên cạnh ta không phải là không có người để sử dụng."
Diệp Vân Dật nói xong thì thầm nghĩ, hiện tại có nhiều Thần Cấp Ám Vệ như vậy, còn có Khôi Lỗi Tử Sĩ, cũng không lo tới vấn đề không có ai huấn luyện.
Bất quá, Thượng Quan Vũ Lam còn tưởng rằng hắn ngại cho nên không tiếp nhận.
"Được rồi, không cần từ chối, lát nữa trở về ta chọn vài ngươi cho ngươi."
Lúc này, Phó Hội Vũ cũng đi tới.
"Ta cũng sẽ chọn vài người bên bên này, lúc đó cũng để bọn hắn trực tiếp Linh Dung thành giúp ngươi."
"Dù sao bọn họ ở trong Liên Minh Quân, cũng quen biết một ít người thực lực mạnh mẽ. Tới lúc đó không chừng còn giúp ngươi quen biết đám người thực lực mạnh mẽ đó, còn có thể giúp ngươi làm tốt công việc phúc chúng."
Ah?
Diệp Vân Dật nghe vậy, khóe miệng lập tức nhếch lên, hắn muốn phục chúng, còn cần những thủ đoạn này sao?
Đối diện, Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan nhìn biểu lộ của Diệp Vân Dật, cũng đoán được đại khái suy nghĩ trong đầu hắn.
Sau đó nhẹ giọng cười cười.
Nhớ lại thời điểm lúc trước các nàng tiếp nhận Liên Minh Quân.
Ngay từ đầu, cũng là nghĩ như vậy, về sau mới phát hiện, việc để đám người kia phục, cũng không dễ dàng.
"Được rồi, đa tạ các cô."
Diệp Vân Dật nói.
Tiếp đó liền chơi đùa với nữ nhi.
Giữa trưa.
Một bữa tiệc được tổ chức trong trang viên.
Đệ Bát Vương Tướng cũng ở lại tham dự.
Diệp Vân Dật trực tiếp lấy ra hũ rượu ra.
Vũ Băng Nhan thấy vậy thì hỏi: "Diệp Vân Dật, ngươi đây là?"
"Tự mình rủ rượu sao?"
Diệp Vân Dật gật đầu, "Ta ủ rượu này, thế nhưng là không tầm thường, lát nữa cô nếm thử thì sẽ biết."
Một câu này, thiếu chút nữa đã chọc cười Vũ Băng Nhan.
Chẳng lẽ loại rượu này được nhưỡng từ cao lương mỹ vị nào đó?
Nhưng mà cũng không có gì khác biệt đi?
Bất quá, nàng cũng không nói ra miệng.
Lúc này, Diệp Vân Dật cũng đã mở ra.
Sau một khắc.
Một mùi rượu thơm nồng bốc lên.
Sau một tời gian, đã lan tỏa khắp toàn bộ trang viên.
Vũ Băng Nhan ngửi thấy mùi rượu này, liền cảm giác tinh thần trở nên sảng khoái.
Không đúng.
Rượu này không đúng.
Vũ Băng Nhan nhìn bình rượu này với vẻ khó tin.
Từ bên trong mùi rượu này, vậy mà nàng có thể cảm nhận được nguồn năng lượng cực kỳ nồng đậm.
Cái này tuyệt đối không phải là loại rượu bình thường.
Lập tức, nàng cùng Phó Hội Vũ nhìn nhau, từ trong ánh mắt đang rung động của đối phương, Vũ Băng Nhan đã ấn chứng phỏng đoán của mình.
Ngược lại là không sai.
Loại rượu này của Diệp Vân Dật, hẳn là dùng dị gốc, hoặc là dùng tinh hạch dị thú để nhưỡng lấy.
Ngoại trừ những vật này, những thứ khác có lẽ sẽ không có hiệu quả như vậy.
Khá lắm.
Có thể sử dụng những món đồ này để ủ rượu.
Tên này cũng là một kỳ nhân.
Sau đó.
Diệp Vân Dật rót rượu ra, cho mấy người Vương Tướng một ít.
Sau đó nhìn về phía Nhậm Tĩnh Di.
Cũng rót cho nàng một chút.
Dù sao đồ vật Đệ Ngũ Vương Tướng đưa tới cũng rất nhiều.
Bây giờ hắn và Nhậm Tĩnh Di cũng đã không ai nợ ai, ngược lại là có thể trở thành bằng hữu.
Thượng Quan Vũ Lam nhìn ly rượu này.
Hít vào một hơi.
Mùi thơm của nó, làm cho người không rượu như nàng cũng không khỏi kích động, háo hức muốn thử.
Dù sao, những thứ như vậy chỉ có thể ngộ chứ không thể cầu.
Sau đó, nàng nhấp một miếng.
Cái này.
Lập tức, nàng cảm giác nước rượu chảy vào cổ họng, rồi tràn ra khắp cơ thể.
Nguồn năng lượng trong đó cũng như cơn nước lũ, cọ rửa khắp nơi.
Cuối cùng tràn ra theo lỗ chân lông.
Sảng khoái.
Quá sảng khoái .
Vẻ mặt của nàng biểu lộ sự say mê.
Nhưng mà ngây lập tức, nàng cảm nhận biểu lộ của mình có chút thất thố.
Cho nên điều chỉnh lại một chút.
Khôi phục lại dáng vẻ trong trẻo nhưng lạnh lùng lúc trước. Sau đó nhìn sang Phó Hội Vũ cùng Vũ Băng Nhan bên cạnh, không khỏi cạn lời.
Khá lắm.
Biểu lộ của hai người này, so với nàng còn mất kiểm soát hơn.
Nhậm Tĩnh Di cũng uống xuống một ngụm.
Tiếp đó đột nhiên nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Cái tên này.
Quả thực quá đáng sợ.
Thuật luyện dược đã đạt tới đỉnh cao.
Vậy mà thuật cất rượu cũng đạt tới cấp độ cao như vậy.
Rượu ngon như vậy, nàng thực sự rất muốn lấy về cho cha mình một chút.
Nhưng mà ngay sau đó, nàng đã bỏ đi ý nghĩ này.
Chương 236 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]