Dù sao, dựa theo tính cách của Diệp Vân Dật, còn không biết sẽ hét bao nhiêu giá tiền đâu.
Nghĩ vậy, nàng cũng không nói ra.
Sau đó lại nghĩ tới cảm giác hớp rượu vừa rồi mình uống, thật lâu không thể quên được, tiếp đó liền uống một ngụm nữa.
Bên cạnh, mấy vị Vương Tướng khác cũng giống như vậy
Không ít cô gái khác trông thấy, đều nhao nhao muốn nếm thử.
Điều này hiển nhiên đã làm khó Diệp Vân Dật.
Dù sao các nàng đều đang mang thai, chính là không thể uống rượu a.
"Được rồi, cho các em nếm thử cũng được, nhưng chỉ một chút như vậy thôi nhé."
Diệp Vân Dật nói, hắn thật sự là không chịu nổi sự làm nũng của các lão bà này.
Cho nên vẫn là đồng ý.
Lập tức, Diệp Vân Dật liền rót cho các nàng, mỗi người một ít.
Sau khi các nàng nếm thử, liền cảm giác thư sướng cả cơ thể.
Không sai, quả nhiên là đồ tốt.
Lúc này, mấy vị Vương Tướng cũng đã uống xong ly rượu vừa rồi, liền quay sang nhìn Diệp Vân Dật.
"Diệp Vân Dật, cho ta một lỹ nữa."
Vũ Băng Nhan trực tiếp mở miệng.
Nhưng mà, Diệp Vân Dật niêm phong bình rượu lại.
Sau đó nhìn Vũ Băng Nhan nói: "Hết rồi."
"Cái gì? Ngươi đây là nói dối không chớp mắt phải ko? Cái bình này rõ ràng còn nhiều như vậy, nãy giờ chúng ta uống chỉ như chín trâu mất một sợi lông, vậy mà ngươi lại bảo hết rồi là sao?" Vũ Băng Nhan vừa nói xong, ngay lập tức đã bị Diệp Vân Dật cắt ngang.
"Ta không nói là rượu này đã hết, mà nói phần của cô uống đã hết rồi."
Vũ Băng Nhan: "..."
Khá lắm.
Không thèm cho ta mặt mũi phải không?
Dù gì thì ta cũng là một Vương Tướng, vậy mà ngươi dám đối xử với ta như vậy?
Bên cạnh, Phó Hội Vũ thấy biểu lộ của Vũ Băng Nhan, vẻ mặt buồn cười, nha đầu Vũ Băng Nhan này, suốt ngày một luôn tỏ ra tinh quái, sau khi trở thành Vương Tướng cũng không thèm thu liễm lại.
Thỉnh thoảng còn dám đem nàng ra làm trò đùa.
Lần này thì tốt rồi.
Hiện tại đã có một người có thể thu thập nha đầu này.
Thấy bộ dạng Vũ Băng Nhan lúc kinh ngạc, thật đúng là rất thoải mái.
Một lúc sau.
Buổi tiệc cũng đã xong.
Phó Hội Vũ và Vũ Băng Nhan đi tới chỗ của Diệp Vân Dật, một lần nữa ôm Diệp Tử Di cùng Diệp Tử Uẩn vào lòng.
"Tử Di, mẹ nuôi phải quay về rồi, nhớ ăn mau chóng lớn. Mẹ nuôi quay về sẽ chuẩn bị một ít quà thật tốt, lần sau tới sẽ mang tới cho con." Phó Hội Vũ nói xong, còn dùng đầu ngón tay nhẹ nhàng sờ sờ vào mũi Diệp Tử Di.
Ngay sau đó, Diệp Tử Di bỗng nhiên nở nụ cười rộ trên khuôn mặt.
Phó Hội Vũ: "..."
A...?
Lúc trước không phải còn không cười sao?
Như thế nào vừa nghe tới nàng tặng quà đã cười như được mùa vậy?
Tiểu nha đầu này…
Nàng quay đầu nhìn sang phía Diệp Vân Dật, cái gien này thật sự là được di truyền từ trên người Diệp Vân Dật.
Một chút cũng thiếu.
Bên này, sau khi Đệ Bát Vương Tướng rời đi.
Diệp Vân Dật cũng gọi các lão bà của mình tới.
"Anh đang dự định tới Linh Dung thành bên kia, trước mắt là để huấn luyện nhóm Liên Minh Quân kia. Các em hiện tại cứ ở trong trang viên, có thời gian thì thu dọn đồ dùng một chút. Dù sao, chờ anh huấn luyện đám người kia xong, chúng ta có lẽ sẽ chuyển tới Linh Dung thành."
Diệp Vân Dật nói cho nhóm lão bà nghe dự tính của mình.
Chuẩn bị dọn nhà?
Nhóm lão bà sau đó lại nghĩ.
Lần dọn nhà này, cũng không giống với lúc trước chuyển tới Thanh Mặc thành. Thế lực nhà các nàng tuy cường đại, nhưng dù sao chỗ này cũng là địa bàn Đệ Bát Vương Tướng trấn thủ.
Những sự tình và Liên Minh Quân kia, đều nghe theo sự chỉ huy của Thượng Quan Vũ Lam.
Nếu đi tới Linh Dung thành, sẽ không giống như vậy nữa.
Nơi đó chính là địa phương mà Diệp Vân Dật trấn thủ.
Nói cách khác, đó cũng chính là tòa thành của các nàng.
Nghĩ tới đây, mọi người đều trở nên hưng phấn.
"Ta đi cùng ngươi."
Một câu này, từ trong nhóm các nàng truyền ra. Diệp Vân Dật nhìn tới, người này không phải ai khác, mà chính là Nhậm Tĩnh Di sắp khỏi thương thế trên người.
