Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 250: CHƯƠNG 249: THẦN CẤP TRA XÉT

Điều này, điều này.

Lập tức Thượng Quan Vũ Lam nhìn về phía Diệp Sâm, ánh mắt không nỡ bỏ.

"Ta đi qua trang viên bên kia chút."

Thượng Quan Vũ Lam nói một tiếng với mấy người. Sau đó ôm lấy Diệp Sâm, đi tới phía trang viên bên kia.

Lúc này, mấy tên thủ vệ quân nhìn vào thân ảnh Thượng Quan Vũ Lam đang rời đi.

Vẻ mặt liền biểu lộ có chút kỳ quái.

Một tên cao tầng đi tới nói: "Các ngươi nói, lúc trước nghe đồn chuyện kia của Diệp đại nhân và Đệ Bát Vương Tướng, có phải là thật hay không?"

"Không biết a, nhưng mà cảm giác không phải không có lý. Hơn nữa, hiện tại nhìn qua, người có thể phù hợp với Đệ Bát Vương Tướng thật sự là không nhiều lắm, Diệp đại nhân tuyệt đối xem như một vị."

"Nếu ánh mắt của Đệ Bát Vương Tướng tốt mà nói, hẳn là nên chọn Diệp đại nhân."

"Hơn nữa, quan hệ của hai người, cũng rất vi diệu a."

"Đương nhiên, cũng có thể sau một tối bên nhau đã xảy ra chuyện gì đó, cho nên hai người có chút bất hòa chăng."

"Ta kháo, điều này cũng không thể nói mò a."

Tên cao tâng bên cạnh nghe được những lời này, lập tức trở nên sợ hãi.

Con mẹ nó, những lời này có thể nói ra sao?

Đệ Bát Vương Tướng vẫn còn chưa đi xa.

Nếu như bị nàng nghe được rồi quay lại.

Thật sự là sẽ bị xé nát miệng mất.

"Không có việc gì, Đệ Bát Vương Tướng không phải đã đi rồi sao?"

"Đừng hoảng hốt, đừng hoảng hốt. "

Tên cao tầng bị cảnh cáo, cái cổ cũng co rụt lại, nhưng nhìn ra xa, đã không thấy bóng dáng của Đệ Bát Vương Tướng, liền có chút tức giận.

Thân thể cũng đã đứng tẳng lên.

Vỗ vào bả vai tên cao tầng bên cạnh, lập tức an ủi.

Tên cao tầng bên cạnh nhìn đối phương rồi thở dài.

"Sớm muộn gì cũng bị ngươi hại chết."

Chỉ trong chốc lát

Đệ Bát Vương Tướng đã bế Diệp Sâm đi tới trang viên.

Nhìn cảnh tượng bên trong.

Vu Nghiên cũng đã nhìn thấy Đệ Bát Vương Tướng: "Đệ Bát Vương Tướng, ngài đã tới rồi sao."

"Các ngươi đây là muốn toàn bộ dọn tới Linh Dung thành sao?" Thượng Quan Vũ Lam mở miệng hỏi thăm.

"Thế thì không có, lão công vừa rồi đã gửi thư về. Nói là trang viên bên kia hiện tại có chút nhỏ, cho nên bảo chúng ta đi qua một nhóm trước. Chúng ta suy nghĩ, các vị tỷ tỷ kia đã sắp sinh, để cho các tỷ ấy cùng với Chu tỷ tỷ, Hàn tỷ tỷ đi trước. Chờ tới khi trang viên bên đó cải tạo xong, chúng ta sẽ dọn qua sau."

Vu Nghiên nói xong, Thượng Quan Vũ Lam nghe vậy, cũng cảm thấy có đạo lý.

Dù sao hài tử tử nhỏ cũng không thể thiếu tình thương của cha.

Nhưng mà, nếu như vậy, nàng còn dạy bảo Diệp Sâm như thế nào đây.

Không được, nàng cũng muốn tới Linh Dung thành một chuyến, cùng Diệp Vân Dật nói về vấn đề này.

"Như vậy, ta và các ngươi cùng đi."

"A...? " Vu Nghiên không khỏi sửng sốt. Nhìn về phía Thượng Quan Vũ Lam, thầm nghĩ nàng ta đi làm cái gì.

Sau đó.

Liền trông thấy Diệp Sâm đang bị nàng ta ôm thật chặt trong ngực, lập tức minh bạch.

"Cũng được, vừa vặn lúc này cũng làm phiền ngài hộ tống các vị tỷ tỷ."

"Đây là việc nhỏ."

Sau đó.

Thượng Quan Vũ Lam buông Diệp Sâm ra, Diệp Sâm cũng là nhìn về phía Diệp Tử Di và Diệp Tử Uẩn bên kia, lập tức chạy tới.

Diệp Tử Di nhìn về phía ca ca, cũng liền chạy tới, sau đó cả hai ôm lấy nhau.

Diệp Tử Uẩn cũng theo sát ở phía sau.

Sau đó lại ôm lấy Diệp Sâm.

Bên cạnh, không ít cô gái thấy ba tiểu gia hỏa này yêu thương nhau như vậy, khóe miệng không khỏi nở nụ cười.

Sau vài giờ đồng hồ.

Mọi thứ đã chuẩn bị xong.

Lúc này, Xích Viêm Hổ được đảm nhiệm chức vụ đổi trưởng đội vận chuyển.

