Hai mắt nàng đã mở lớn, biểu cảm không thể tin nổi.
Tuy bây giờ nàng ở trong trang viên của Diệp Vân Dật
Nhưng mà, ai nói là ở cùng một chỗ với Diệp Vân Dật thì phải phát sinh chuyện gì khác?
A...?
Là ai nói ?
"Cha. "
Nhậm Tĩnh Di lập tức biểu lộ sự giận dữ trên khuôn mặt, nhìn về phía Nhậm Thiên Hành:" Cha suốt ngày nghĩ cái gì vậy? "
"Lúc trước con tìm tới Diệp Vân Dật để phân định thắng thua."
"Về sau, là vì thực lực không đủ, bị hắn đánh bị thương, cho nên mới phải dưỡng thương ở chỗ này."
"Nhưng là, cũng không thể bởi vì con ở chỗ hắn dưỡng thương, thì nhất định phải xảy ra chuyện gì với hắn chứ."
"Chẳng lẽ con ở trong trang viên của Diệp Vân Dật, phải cùng hắn phát sinh chuyện gì sao."
Nhậm Tĩnh Di lập tức hướng về phía Nhậm Thiên Hành gầm nhẹ nói, giống như một con mèo nhỏ bị dẫm vào đuôi vậy.
Nhậm Thiên Hành nhếch miệng cười một tiếng, bất quá sau đó liền kịp phản ứng: "Không sai a, những cô gái kia ở trong trang viên của Diệp Vân Dật, không phải đều xảy ra chuyện gì đó với hắnđó sao? "
"A... điều này…."
Nhậm Tĩnh Di lúc này như chết lặng.
Nàng bây giờ chỉ muốn cho mình một cái tát. Khá lắm, những lời vừa rồi, quả thực là không thỏa đáng.
"Cha đừng quan tâm tới điều này nữa, nếu không sẽ bị loạn đấy."
Cuối cùng, Nhậm Tĩnh Di quăng ra một câu, sau đó đi vào trong trang viên.
Phía sau, Nhậm Thiên Hành nhìn nữ nhi của mình phản ứng như vậy, không ai hiểu con gái mình mình bằng cha.
Lập tức hắn đã biết Nhậm Tĩnh Di và Diệp Vân Dật thật sự là chưa phát sinh chuyện gì khác.
Nội tâm liền buông lỏng xuống, sau đó cũng đi vào bên trong trang viên.
Sau khi tiến vào.
Liền trông thấy bên trong, một đạo thân ảnh nhỏ bé xuất hiện trong tầm mắt.
Sau một khắc.
Diệp Sâm đã xuất hiện ở một nơi khác
Thông suốt.
Nhậm Thiên Hành thấy cảnh tượng như vậy, lập tức sửng sốt.
Cái gì vậy.
Lúc này, hắn liền nhớ lại lúc trước từng nghe nói, nhi tử của Diệp Vân Dật, chính là tiên thiên Hoàng Kim dị nhân.
Như vậy, thoạt nhìn thì đây chính là hài tử của Diệp Vân Dật a.
Lúc này chỉ mới sinh bao lâu chứ, vậy mà lại có thân pháp như vậy.
Thực lực này, quả thật là đáng sợ.
Hơn nữa, tiểu nam hài này còn rất đáng yêu.
Cùng với những đứa bé lúc trước hắn gặp, hoàn toàn bất đồng.
Từ nhỏ đã thể hiện rõ khí chất tao nhã.
Diệp Sâm sau khi đánh xong các chiêu thức, liền nhìn về phía mọi người. Mọi người thấy vậy, liền nhao nhao vỗ tay.
Trong ánh mắt đều mang theo sự khen ngợi.
Bên cạnh, Diệp Tử Di và Diệp Tử Uẩn giống như hai fan cuồng vậy, đều điên cuồng vỗ tay.
Lúc này, Nhậm Thiên Hành cũng đã chú ý tới hai tiểu nha đầu này.
Thật đáng yêu.
Mới chỉ liếc qua, hai tiểu nha đầu này dường như đã nắm chặt trái tim của Nhậm Thiên Hành.
Trong khoảnh khắc này, ông ta nghĩ lại thời gian trước đây chăm sóc Nhậm Tĩnh Di.
Bất quá phải nói thật là, Nhậm Tĩnh Di khi còn bé, cũng không đáng yêu bằng hai tiểu nha đầu này.
"Tiểu nha đầu, đến, cho gia gia ôm một cái."
Nhậm Thiên Hành liền ngồi xuống, nhìn hai tiểu nha đầu trước mặt, đưa tay ra.
Đối diện, Diệp Tử Hàm nhìn Nhậm Thiên Hành, tỏ vẻ không quen biết, sau đó đi tới bên chỗ Diệp Vân Dật.
Diệp Tử Di thì chỉ quay đầu nhìn sang Diệp Vân Dật.
Hắn thấy thế thì gật nhẹ đầu nói: "Không có việc gì, đây là Nhậm gia gia."
Diệp Tử Di nghe vậy thì gật đầu, sau đó từng bước từng bước đi tới chỗ Nhậm Thiên Hành. Nhậm Thiên Hành nhìn nha đầu đáng yêu này, lập tức bế lên.
Cảm giác được sự mềm mại, núc ních này.
Giống như một mũi tên nhọn đâm vào nội tâm của hắn.
Đây chính là cháu gái nhỏ mà hắn tha thiết ước mơ a.
Sau một khắc.
Một cỗ lực lượng từ trên người Diệp Tử Di truyền tới.
Ah?
Cái này.
Lực lượng này.
"Tiểu nha đầu này, cũng là cấp Hoàng Kim sao?"
