Khá lắm.
Lúc này mới qua bao nhiều thời gian, vậy mà có thể phát triển nhanh như vậy sao?
Thật không hổ là được Đệ Bát Vương Tướng chỉ dạy.
Nhậm Tĩnh Di nhìn Diệp Sâm.
Cái quái gì vậy?
Đứa bé này hình như vẫn chưa đầy tháng đúng không?
Ngỗ tĩnh này, thực lực này.
Về sau, sao có thể không biết thành châu báu cơ chứ.
Lão thiên a.
Trong nháy máy, Nhậm Tĩnh Di cảm giác cả người mình như choáng váng..
Điều này thật sự là quá dọa người rồi.
Thượng Quan Vũ Lam thấy sự rung động trong mắt của mọi người, lập tức ngẩng đầu ưỡn ngực. Một bộ mau xem đi, đây chính là đồ đệ của ta đấy.
Diệp Vân Dật cũng không khỏi gật đầu, sau đó.
Hắn nhìn thấy Diệp Sâm lấy ra Kim Cương Khuyên.
Sau một khắc.
Bắt đầu huy động.
Tuy còn chưa đạt tới mức độ thành thạo, nhưng cũng xem như tương đối thuần thục.
Thông suốt.
Vậy mà cũng được sao?
Diệp Vân Dật ngược lại là có chút đại khai nhãn giới.
Không sai, xem ra Thượng Quan Vũ Lam trong lúc chỉ dạy Diệp Sâm, cũng đã không hạ không ít công phu.
"Không sai. "
Diệp Vân Dật trông thấy Diệp Sâm biểu diễn xong, cũng hài lòng tán thưởng nói ra.
Diệp Sâm nghe thấy lời khen của Diệp Vân Dật, khuôn mặt nở nụ cười, sau đó nhìn sang Đệ Bát Vương Tướng.
"Tốt lắm."
Thượng Quan Vũ Lam cũng liền nói, dù sao cũng mới chỉ là hài tử, cần phải khen nhiều hơn một chút.
Ba ba ba.
Bên cạnh, Diệp Tử Di cũng lập tức vỗ tay
Diệp Sâm nhìn về phía Diệp Tử Di, lập tức đi qua, sờ lên đầu Diệp Tử Di.
Diệp Vân Dật thấy cảnh tượng này.
Liền nhớ tới cái gì đó, lập tức buôn Diệp Tử Uẩn ra, sau đó đi về một hướng khác.
Mọi người thấy động tác của hắn, lập tức hiện lên nghi hoặc.
Đây là có chuyện gì vậy?
Sao anh ấy lại đột nhiên để Diệp Tử Uẩn xống?
Diệp Tử Uẩn bị ba mình để xuống, cũng chỉ ngơ ngác đứng tại chỗ. Không biết vì cái gì, ba ba lại đột nhiên thả mình xuống đây.
Sau một hồi sửng sốt, nước mắt đã bắt đầu xuất hiện.
Nhưng mà, ngay sau đó, Diệp Vân Dật đã quay trở lại.
Trong tay hắn còn cầm theo cái cái Hồng Thiên Lăng.
Hắn nhìn thấy vẻ mặt của Diệp Tử Hàm, liền vội vàng bước tới.
"Tiểu gia hỏa này, thật đúng là không bỏ xuống được a. Vừa mới để xuống một chút, vậy mà chuẩn bị khóc rồi."
Diệp Vân Dật nói, sau đó quay sang nhìn mọi người xung quanh, gương mặt nở nụ cười, đưa Hồng Thiên Lăng trên tay ra: "Đây là lễ vật mà ba ba tặng cho các con, vừa rồi là ba ba đi lấy nó."
Diệp Vân Dật nói xong, sau đó liền đưa Hồng Thiên Lăng cho chúng.
Diệp Tử Di cũng đi tới cầm lấy Hồng Thiên Lăng. Các giác mềm mịn từ tơ lụa truyền tới, khiến cho hai nha đầu này thập phần ưa thích.
Một bên.
Thượng Quan Vũ Lam và Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy Hồng Thiên Lăng, lông mày liền nhíu lại.
Hai món đồ này được chế tác từ vật liệu gì vậy.
Có thể nhìn ra được, hẳn không phải là từ tài liệu bình thường.
Lúc này, Thượng Quan Vũ Lam đi tới.
Dùng bàn tay vuốt ve một chút.
Lập tức cảm giác được sự mềm mại cùng với chất liệu đỉnh cấp của nó.
Khiến cho nàng nhớ tới một cái tài liệu.
Đố chính là từ một loài dị thú Vương Cấp ở Bắc Cương.
Băng Tuyết Thiên Tằm.
Cũng được gọi là Băng Tằm
Nghe đồn, sợ tơ mà Băng Tuyết Thiên Tằm nhả ra, có độ mềm dẻo rất mạnh. Coi như Vương Cấp dị nhân cũng không thể kéo đứt ra được
Nhưng mà.
Món đồ này, cảm giác không quá giống.
Thôi được rồi, Thượng Quan Vũ Lam cũng không đào sâu chi tiết nữa.
Dù sao, tên Diệp Vân Dật này, thường xuyên có những món đồ vật ly kì cổ quái.
Ví dụ như thanh chiến phủ của hắn, còn có Kim Cương Khuyên kia của Diệp Sâm.
Hiện tại hắn đưa cho Diệp Tử Di và Diệp Tử Hàm món đồ như vậy, cũng không khiến cho người khác phải ngạc nhiên
Lúc này, ánh mắt Diệp Vân Tự bỗng nhiên ngưng tụ.
Tiếp đó liền đứng lên, mọi người thấy động tác của hắn, đều tỏ vẻ nghi hoặc.
