Đệ Ngũ Vương Tướng lúc này nhìn về phía hai người, khuôn mặt tràn đầy xấu hổ.
Nhưng mà.
Sau đó.
Một giọt rượu đã rơi vào miệng của hắn/
Loại cảm giác ngọt ngào, nhẹ nhàng xen lẫn khoan khoái này, khiến cho hắn sững sờ trong giây lát.
Lúc này, Thượng Quan Vũ Lam cùng Nhậm Tĩnh Di cũng đã hoàn hồn trở lại.
Nhìn về phía Đệ Ngũ Vương Tướng, cũng đã đột nhiên hiểu hắn ở đây làm gì.
Lúc trước bảo ngươi uống rượu thì ngươi không uống, hiện tại không cho ngươi uống thì ngươi lại vụng trộm chạy tới uống.
Bên cạnh, khuôn mặt Nhậm Tĩnh Di cũng hiện lên nụ cười vô hại nói: "Cha, rượu này cùng rượu của cha như thế nào? Không khác nhau chứ?"
Một câu này, khiến cho mặt mo của Nhậm Thiên Hành đỏ bừng.
Nhưng ông ta lại không có biện pháp nào khác. Dù sao, chính mình vụng trộm lại bị người khác bắt được.
Nhâm Thiên Hành nhìn vào bên trong, tiểu vạc đã không có còn giọt nào nữa.
Lập tức buông xuống.
Ho khan một tiếng, hóa giải sự xấu hổ.
"Ta cũng đã nếm thử, vẫn là rất tốt."
"Ha ha. " Nhậm Tĩnh Di nghe lời cha mình nói vậy, lập tức ôm bụng cười lớn.
Thượng Quan Vũ Lam cũng cảm thấy buồn cười.
Sau đó, hai người rửa không ít hoa quả, cầm đi ra ngoài.
Nhâm Thiên Hành cũng đi theo sau.
Thời điểm đi ra ngoài
Diệp Vân Dật đang cho đám dị thú vừa sau khuôn viên ăn.
Diệp Vân Dật nhìn đám dị thú.
Vẻ mặt mang theo cưng chiều.
"Ha ha ăn, ăn nhiều một chút."
Diệp Vân Dật liên tục đổ thần cấp lương thực ra.
Dù sao, đám tiểu tử này, hiện tại đều là Tinh Thần dị thú, sức ăn tương đối lớn.
Phía sau, đám người Nhâm Thiên Hành đi ra, trông thấy động tác của Diệp Vân Dật.
Cũng liền đi lại.
"Diệp Vân Dật, đây là thứ gì vậy?" Nhậm Tĩnh Di trông thấy đám dị thú đang điên cuồng ăn thần cấp lương thực. Nội tâm sinh ra nghi hoặc, dù sao, lúc trước nàng đã phát hiện, đám dị thú này đối với thứ này, đều không có sức chống cự.
Chỉ cần đưa những tứ này ra, đám dị thú sẽ như nổi điên, tranh dành ăn lấy ăn để.
Bên cạnh, Đệ Ngũ Vương Tướng quan sát thần cấp lương thực, vẻ mặt cũng đồng dạng nghi hoặc.
Dù sao, ông ta cũng đã từng nuôi dường dị thú, đều là cho chúng ăn huyết nhục, nhưng lúc đó đám dị thú của ông đều không có sự vui sướng như vậy.
Hơn nữa.
Nhìn hắn quan sát đám dị thú này của Diệp Vân Dật, vẻ mặt không hiểu nổi.
Những con dị thú này.
Sao lại có cảm giác quái dị như vậy.
Dường như tất cả đều xảy ra biến dị.
Tỷ như đầu cự hổ này.
Nó dường như là Xích Viêm Hổ a.
Xích Viêm Hổ bình thường, cũng không lớn như vậy. Thực lực cũng không quá mạnh mẽ, tóm lại thì chỉ đạt tới cấp độ Hoàng Kim sơ kỳ mà thôi. Nhưng mà đầu cự hổ trước mắt mắt này, lại không đồng dạng.
Thể hình cực lớn, thực lực cũng không cần phải nói, thêm cả khí thế áp bách kia nữa.
Khiến cho người khác nhìn vào, đều có cảm giác muốn thần phục.
Đây còn không phải là biến dị sao?
Diệp Vân Dật nhìn Xích Viêm Hổ.
"Đến đây, ăn chút cái này đi."
Xích Viêm Hổ ngẩng đầu lên, nhìn đan dược trong tay Diệp Vân Dật. Lập tức hai mắt mở lớn, vội vàng chạy tới.
Đầu lưỡi vươn ra, trực tiếp cuốn lấy viên đan dược trong tay Diệp Vân Dật.
Sau đó liền nuốt xuống.
Vẻ mặt tràn đầy hưởng thụ.
Những đầu dị thú khác thấy vậy, tất cả đều bu lại, nhìn chằm chằm Diệp Vân Dật, dường như đều muốn đòi hỏi đan dược vừa rồi vậy.
"Được được được, đều có đều có."
Diệp Vân Dật lập tức lấy ra mấy viên đan dược khác.
Phân phát cho đám dị thú.
Cử động này
Khiến cho mọi người bên cạnh thấy vậy thì sửng sốt.
Khá lắm.
Vậy mà sử dụng đan dược, trực tiếp nuôi dị thú?
Đây là thủ bút gì a.
Lúc này, trong lòng ba người liên tục nhả rảnh.
