Virtus's Reader

"Ta cũng vậy, ta cũng vậy, ta cũng không uống rượu của cha, uống của ngươi."

Nhậm Tĩnh Di bên cạnh cũng vội vàng nói.

Vẻ mặt lo lắng, phảng phất như chỉ cần nói chậm một bước thôi, thì rượu này đã không còn nữa.

Nhậm Thiên Hành và mọi người nghe vậy, trong nháy mắt liền cảm thấy tê dại.

Nhất là Nhậm Thiên Hành, vẻ mặt lúc này đã có chút không chịu nổi.

Khá lắm.

Các ngươi đây là có ý gì vậy?

Ta đây có ý tốt muốn lấy rượu ngon cho mọi người thưởng thức một phen. Kết quả thì sao, các ngươi đã không khen thì thôi, vậy mà còn có ý chê bai như vậy.

Không cho ta chút mặt mũi phải không.

Bên cạnh, không ít người cũng cạn lời, không biết nói gì cho phải.

Dù sao, người vừa rồi lên tiếng là ai a.

Một người là Đệ Bát Vương Tướng, một người khác, chính là con gái của Đệ Ngũ Vương Tướng, được xưng là nửa bước Vương Cấp.

Lúc trước vốn chính là nàng cùng với Diệp đại nhân cùng tranh đoạt vị trí thống lĩnh Liên Minh Quân và trấn thủ Linh Dung thành.

Như vậy bọn hắn còn dám nói cái gì.

Chỉ có thể an ủi Đệ Ngũ Vương Tướng một chút mà thôi.

"Đệ Ngũ Vương Tướng, chúng ta đều quen uống rượu của ngài, để chúng ta tới."

Những tên cao tầng và giả chủ nói xong.

Cũng khiến cho cho sắc mặt của Đệ Ngũ Vương Tướng hơi chút hòa hoãn một ít.

Bằng không, mặt mũi của hắn sẽ mất sạch mất.

"Các ngươi cứ uống rượu của Diệp Vân Dật nhưỡng đi, chúng ta sẽ uống những bình rượu này. Tới lúc đó, các ngươi cũng đừng có mà nói gì đấy."

"Của ta đây chính là hảo tửu, tới đó đừng trách ta không có nhắc nhở các ngươi trước."

Đệ Ngũ Vương Tướng một lần nữa cường điệu.

Nghe lời này, thiếu chút nữa đã chọc cười

Một câu, thiếu chút nữa đã chọc cười Thượng Quan Vũ Lam và Nhậm Tĩnh Di, thật là thú vị.

Rượu này của ngươi cũng chỉ là được ủ theo kiểu bình thường mà thôi.

Cùng với rượu kia của Diệp Vân Dật, chính là không cùng đẳng cấp.

Người nào uống rồi sẽ hiểu, chưa uống, thì sẽ không thể nào biết được.

"Được rồi, vậy chúng ta sẽ tự uống của mình."

Diệp Vân Dật lên tiếng, sau đó đi vào một gian phòng khác.

Một lúc sau.

Một mùi rượu thơm nồng đậm từ trong phóng phát tán ra ngoài.

Mọi người ngửi thấy.

Khoảnh khắc sau đó.

Ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.

Cái này.

Đây là mùi thơm gì vậy.

Đây mà mùi thơm của rượu sao?

A...?

Mụ nội nó.

Lập tức, bọn hắn nhớ lại những phản ứng vừa rồi của hai người Thượng Quan Vũ Lam và Nhậm Tĩnh Di.

Nguyên lại là rượu tốt như vậy, mới khiến hai người có phản ứng như thế.

Lúc trước các nàng nhất định là đã uống qua rượu này của Diệp đại nhân.

Cho nên mới nói một cách dứt khoát như vậy

Bị lừa rồi.

Nhưng là.

Hiện tại bọn hắn đã không có cơ hội đổi ý.

Lần này nếu đổi ý, vậy mặt mũi của Đệ Ngũ Vương Tướng sẽ phải để nơi nào?