"Cũng là tiên thiên Hoàng Kim dị nhân?"
Nhậm Thiên Hành nhìn về phía mọi người trước mặt, vẻ mặt không thể tin hỏi.
Sau khi đạt được câu trả lời khẳng định.
Nhậm Thiên Hành nhìn về phía Diệp Vân Dật, điều này có ý nghĩa gì?
Gien của tiểu tử này cường đại như vậy?
Lập tức, Nhậm Thiên Hành bắt đầu suy tư.
Một lúc sau.
Diệp Vân Dật thấy điệu bộ này.
Cũng liền nói ra: "Được rồi, buổi trưa hôm nay sẽ cử hành đại tiệc."
"Mọi người cùng nhau ăn một bữa cơm."
"Ta đi gọi những tên gia chủ và những thành viên cao tầng Liên Minh Quân kia tới."
Diệp Vân Dật nói xong, một bên, Trâu Quảng Hạo cũng đã đi tới nói: "Diệp đại nhân, nếu không cứ để thuộc hạ đi, cũng không thể phiền ngài đi một chuyến như vậy được."
"Cũng được. "
Sau đó, Trâu Quảng Hạo rời đi.
Hành đồng này, đều bị Thượng Quan Vũ Lam để ở trong mắt.
Cũng là có loại cảm giác nói không nên lời.
Khá lắm, như thế nào cảm giác ngươi trở thành người của Diệp Vân Dật vậy?
Một lúc sau.
Tin tức đã được truyền xuống.
Mấy tên gia chủ liền tranh thủ thời gian chạy tới trang viên.
"Các ngươi nghe nói không? Đại tiệc lần này, thế nhưng là có không ít đại nhân vậy."
"Ta đương nhiên đã biết, Đệ Ngũ Vương Tướng Nhậm Thiên Hành, Đệ Bát Vương Tướng Thượng Quan Vũ Lam, đều đã tới."
"Thực lực của Diệp đại nhân, thật đúng là sâu không lường được a."
"Có nhiều Vương Tướng tới tìm ngài ấy như vậy."
Một đám gia chủ ai nấy đều vẻ mặt hưng phấn. Có thể cùng những nhân vật như vậy cùng nhau dùng bữa, nếu có thể làm quen một chút, lưu lại ấn tượng tốt, đây không phải là trực tiếp bay lên sao?
Nghĩ tới đây, bước chân mọi người càng thêm vội vàng.
Bên này, trong trang viên.
Nhậm Thiên Hành đang nghĩ tới lần trước đó hắn và những Vương Tướng khác tới Linh Dung thành này, bọn họ đã cất giữ không ít hảo tửu.
Như vâỵ lần này có thể cho người lấy ra, trưa nay để cho mọi người cùng nhau nếm thử.
Lập tức, hắn liền an bài xuống.
Một lúc sau.
Không ít gia chủ và thành viên cao tầng đều đã tới.
Diệp Vân Dật với tư cách là chủ nhà, giới thiệu toàn bộ mọi người một lượt.
Nhậm Thiên Hành hơi chút nhận thức thoáng qua, vẻ mặt tươi cười.
Lúc này, người mà Nhậm Thiên Hành phái đi đã quay về.
Mỗi người đều bê theo một cái vạc lớn, khiến cho đám người xung quanh trở nên nghi hoặc.
Sau đó nhìn về phía Nhậm Thiên Hành.
"Ha ha, ta thấy hôm nay tổ chức đại tiệc, sao có thể không có rượu ngon được. Đây chính là lúc trước ta tới Linh Dung thành, tích trữ một chút hảo tửu. Hôm nay lấy ra, cho mọi người cùng nhau thưởng thức."
Nhậm Thiên Hành lập tức phóng khoáng nói.
Xung quanh, không ít gia chủ và cao tầng nghe vậy thì đều có cảm giác thèm thuồng.
Bộ dạng Đệ Ngũ Vương Tướng tuy như vậy, nhưng chính là người biết phẩm tửu. Vì vậy, trong những chiếc vạc này, khẳng định sẽ là rượu ngon.
Nhậm Thiên Hành lúc này vẫy tay, ý bảo mở nắp ra.
Sau một khắc.
Mùi rượu từ bên trong bay ra, phiêu tán trong không trung.
Mọi người ngửi thấy mùi này, vẻ mặt ai nấy đề say mê, hảo tửu.
Quả nhiên là hảo tửu.
Lúc này, Diệp Vân Dật thấy vậy thì cười nói: "Vốn ta còn chuẩn bị dùng rượu thuốc của ta, nếu như Đệ Ngũ Vương Tướng đã chuẩn bị xong, ta đây cũng không bêu xấu nữa."
Diệp Vân Dật nói lời này, rơi vào tai của Thượng Quan Vũ Lam và Nhậm Tĩnh Dis.
Khiến cho các nàng trở nên sững sờ.
Diệp Vân Dật, vừa rồi đang nói cái gì?
A...?
Hắn vốn định lấy ra loại rượu lần trước cho cáng nàng uống thử, để cho buổi tiệc hôm nay sao?
Cái này.
Khá lắm.
"Đừng đừng đừng." Thượng Quan Vũ Lam lập tức mở miệng. Trong nháy mắt, liền hấp dẫn ánh mắt của tất cả mọi người.
Thượng Quan Vũ Lam nhìn Diệp Vân Dật, khuôn mặt nở nụ cười, tranh thủ nói: "Rượu này của Đệ Ngũ Vương Tướng, ta uống không quen lắm, ta muốn uống rượu mà người nhưỡng ra."
Chương 253 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]