Nó gầm lên một tiếng, sau đó liền chờ các cô gái cùng với một ít đồ vật đi về phía trước.

Thượng Quan Vũ Lam cũng ngồi ở trên Xích Viêm Hổ, dẫn đầu đội ngũ đi tiến lên.

Phía sau, chính là một đội ngũ dị thú.

Một một đầu dị thú, trên người đều chở không ít đồ vật, cũng không thiếu các cô gái khác.

Đội ngũ rải bước trong thành, thực sự là hấp dẫn không ít ánh mắt.

Không chỉ là bởi đám dị thú này.

Mà còn có Thượng Quan Vũ Lam đang dẫn đầu.

Đệ Bát Vương Tướng.

Vì cái gì lại xuất hiện trong đội ngũ này.

Cái quái gì vậy?

Không phải là Đệ Bát Vương Tướng cũng muốn rời đi đó chứ?

A...?

Không thể được a.

"Lão thiên, Đệ Bát Vương Tướng không phải cũng muốn chuyển tới Linh Dung thành đó chứ?"

"Không thể thế được, tuy Đệ Bát Vương Tướng cùng Diệp đại nhân... Nhưng là, nàng cũng là Vương Tướng trấn thủ ở thành chúng ta a."

"Cái này không nhất định a, trấn thủ cái đó không phải là trấn thủ sao?s "

"A... Điều này, cũng xác thực."

Lập tức, mọi người bắt đầu thấp giọng nghị luận.

Thanh âm cũng truyền vào tai Thượng Quan Vũ Lam.

Nàng đột nhiên nhìn vào đám dị nhân vừa rồi.

Ánh mắt này, giống như một con dao sắc nhọn, muốn lột sạch da của bọn hắn.

Mấy tên dị nhân kia trông thấy ánh mắt của Đệ Bát Vương Tướng, liền tranh thủ ngậm miệng lại. Sau đó là cúi đầu xuống nhìn vào hai chân.

Thượng Quan Vũ Lam thấy bộ dạng bọn hắn như vậy, nối tâm không khỏi bất đắc dĩ.

Con mẹ nó.

Đều do Diệp Vân Dật.

Đã tạo thành tin đồn như vậy.

Nhưng là, điều này cũng không quan trọng.

Hiện tại, quan trọng nhất là hỏi tới sự tình của Diệp Sâm.

Sau khi ra khỏi thành.

Đệ Bát Vương Tướng dẫn đầu đội ngũ, bắt đầu phóng nhanh.

Lúc này, bên trong trang viên.

Vi Lạp nhìn xung quanh.

Đã trống rỗng hơn không ít.

Cộng thêm viện mấy tiểu tử kia cũng rời đi, toàn bộ trang viên không còn náo nhiệt như lúc trước.

Nàng ngồi xuống một chỗ.

Vu Nghiên nhìn Vi Lạp.

Nàng chỉ biết nha đầu này tới từ Bắc Cương, nhưng những việc khác thì nàng cũng không biết. Vi Lạp cũng không kể với các nàng.

Nhưng mà, Vu Nghiên cảm giác được, thân phận của nha đầu này không tầm thường.

Cảm giác như là danh gia vọng tộc vậy.

Nàng đi tới hỏi: "Vi Lạp, làm sao vậy? Nhớ nhà ư sao?"

"Muội theo lão công một thời gian dài như vậy, tại sao chưa từng nghe nói tới tình huống trong nhà của muội."

"Nhà? " Vi Lạp nghe vậy, lập tức do dự. Sau đó vẫn chỉ là nói vài câu qua loa.

Tiếp đó liền vội vàng đổi chủ đề.

Ừ?

Vu Nghiên lập tức cảm giác không đúng.

Nhưng mà, nếu như Vi Lạp không muốn nói, nàng cũng không nhất thiết phải truy vấn tiếp.

Chạng vạng tối.

Bên trong Linh Dung thành.

Diệp Vân Dật đã chấm dứt huấn luyện.

Sau đó đi tới cổng thành.

Đứng trên tường thành cao vút, nhìn vào toàn cảnh trước mặt.

Không ít gia chủ và thủ vệ Liên Minh Quân cũng thấy Diệp Vân Dật đang đứng đó.

Cũng không biết hắn đang làm chuyện gì?

Diệp Vân Dật đứng nơi đó.

Nhìn về phía xa xa.

Một phút, hai phút.

Thời gian trôi qua rất lâu.

Vốn các vị gia chủ và thủ vệ thấy Diệp Vân Dật đứng đó, là có chuyện tình gì.

Cho nên bọn hắn cũng đứng ở đó nhìn theo.

Nhưng mà.

Thời gian dần trôi qua.

Bọn hắn đều cảm giác mình sai rồi.

Diệp Vân Dật đứng ở đó, giống như là không có chuyện gì khác.

Chỉ đơn thuần là ngắm phong cảnh mà thôi.

Diệp Vân Dật nhắm mắt lại, đứng ở trên tường thành.

Cảm thụ được hết thảy trong phạm vi 10 km

Sau một khắc.

Hắn mở choàng hai mắt.

Nhìn về phía xa xa trên bầu trời.

Khóe miệng hiện lên nụ cười.

Một lúc sau.

Hô.

Trong đám mây, giống như bị một chiếc búa bổ làm đôi.

Tản ra khắp nơi.

Từ trong đó.

Một đạo bóng đen lao ra.

Che hết cả ánh mặt trời và đám mây xung quanh.

Chương 249 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!