Diệp Vân Dật nhìn nha đầu này.
"Cô không quay về tìm cha ngươi sao? "
"Ta đi tìm ông ấy làm gì? Ta muốn nhìn ngươi huấn luyện như thế nào, coi như là học tập ngươi đi."
Nhậm Tĩnh Di nói xong, sau đó chính là lộ ra nụ cười vô hại.
Diệp Vân Dật thấy nụ cười này của nàng, lập tức nhếch miệng.
Ai mà biết được nha đầu này đang nghĩ cái gì.
Buổi chiều.
Diệp Vân Dật chờ đợi một lúc.
Sau đó, đám người cao tâng của Liên Minh Quân mà Đệ Bát Vương Tướng phái đã đi tới.
Trâu Quảng Hạo, Cao Trấn là nổi bật nhất.
"Diệp đại nhân, là Đệ Bát Vương Tướng bảo chúng ta tới đây, cùng ngài cùng đi tới Linh Dung thành trợ giúp huấn luyện." Cao Trấn nói xong, nhìn về phía Diệp Vân Dật, ánh mắt mang theo sự sùng bái.
Dù sao lần trước hắn giao thủ với Hỏa Giao kia, nếu không nhờ Diệp Vân Dật cứu giúp, hiện tại hắn chắc đã tan biến khỏi thế giới này rồi.
Một đám cao tầng khác đứng bên cạnh, cũng tràn đầy kính nể đối với Diệp Vân Dật.
Đối diện.
Diệp Vân Dật cũng gật đầu, sau đó thổi lên một tiếng sáo.
Ngay sau đó.
Một vài đạo bóng đen từ xa chạy tới.
Tốc độ cực nhanh.
Mấy tên cao tầng, còn có Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy những đạo hắc ảnh kia, cơ thể bõng trở nên căng thẳng.
Bọn hắn nhìn vào mấy đạo hắc ảnh chạy đầu.
Tốc độ này.
Vừa nhìn là có thể nhận thấy, đám người này đều là dị nhân Tinh Thần hậu kỳ.
Hơn nữa.
Đám cao tầng quan sát tốc độ, khí thế này, nội tâm cũng có chút chột dạ. Bọn hắn có giác như, mình hoàn toàn không phải là đối thủ cũng những người này.
Ngay cả Nhậm Tĩnh Di thấy những tên hắc ảnh này, ánh mắt cũng xiết lại thật chặt.
Bên cạnh Diệp Vân Dật, như thế nào còn có nhân vật như vậy?
Những nhân vật này, coi như là nàng, cảm giác mặc dù có thể đối phó, nhưng chắc chắn là không hề dễ dàng.
Hơn nữa, bọn họ cọn có nhiều người như vậy đang đi tới.
Một lúc sau.
Mội đội ngũ đã tập hợp ở chỗ này.
Mấy tên cao tầng nhìn tới tên Ám Vệ đứng đầu đang cầm một thanh đao trong tay.
Lập tức sững sờ.
Đây không phải là?
Bảo bối trước đây của Đệ Bát Vương Tướng sao?
Thanh đao này, thế nhưng là vô cùng sắc bén.
Bây giờ lại xuất hiện ở trong tay người áo đen này.
Xem ra là Đệ Bát Vương Tướng đưa cho Diệp đại nhân, Diệp Vân Dật một lần nữa đưa cho người áo đen này.
Lúc này, Nhậm Tĩnh Di đã lặng lẽ bước lại gần Diệp Vân Dật.
"Diệp Vân Dật, những người này là?"
Nội tâm nàng lúc này cực kỳ nghi hoặc.
Nhiều cao thủ như vậy, Diệp Vân Dật kiếm từ đâu tới vậy.
Những người này, đã đủ để xây dựng một đội ngũ cao tầng của Liên Minh Quân.
Cái tên này.
Thực sự là sâu không lường được.
Diệp Vân Dật quay sang nàng đáp: "Bọn họ, đều là Ám Vệ, cũng là tử sĩ của ta."
Với thực lực của Diệp Vân Dật bây giời, cũng không cần phải giấu diếm cái gì, lập tức nói thẳng.
Oanh.
Một câu này, giống như là sét đánh.
Khiến cho Nhậm Tĩnh Di nhịn không được nuốt mấy ngụm nước bọt.
Ám Vệ.
Tử sĩ.
Điều này có nghĩa là, những người này đều cống hiến cho Diệp Vân Dật bằng tất cả tính mạng a.
Như vậy, đây là một lực lượng kinh khủng như thế nào chứ.
Nàng nhìn chằm chằm Diệp Vân Dật.
Bây giờ Diệp Vân Dật trong mắt nàng, đã không phải chỉ là đơn độc một người.
Mà là một cái gia tộc cực lớn.
Là một thế lực cường đại.
"Người này, chỉ sợ qua vài năm nữa, đã có thể vượt qua Đệ Nhất và Đệ Nhị Vương Tướng, trở thành người mạnh nhất trong các vị Vương Tướng a." Nội tâm Nhậm Tĩnh Di nghĩ vậy, nhưng cũng không nói ra.
Bỗng nhiên, nàng nghĩ đến những hài tử kia của Diệp Vân Dật, những này lần lượt ra đời, sau đó lớn lên.
Thật không dám tưởng tượng tiếp nữa.
Nhậm Tĩnh Di mới chỉ nghĩ tới đây, nội tâm đã cực kỳ chấn động.
Một bên, đám cao tầng đứng trước mặt Diệp Vân Dật, nội tâm cũng là sóng to gió lớn như Nhậm Tĩnh Di vậy.
Bọn hắn nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Diệp đại nhân, quả thực là sâu không lường được a.
Chương 237 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]