Về sau còn cách nào có thể lặn lộn nữa?

Lúc này, Đệ Ngũ Vương Tướng cũng đã chết lặng.

Vừa rồi hắn còn đang mở miệng trào phúng.

Cười nhạo hai người không biết như thế nào hảo tửu.

Nhưng bây giờ xem như là bị đánh mặt.

Khá lắm.

Lập tức, hắn đưa ánh mắt u oán nhìn về phía Nhậm Tĩnh Di.

Ánh mắt này, phảng như đang muốn nói, Diệp Vân Dật có rượu ngon như vậy, tại sao con không nói cho cha.

Nhậm Tĩnh Di bên này.

Chính là mắt nhìn mũi, mũi nhìn tâm.

Căn bảng không thèm để ý tới.

Đệ Ngũ Vương Tướng trong nháy mắt cũng là đã tê rần.

Nữ nhi này của mình….

Hắn đã không có cách nào.

Đều nói con gái chính là tiểu áo bông tri kỷ.

Nhưng sao hắn lại cảm giác, tiểu áo bông này đã có chút không quá giống.

Một lúc sau.

Đại tiệc bắt đầu

Diệp Vân Dật rót rượu cho Đệ Bát Vương Tướng và Nhậm Tĩnh Di.

Lập tức, Nhậm Tĩnh Di uống xuống một ngụm nhỏ/

Sau đó.

Cảm giác rượu này vừa vào miệng, đã hóa thành nguồn năng lượng cuồn cuồn, không ngừng gột rửa và vận chuyển trong cơ thể.

Quả thực là quá thoải mái.

Thăng thêm hương vị mềm mại,

Khiến cho khuôn mặt Nhậm Tĩnh Di xuất hiện hai áng mây hồng.

Một bên, Nhậm Thiên Hành và mọi người đang uống rượu, cũng quan sát thấy biểu lộ của Nhậm Tĩnh Di.

Thấy nàng biểu lộ sảng khoái như vậy, nội tâm đã tê dại.

Khá lắm.

Vẻ mặt này, có ý gì chứ?

Đệ Bát Vương Tướng cũng lập tức uống vào một ngụm.

Vẻ mặt cũng biểu lộ sự hưởng thụ đồng dạng.

Mọi người thấy vậy, cảm giác con sâu rượu đang bò khắp người.

Cái này quá mê người đi.

Mọi người vừa tưởng tưởng ra hương vị của rượu kia.

Vừa ăn đại tiệc.

Một bên khác, bên cạnh Diệp Vân Dật, Diệp Tử Di và Diệp Tử Uẩn đang ngồi, hai chân nhỏ không ngừng đung đưa.

Diệp Vân Dật thấy vậy, khuôn mặt bật cười, rõ ràng còn đang trong tuổi bú sữa mẹ, vậy mà hiện tại lại nhìn chằm chằm vào những món ăn kia tới mức chảy cả nước miếng/

"Được rồi, đừng nhìn nữa, hiện tại nhìn cũng không ăn được đâu."

Diệp Vân Dật nói xong, sau đó bế Diệp Tử Di lên.

Bên cạnh, Diệp Tử Uẩn thấy vậy, cũng nha nha rồi đứng lên, chuẩn bị lao vào người Diệp Vân Dật.

"Haiza, làm sao lại cũng cùng tiến tới như vậy chứ."

Lập tức, hai tiểu nha đầu này giống như hai con gấu trúc vây, cứ bám lấy trên người Diệp Vân Dật.

Khiến cho mọi người bật cười vang dội.

Khuôn mặt Diệp Vân Dật cũng nở nụ cười.

Nội tâm tràn đầy hạnh phúc.

Nhậm Thiên Hành thấy vậy, cũng không khỏi thở dài một hơi. Cái tuổi này của hắn, nếu không có tận thế xảy ra, sợ là đã trở thành ông ngoại rồi đi.

Nếu mình có hai đứa cháu gái dễ thương như vậy, còn không phải năm mờ cũng phải cười tỉnh sao?

