Virtus's Reader

Diệp Vân Dật nhìn hình thể to lớn của Thanh Linh Đại Bàng, khuôn mặt nở lên một nụ cười.

Khá lắm.

Cái kỹ năng Thần Cấp Tra Xét này quả là không sai.

Thanh Linh Đại Bàng vừa tiến vào phạm vi 10 km, tinh thần của Diệp Vân Dật đã cảm nhận được.

Trên bầu trời, Thanh Linh Đại Bàng cũng nhìn thấy Diệp Vân Dật trên tường thành, lập tức kêu lên một tiếng.

Một tiếng kêu này, vô cùng thanh thúy, âm thanh tản khắp bốn phương tám hướng.

Một bên.

Không ít gia chủ và dị nhân khác đang có ý định ly khai, vừa mới di chuyển cơ thể không lâu, thì đã nghe được tiếng kêu này, lập tức quay đầu lại.

Sau đó, liền nhìn thấy một đạo thân ảnh khổng lồ bay vào trong thành.

Cái này.

Đó là cái gì.

Dị thú khổng lồ như vậy.

Điều này.

Khóe miệng bọn hắn đều co lại.

Đây chính là dị thú hệ phi hành.

"Không tốt, dị thú công thành."

Một tên dị nhân lập tức hô lên một tiếng, nhưng vừa hô xong, hắn cũng cảm giác hai chân mình đều đã nhũn ra.

Dù sao, thật sự là quá đáng sợ.

Đây chính là dị thú hệ phi hành cường đại.

So với các dị thú bình thường khác thì có sức sát thương cao hơn.

Hơn nữa, việc công kích được nó càng thêm khó khăn hơn nhiều.

Bên cạnh, không ít người đã bắt đầu rối loạn. Thấy vậy, các thủ vệ Liên Minh Quân vội vàng hét to.

"Đừng hoảng sợ, đừng hoảng sợ."

"Đây là súng thủ của Diệp đại nhân. Không phải loại dị thú hoang dã kia, mọi người không nên lo lắng."

Mấy lời này, khiến cho động tác của đám người đều dừng lại

Cái gì?

Vừa rồi, tên thủ vệ kia đã nói gì?

Đầu dị thú kia, là sủng thú của Diệp đại nhân?

Khá lắm.

Bọn hắn nhìn nhìn lại Thanh Linh Đại Bàng kia, phát hiện, xác thực là nó không phát động công kích ở trong thành.

Mà sau khi bay xung quanh tường thành một vòng, liền đáp xuống bên cạnh Diệp Vân Dật.

Cái này.

Lập tức, mọi người nhìn sang Diệp Vân Dật đang đứng trên tường thành

Không khỏi thì thào.

"Vị Diệp đại nhân này, thật là lợi hại a."

"Thật mạnh mẽ."

Bên cạnh, một số thủ vệ Liên Minh Quân nghe vậy, cũng đều ngẩng đầu lên. Ai nấy đều có cảm giác tự hào, sau đó một người mở miệng nói: "Sự lợi hại của Diệp đại nhân còn có rất nhiều đâu."

"Diệp đại nhân còn có thể luyện dược, ngài ấy thế nhưng là một vị Luyện Dược Sư cao cấp."

"Hơn nữa, thực lực của bản thân cũng cực kỳ cường đại."

"Còn có thể ngự thú."

"Linh Dung thành chúng ta có một vị đại nhân vật như vậy trấn thú, có thể nói là may mắn của Linh Dung thành."

Một đám thủ vệ Liên Minh Quân lên tiếng, mấy tên di nhân khác bên cạnh nghe vậy, sắc mặt dần dần trở nên rung động.

Sau đó liền đổi sang sự hưng phấn.

Lúc trước bọn hắn cũng đã nghe qua một ít sự tích về Diệp Vân Dật. Nhưng mà những sự tích đó đều chỉ là tin đồn, chưa được chứng minh là sự thật.

Hiện tại, xem như đã được xác nhận một bộ phận.

"Mau mở cửa thành ra đi."

Trong lúc bọn hắn còn đang thảo luận, trên tường thành, Diệp Vân Dật nhìn xuống phía dưới, sau đó hô lên một câu.

Ừ?

Mở cửa thành ra?

Hiện tại trời đã sắp tối.

Cửa thành đã đóng cửa.

Đương nhiên, buổi tối cũng có một ít dị nhân ra vào. Nhưng mà số lượng là tương đối ít, bình thường đều ra vào bẳng cổng phụ.

Nhưng mà, Diệp Vân Dật đã ra lệnh, những người thủ vệ này vẫn nhanh chóng nghe theo.

Tiếp đó, bọn hắn liền mở cổng thành ra.

Sau đó nhìn ra phía ngoài.

Khoảnh khắc sau đó.

Bọn hắn cảm giác cơ thể trở nên chấn động.

Khóe miệng ai nấy đều run rẩy.

Cái này.

Đây là cái gì.

Ai có thể nói cho bọn hắn biết được không.

Không đơn thuần chỉ là là thủ vệ Liên Minh Quân, ngay cả đám dị nhân đang xem náo nhiệt xung quanh, cũng cảm giác được trái tim như đập lỡ nhịp khi nhìn thấy tình cảnh trước mặt mình.

Ôi mẹ ơi.

Lúc này.

Bên ngoài cửa thành.

Một nhóm đội ngũ từ trong rừng đi ra.

Vốn trong quá trình di chuyển, đám dị thú luôn đi phía sau Xích Viêm Hổ. Nhưng mà hiện tại, bọn chúng đã đi lên phía trước, toàn bộ xếp thành một hàng ngang.

Tất cả dị thú tiến về phía trước với những bước chân nặng nề.