Có chuyện gì vậy?
Vừa rồi khuôn mặt còn đang tươi cười, tại sao lại đột nhiên nghiêm túc như vậy?
"Xem ra, có bằng hữu tới."
Thượng Quan Vũ Lam cũng liền sững sờ.
Lời này là có ý tứ gì?
Một lúc sau.
Đại môn trang viên vang lên tiếng gõ cửa.
Sau khi mở cửa ra.
Đám người Nhậm Thiên Hành đã xuất hiện trong tầm mắt.
"Cha?"
Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy Nhậm Thiên Hành, lập tức kêu lên một tiếng.
Diệp Vân Dật quan sát Nhậm Thiên Hành, vừa rồi trong phạm vi của Thần Cấp Tra Xét, hắn đã nhìn thấy người này.
Nhưng mà hắn cũng chỉ biết là có một cường giả đi tới, không nghĩ tới vậy mà là cha của Nhậm Tĩnh Di. Đệ Ngũ Vương Tướng Nhậm Thiên Hành.
Diệp Vân Dật lập tức cũng liền đi tới.
Thượng Quan Vũ Lam thì ở phía sau nhìn Diệp Vân Dật, sau đó nhìn về phía Nhậm Thiên Hành, vẻ mặt rung động.
Tên này.
Làm sao làm được?
Vừa rồi hắn nói lời kia, có phải là nói tới Nhậm Thiên Hành không, tại sao hắn có thể biết trước điều này.
Thượng Quan Vũ Lam nghĩ nghĩ, nhưng vẫn là trăm mối nghi hoặc mà không có lời giải.
Sau đó liền lập tức lắc đầu.
Diệp Vân Dật, quả thực là quá quái dị, căn bản không phải người mà nàng có thể lý giải.
Nàng cũng lập tức đi tới chỗ cổng lớn.
Nhậm Thiên Hành trông thấy Thượng Quan Vũ Lam: "Đệ Bát Vương Tướng? Cô cũng ở đây sao."
Sau đó ông ta cũng nhìn thấy một đoàn mỹ nữ ở trong trang viên.
Không ít người đã lộ rõ vẻ mang thai. Lúc này các nàng đại khái cũng đoán ra thân phận của Nhậm Thiên Hành, hướng phía phía cảnh cổng nhìn tới.
Nhậm Thiên Hành nhìn mọi người, nội tâm lập tức trở nên nồng đậm lo lắng.
Khá lắm.
Danh xưng cưới vợ cuồng ma của Diệp Vân Dật này, thật đúng là không có lửa thì làm sao có khói.
Cái quy mô, tràng diện này, ai nhìn mà không thấy bối rối a.
Khuê nữ của hắn, sẽ không có chuyện gì chứ?
Ông ta quay sang nhìn Nhậm Tĩnh Di.
"Không phải chứ, cha, ngài nhìn con như vậy làm gì?"
Nhậm Tĩnh Di cũng là có chút tức giận, lão gia tử này, tại sao đột nhiên lại nhìn mình như vậy, khiến cho nàng có chút không thoải mái.
"Đệ Ngũ Vương Tướng. "
Diệp Vân Dật cũng đã đi tới.
Hắn nhìn Nhậm Thiên Hành, gật nhẹ đầu, tỏ vẻ tôn trọng.
"Thật đúng là anh hùng xuất thiếu niên."
Nhậm Thiên Hành thấy niên kỷ của Diệp Vân Dật, nhịn không được, tán thưởng một câu.
Sau đó ông ta nhớ lại tin tức về phương pháp Diệp Vân Dật huấn luyện Liên Minh Quân mà lúc trước mình nghe được. Nội tâm không khỏi cảm khái, cái tên này, thủ bút thật là không ít.
Vậy mà có thể lấy ra khen thưởng như vậy để khích lệ người khác.
Nhưng mà ngay sau đó, hắn lại cảm giác có chút thịt đau.
Nhớ tới những lễ vật mà lúc trước mình đưa qua.
Thế nhưng, bây giờ còn phải xác nhận một việc trọng yêu trước đã.
"Lần này ta tới đây, là để gặp nữ nhi của mình, để ta nói với nó ít lời trước đã." Nhậm Thiên Hành nhìn sang Nhậm Tĩnh Di: "Nhậm Tĩnh Di, cùng cha đi ra ngoài một lúc."
"Hử?" Nhậm Tĩnh Di lập tức ngây ngẩn cả người.
Lão cha cứ thần thần bí bí như vậy là muốn làm gì thế?
Bất quá, nàng cũng đi ra theo Nhậm Thiên Hành.
Ra đến bên ngoài.
Nhậm Tĩnh Di đã mở miệng trước: "Cha, tại sao cha lại đột nhiên tới đây? "
"Con cứ nói đi, cha đã giao nộp tiền cược cho con, vậy mà con còn không trở về. Ngay cả tin tức cũng đều không có, nha đầu con ở đây làm cái gì vậy."
Những lời này của Nhậm Thiên Hành, Nhậm Tĩnh Di không khỏi bất đắc dĩ, cũng xác thực. Bất quá, gần đây nàng học được không ít thứ.
Cũng xem như là học trộm.
Bỗng nhiên, nàng thấy cha mình ghé sát lại.
Nhỏ giọng nói:: "Con gái, con ở lại trong trang viên này, vậy con cùng với tên Diệp Vân Dật kia, khống có làm cái gì kia đó chứ? "
Cái gì kia?
Là cái gì?
Nhậm Tĩnh Di không kịp phản ứng.
Sau đó.
Liền thấy biểu lộ của cha mình thì liền minh bạch.
Khá lắm.
Lập tức, Nhậm Tĩnh Di đỏ bừng mặt.
Chương 252 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]