Nhưng nhà hiện tại cũng chỉ có thể nhìn mà thôi

Nhưng là.

Ừ?

Nhậm Thiên Hành nhìn về phía Diệp Vân Dật, nội tâm lập tức khẽ động.

Sau một lúc, mọi người đều đã thấm men rượu vào người, có chút bớt câu nệ.

Một đám gia chủ bắt đầu mời rượu Diệp Vân Dật.

"Diệp đại nhân, chúng ta nhất định sẽ đẩy nhanh tốc độ, giúp ngài mở rộng trang viên sớm nhất có thể."

"Ừm, các ngươi có yêu cầu gì thì cứ nói, vấn đề tiền bạc và những thứ khác đều là chuyện nhỏ."

Diệp Vân Dật cũng nói.

Nghe vậy, khiến cho các vị gia chủ đều liên tục khoát tay: "Diệp đại nhân, ngài nói gì vậy. Chúng ta đều là xuất phát từ nội tâm muốn giúp đỡ ngài mở rộng trang viên một chút. Không phải là hư tình giả ý, như thế nào có thể để ngài xuất tiền xuất lực chứ, ngài cứ giao cho chúng ta là được rồi."

"Đúng vậy, ngài cứ giao cho chúng ta là được rồi."

Từng lời nói liên tục phát ra.

Một lúc sau, đại tiệc đã chấm dứt.

Tất cả mọi người đều rời đi, nội tâm đều nghĩ tới việc mở rộng trang viên.

Bên này, Đệ Ngũ Vương Tướng cũng tìm một gian phòng, chuẩn bị nghỉ ngơi một chút.

Nằm ở trên giường.

Đệ Ngũ Vương Tướng nghĩ đến hương vị rượu kia trong buổi tiệc, nội tâm trở nên ngứa ngáy.

Hắn chú ý tới, cái vạc rượu nhỏ kia được đưa vào phòng bếp.

Buổi trưa, Thượng Quan Vũ Lam và Nhậm Tĩnh Di ngược lại là uống không ít, cái tiểu vạc này hẳn là đã thấy đáy.

Nhưng mà không sao, có lẽ còn có thể rót ra một vài chén.

Nghĩ là làm.

Lập tức.

Nhậm Thiên Hành lặng lẽ mở cửa ra.

Sau đó, cơ thể lóe lên, lao nhanh vào phòng bếp.

Tơi nơi.

Nhậm Thiên Hành đã tìm thấy tiểu vạc kia.

Sau đó nhìn vào bên trong.

Quả nhiên.

Còn lại một ít.

Thật sự là trời không tuyệt đường người.

Lập tức, Nhậm Thiên Hành bắt đầu dốc lên.

Một giọt rượu vào miệng.

Lão thiên a.

Nhậm Thiên Hành đã tê dại.

Rượu ngon như vậy sao?

Vậy mà hắn cứ như vậy bỏ lỡ?

A...?

Trong nháy mắt, nội tâm Nhậm Thiên Hành đã tràn đầy hối hận.

Nhưng mà hiện tại hối hận cũng chẳng thể làm gì.

Vẫn là quý trọng cái trước mắt a.

Hắn thưởng thức từng giọt một.

Chìm vào sự say mê trong đó.

Nhưng là.

Sau đó.

Cánh cửa bị mở ra.

"Đệ Bát Vương Tướng, chúng ta rửa hoa quả rồi đưa ra ngoài ăn đi." Nhậm Tĩnh Di nói xong, sau đó liền phát hiện trong phòng bếp đang có một người khác.

Lập tức nhìn xem.

Phát hiện, người này không phải ai khác, mà chính là lão cha của mình.

Lúc này, ông ấy đang dốc vạc rượu hướng vào miệng của mình.

Thượng Quan Vũ Lam thấy vậy, cũng lập tức ngây người.

Khá lắm.

Đây là đang làm cái gì vậy.

Đối diện, Đệ Ngũ Vương Tướng thấy hai người đi vào, nội tâm cũng tràn đầy câu chửi bới.

Chương 254 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!