Những cú bước chân này, mặt đất lún xuống, sau đó cát bụi tung bay, những nơi chúng đi qua, đều tạo thành một cái hố sâu trên đó.

Phốc thông.

Phốc thông.

Lập tức, bên trong thành, không ít dị nhân đều đã tê liệt, ngã xuống mặt đất. Nhìn vào cảnh tượng trước mặt, thiếu chút nữa là bị dọa cho bể mật.

Dị thú khổng lồ như vậy.

Sợ rằng đều là dị thú cấp Tinh Thần cường đại a.

Hơn nữa, một đoàn dị thú này, khí thế đều cường đại. Đầu cự hổ dẫn đầu kia, hình thể khổng lồ không nói, bộ lông kia trên người nó, giống như là hỏa diễm đang bừng cháy vậy.

Còn có hai đầu cự lang một đen một trắng.

Độc Giác Thú.

Tam Vĩ Tuyết Lộc khổng lồ kia…

Từng con dị thú, giống như cự thú thời tiền sử vậy.

Lúc này.

Diệp Vân Dật cũng đã đi xuống.

Nhìn vào đội ngũ này.

Sau đó quay sang nhìn đám thủ vệ Liên Minh Quân đang trở nên khẩn trưởng: "Không cần phải sợ, những con dị thú này đầu là sủng vậy của ta. Trên lưng bọn chúng, cũng đều là người nha của ta. Ta đã bảo họ từ Thanh Mặc thành di chuyển qua đây, hiện tại đã tới nơi."

Diệp Vân Dật giải thích như vậy, khiến cho tâm tình của mọi người đã trở nên buông lỏng.

Bên cạnh, Trâu Quảng Hạo thấy cảnh tượng này, nội tâm rung động.

Hắn cũng là người đã từng chứng kiến qua các cảnh tượng to lớn khác. Nhưng mà, bây giờ nhìn thấy tràng diện như thế này, nội tâm vẫn cảm thấy hoảng sợ.

Không nói tới thực lực của Diệp đại nhân, mà ngay cả những sủng vật này của ngài ấy, cũng là sâu không lường được a.

Thời điểm hắn còn đang suy nghĩ.

Đột nhiên phát hiện người đang ngồi ở trên lưng Xích Viêm Hổ.

Điều này.

"Đệ Bát Vương Tướng? Đệ Bát Vương Tướng cũng tới đây sao? "

Trâu Quảng Hạo thấp giọng kêu lên một tiếng.

Diệp Vân Dật cũng nghe thấy, liền nhìn về người đang ngồi trên lưng Xích Viêm Hổ

Khá lắm.

Nha đầu này, như thế nào cũng tới đây vậy?

Bất quá, cũng tốt, trên đường đi có Thượng Quan Vũ Lam hộ tống, đội ngũ này mới có thể tới đây nhanh chóng và an toàn như vậy.

Nhưng mà nàng ta tới làm gì nhỉ?

Diệp Vân Dật biết rõ.

Cô nàng Thượng Quan Vũ Lam này, đều là vô sự không lên điện tam bảo.

Lần này tới đây, nhất định là có chuyện gì đó cần thương lượng với hắn

Bên cạnh, không ít người đã nghe được danh hào Đệ Bát Vương Tướng. Lập tức nhìn tới, nhưng mà, bọn họ nhìn như vậy, cũng không thể biết được là ai.

Một lúc sau.

Xích Viêm Hổ đã tiến nhập vào trong thành.

Nhìn thấy hoàn cảnh mới mẻ này, lập tức nửa đầu, gầm lên một tiếng.

Lập tức.

Tiếng gầm này truyền khắp nơi.

Khiến cho tất cả mọi người đều bị chấn nhiếp.

Diệp Vân Dật nhìn nó.

Ừ?

Tiểu tử này, tại sao có cảm giác bộ lông trên người, màu sắc dường như càng thâm thúy hơn vậy.

Hơn nữa hình thể cũng to lớn hơn.\

Hắn nhìn hai mắt của Xích Viêm Hổ, trong hai con ngươi của nó, thậm chí còn có một màu sắc đỏ sẫm.

Giống như là màu sắc của Hỏa Tuy kia vậy

Xem ra, Xích Viêm Hổ đã hấp thu Hỏa Tủy thành công, không sai a.

Thực lực này, xem ra rất nhanh liền có thể bước vào Tinh Thần hậu kỳ.

Không tệ không tệ.

Trên lưng Xích Viêm Hổ.

Thượng Quan Vũ Lam nhảy xuống.

Đối diện, Trâu Quảng Hạo tranh thủ đi tới:"Đệ Bát Vương Tướng!"

"Ừm, dạo gần đây, các ngươi có hảo hảo xuất lực giúp đỡ Diệp đại nhân chứ?"

"Bọn hắn làm không tệ."

Diệp Vân Dật ở bên cạnh chen vào một câu, nhìn đội ngũ này rồi nói: "Đi thôi, đi tới trang viên trước, nhìn xem nhà mới của chúng ta."

Diệp Vân Dật vẫy tay, sau đó dẫn theo đội ngũ đi tới hướng trang viên.

Trên đường đi.

Hấp dẫn không biết bao nhiêu ánh mắt.

Tất cả mọi người nhìn tràng diện trước mặt.

Khóe miệng trở nên run rẩy.

Quả nhiên, đồn đại từ ngoại giới đối với Diệp đại nhân không sai a.

Phong lưu phóng khoáng, thực lực cường đại.

Càng là có danh hào cưới vợ cuồng ma.

Những người ngồi trên lưng dị thú kia, đều là lão bà của Diệp đại nhân sao?

Chương 250 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!