Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 239: CHƯƠNG 238: TỚI LINH DUNG THÀNH

Tất cả mọi người nhìn cảnh tượng trước mặt, nội tâm tuy rung động, nhưng cũng không nói cái gì.

Bên này.

Diệp Vân Dật cũng thấy biểu lộ của mọi người.

Hắn cũng không mang tất cả Thần Cấp Ám Vệ và Khôi Lỗi Tử Sĩ đi theo.

Dù sao, trong trang viên vẫn cần có một ít Thần Cấp Ám Vệ cùng Khôi Lỗi Tử Sĩ thủ hộ.

Bất quá, cũng không cần phải quá mức lo lắng.

Không nói tới bên trong Thanh Mặc thành có Đệ Bát Vương Tướng trấn thủ.

Mà ngay trong trang viên còn có những đầu dị thú kia, tất nhiên sẽ không có gì nguy hiểm.

"Được rồi, đừng chậm trễ nữa, chúng ta đi thôi."

Sau câu này, đám người Cao Trấn cũng gật đầu

Đi theo Diệp Vân Dật lên trên lưng Thanh Linh Đại Bàng .

Nhậm Tĩnh Di cũng như vậy, nhún chân một cái, nhẹ nhàng đáp xuống bên cạnh Diệp Vân Dật.

Diệp Vân Dật nhìn Thanh Linh Đại Bàng.

Sau đó nhìn về phía các lão bà đang đứng ở phía xa.

Lập tức, các nàng vẫy tay tạm biệt hắn.

"Lão công, nhanh chóng quay về."

"Đúng vậy, anh nhớ chú ý an toàn."

Lập tức, từng đạo thanh âm từ xa truyền tới.

Bên này, đám người Cao Trấn thấy vậy, nội tâm không khỏi hâm mộ..

Làm nam nhân có thể trở thành giống như Diệp đại nhân, quả thực là không dễ dàng.

Diệp Vân Dật cũng vẫy tay lại nói: "Được rồi, anh đã biết."

Sau đó hắn vỗ vỗ ra hiệu, Thanh Linh Đại Bàng lập tức đạp mạnh hai chân.

Đông.

Một tiếng nổ lập tức vang lên.

Mặt đất phía dưới Thanh Linh Đại Bàng nứt nẻ từng khúc.

Mà nó, cũng đã nhảy lên trên không trung.

Khu vực trên không của trang viên.

Thanh Linh Đại Bàng nhẹ nhàng triển khai hai cánh.

Chậm chạp lướt đi.

Bên trên.

Đám người Cao Trấn và Trâu Quảng Hạo thấy tốc độ này, không khỏi sửng sốt.

Tốc độ này, dường như không giống với lần trước bọn hắn trông thấy.

Mặc dù cũng đã rất nhanh.

Nhưng mà….

Còn không chờ bọn hắn kịp cảm thán hết.

Thanh Linh Đại Bàng đã vỗ hai cánh

Trong nháy mắt, cuồng phong nổi lên bốn phía.

Thanh Linh Đại Bàng lao thẳng vào đám mây.

Tốc độ này.

Khiến cho đám người Trâu Quảng Hạo là thiếu chút nữa không đứng vững.

Ai nấy đều trợn tròn mắt.

Khá lắm.

Đây là tốc độ gì .

Vậy mà khủng bố như vậy.

Lúc này, cuồng phong thổi qua khuôn mặt của bọn hắn.

Cảm giác này, giống như là bị một cơn dao sắc nhọn cứa vào vậy

Có chút đau a.

Vậy nên, bọn hắn đành phải cúi người xuống, khiến cho khuôn mặt của mình tránh những luồng gió cắt qua này.

Nhìn về phía Diệp Vân Dật.

Lúc này thấy hắn đang đứng phía trước.

Tư thế có thể nói là bệ nghễ.

Hay tay chắp sau lưng, nhìn về phía trước, cũng không biết đang suy nghĩ cái gì.

Lão thiên.

Trâu Quảng Hạo thấy vậy, khá lắm, thực lực của Diệp đại nhân, quả nhiên không phải chỉ để làm cảnh.

Vậy mà đứng ở chỗ đó.

Bị những cơn gió cắt qua như vậy mà không cảm thấy đau sao?

Bên cạnh, Nhậm Tĩnh Di cũng đã nhìn tới ngây người.

Lúc này mái tóc của nàng đã bị thổi tốc lên.

Vậy mà Diệp Vân Dật vẫn bất vi sở động như vậy.

Đáng sợ.

"Đã thích ứng được chưa?"

Diệp Vân Dật quay đầu lại, hét lên một câu.

A...?

Một câu này, ngược lại là khiến cho đám người Cao Trấn và Nhậm Tĩnh Di có chút phát mộng.

Có ý tứ gì?

Thích ứng cái gì?

Nhưng mà, hiện tại Diệp Vân Dật đang nhìn qua, bọn hắn cũng không có biện pháp, cũng nên đáp lại a.

Sau đó, bọn hắn đều đồng loạt gật đầu.

Diệp Vân Dật thấy vậy.

Dẫm nhẹ phía dưới chân.

Sau đó, Thanh Linh Đại Bàng kêu lên một tiếng.

Tốc độ bỗng nhiên được đề cao một lần nữa.

Vù.

Trực tiếp phá vỡ tầng mây, một đường lướt đi về phía trước.

"A... A... A.... "

Nhậm Tĩnh Di cũng cảm nhận được cảm giác này, trái tim đập thình thịch.

Quá nhanh đi.

Cái này, nếu té xuống thì làm sao bây giờ?

Phải biết rằng, hiện tại mọi người đang ở độ cao mấy chục ngàn met trên không trung a.

Nếu như té xuống.

Coi như là với thực lực của nàng thực lực, chỉ sợ cũng sẽ biến thành thịt nát.

Càng không cần phải nói những vị cao tầng kia.

Lúc này, đám người Cao Trấn đã nắm thật chặt lông vũ của Thanh Linh Đại Bàng, ai nấy đều sợ mình sẽ rơi xuống.

Bọn hắn, đã thật lâu không có cảm giác sợ hãi như vậy.

Nhưng mà hôm nay vậy mà được trải nghiệm qua.

Tiếp đó mọi người một đường lướt đi về phía trước.

Cùng lúc đó.

Bên trong Linh Dung thành.

Đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười đang tiến hành nghỉ ngơi..

Khoảng thời gian này, bọn hắn đều tự mình huấn luyện.

Vốn dĩ lúc đầu cả đám chỉ ăn không ngồi rồi.

Nhưng mà, mấy tên cao tầng Tinh Thần hậu kỳ trong đội ngũ Liên Minh Quân này, cảm thấy cứ tiếp tục như vậy sẽ không tốt lắm.

Vì vậy bắt đầu tự hành tổ chức huấn luyện.

Những thành viên khác của Liên Minh Quân cũng rất phối hợp.

Lúc này.

Thời điểm còn đang nghỉ ngơi.

Mấy thành viên bình thường nhìn về phía một tên cao tầng:"Tiêu ca, giáo quan chỉ huy của chúng ta khi nào thì tới? Đã xác định được là ai chưa?"

Lý Tiêu nhìn mấy người rồi nói: "Cụ thể lúc nào đến thì ta không biết, nhưng mà, giáo quan chỉ huy là ai thì đã xác định rồi."

"Ai vậy?" Mấy người nghe thấy tin tức này, lập tức hỏi thăm. Cấp bậc của bọn hắn đều không cao, tin tức lấy được cũng không nhiều như vậy.

"Diệp Vân Dật, Diệp đại nhân."

Lý Tiêu lập tức trả lời, sau đó bắt đầu nói tới sự tích của Diệp Vân Dật.

Cùng với sự lợi hại và thân phận được đề cử trở thành Đệ Thập Vương Tướng của hắn.

Đám thành viên Liên Minh Quân nghe vậy thì nhiệt huyết sôi trào.Lợi hại như vậy?

Khá lắm.

Đây cũng quá mãnh liệt đi.

Trong này, cũng có một số người đã nghe nói qua tình huống của Diệp Vân Dật, lập tức tụ họp lại, bắt đầu bàn tán.

Tin tức này, sau đó trược truyền bá bên trong toàn bộ đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười.

Chỉ chốc lát, tất cả mọi người đều đã biết.

Một lúc sau.

Mấy người Lý Tiêu cảm thấy thời gian đã không sai biệt lắm.

"Được rồi, đừng nói nữa, chờ đến lúc Diệp đại nhân tới đây, tự nhiên sẽ an bài những bài tập khác cho chúng ta huấn luyện. Đến lúc đó các ngươi cần phải hảo hảo tuân theo, đừng để Diệp đại nhân trông thấy bộ dạng lười biếng của chúng ta, biết chưa?" Lý Tiêu nói.

Những người khác nghe vậy, đều gật đầu đồng thanh nói: "Rõ."

Tiếng hét to rung trời.

"Tốt rồi, bắt đầu. Đều đứng vững cho ta."

Lý Tiêu hô lên một câu, mọi người đều nghe theo mệnh lệnh, đững vững vàng.

Khoảng khắc sau đó.

Liền trông thấy một đạo thân ảnh màu đen từ xa xa đang điên cuồng lướt tới.

Từ đầu vốn chỉ là một cái chấm đen nhỏ.

Nhưng mà, qua mấy lần chớp mắt, nó đã càng lúc càng lớn hơn.

Sau đó.

Đạo bóng đen đó đang dần dần hạ xuống.

Thân hình càng lớn hơn.

"Đó là cái gì. "

Một tên cao tầng lên tiếng hỏi, giống như chiếc búa nện vào trong lòng mọi người.

Đây là.

Dị thú hệ phi hành.

Hơn nữa, thực lực của nó có vẻ rất cường đại.

Mấy tên cao tầng liếc nhau, lập tức chuẩn bị chiến đấu.

Không nghĩ tới, mới đây, đã chuẩn bị có một trận đánh ác liệt.

Bọng hắn vừa đang sẵn sàng chiến đấu.

Thanh Linh Đại Bàng đã bay tới phụ cận, phi hành ở tầng trời thấp.

Thật lớn.

Phía dưới, mọi người nhìn thấy sải cánh kinh khủng của Thanh Linh Đại Bàng, cùng với bộ lông trên người như đao cương, nội tâm đều sinh ra hàn ý.

Dị thú như vậy, sẽ tạo thành dạng phá hoại gì trong thành đây.

Không giám tưởng tượng a.

Đang chuẩn bị ra tay.

Nhưng mà bỗng nhiên..

Thanh Linh Đại Bàng trực tiếp giảm tốc độ.

Sau đó.

Vài đạo thân ảnh từ trên lưng của nó nhảy xuống.

Đáp xuống chỗ cách đám người phía dưới không xa.

Đông.

Đông.

Từng đạo âm thanh trầm đục vang lên trong tai.

Hấp dẫn sự chú ý của mọi người.

Bọn hắn nhìn tới, miệng há hốc lên.

Chương 238 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!