Trách không được đám dị thú này lại quái dị như vậy, nếu một mực được sử dụng cách này để chăm sóc, không quái dị mới là lạ.
Diệp Vân Dật nhìn Xích Viêm Hổ, lông mày nhíu lại.
Tiểu tử này.
Hỏa tủy cũng đã cho nó.
Lại ăn nhiều như vậy.
Tại sao còn không tiến bộ chút nào thế.
"Ngươi xem ngươi kìa, ăn thì cũng cũng đã ăn, tại sao không tiến bộ một chút nào vậy."
Diệp Vân Dật đi tới bên người Xích Viêm Hổ, vẻ mặt biểu lộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, dùng sức vỗ vỗ Xích Viêm Hổ.
Bên cạnh, Nhậm Tĩnh Di thấy vậy thì nhếch miệng cười.
Diệp Vân Dật nói gì vậy.
Tiến bộ?
Dị thú muốn tiến bộ, cần phải không ngừng trải qua săn giết, thôn phệ dị thú khác, thì mới có thể phát triển.
Còn ngươi suốt ngày nuôi nhốt nó ở chỗ này, làm sao có thể tiến bộ nhanh được chứ?
Nhâm Thiên Hành và Thượng Quan Vũ Lam cũng đều nghĩ giống như vậy.
Nhưng mà.
Khoảnh khắc sau đó.
Bọn hắn nhìn một màn trước mặt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Rống.
Xích Viêm Hổ cảm nhận được Diệp Vân Dật bất mãn, lập tức ngửa mặt lên trời, gầm lên một tiếng.
Sau đó cúi đầu xuống.
Hỏa diễm trong ánh mắt càng lớn.
Phảng phất như muốn trào ra.
Toàn bộ cơ thể, một lần nữa tăng trưởng.
Bộ lông trên người dài hơn, màu cũng đã sẫm hơn.
Bộ răng nanh được kéo dài, móng vuốt sắc bén hiện lên hàn quang.
Khiến cho người khác vừa nhìn, nội tâm liền phát lạnh, hai chân trở nên run rẩy.
Khí thế của Xích Viêm Hổ, đột nhiên biến đổi.
Đám dị thú bên cạnh thấy vậy, đều trở nên ngây người.
Ngay cả Tam Vĩ Tuyết Lộc lúc này nhìn Xích Viêm Hổ, ánh mắt lúc này cũng có một tia sợ hãi
Rống.
Xích Viêm Hổ gầm lên một tiếng nữa.
Sau đó nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật thấy vậy thì sửng sốt.
Lúc này, trên đầu Xích Viêm Hổ, một đạo màn sáng xuất hiện.
【Chủng loài: Xích Viêm hổ】
【Huyết mạch: Tinh thuần
【Phẩm giai: Tinh Thần hậu kỳ】
Tinh Thần hậu kỳ.
Tiểu tử này.
Được cung cấp nhiều đồ tốt như vậy, rốt cuộc cũng tấn cấp.
"Tiểu tử nhà ngươi, rốt cuộc cũng đạt tới Tinh Thần hậu kỳ."
Vẻ mặt Diệp Vân Dật hiện lên sự hưng phấn. Dù sao, Xích Viêm Hổ chỉ cần tăng cấp một lần nữa, chính là bước vào Vương Cấp.
Có một đầu Vương Cấp dị thú làm tọa kỵ.
Chỉ sợ những Vương Tướng khác đều không có đãi ngộ như vậy a.
Lúc này, Thượng Quan Vũ Lam, còn có Nhâm Thiên Hành nghe được lời nói của Diệp Vân Dật, khóe miệng lập tức co giật.
Khá lắm.
Tinh Thần hậu kỳ.
Vừa rồi bọn hắn cũng cảm nhận được khí thế của Xích Viêm Hổ, có vẻ không tầm thường. Nhưng mà không nghĩ tới mức độ đó.
Hai người nhìn Diệp Vân Dật.
Người này, vậy mà có thể nuôi nhốt nhiều dị thú cấp cao như vậy.
Thượng Quan Vũ Lam nghĩ tới bản thân, đường đường là một Vương Tướng, vậy mà chỉ có thể cưỡi một đầu Bạch Lang Tinh Thần trung kỳ.
Mà đầu Bạch Lang kia, còn bị con sói đen của Diệp Vân Dật chà đạp.
Nghĩ đến đây, nàng không khỏi uất ức.
Nhâm Thiên Hành cũng không khác gì mấy.
Hắn nhìn Diệp Vân Dật, tiểu tử này, thật sự là không tầm thường.
Về sau, xem ra sẽ là một phương chư hầu a.
Tiếp đó, Diệp Vân Dật lại lấy mấy viên đan dược khác ném cho Xích Viêm Hổ.
Dù sao cũng phải để tiểu tử này củng cố thực lực một chút .
"Đi thôi, chúng ta ra phía trước ngồi một chút."
Sau khi dàn xếp tốt đám dị thú này, Diệp Vân Dật nhìn tới mấy người, sau đó dẫn bọn họ đi ra phía trước.
Lúc này, mấy cô gái đang ở cùng một chỗ với mấy đứa nhóc.
Chỉ có điều, bây giờ Diệp Sâm, Diệp Tử Di và Diệp Tử Uẩn đều đã ngủ.
Nhậm Thiên Hành bước tới nhìn chúng.
Cảm thấy như được chữa lành vậy.
Sau đó nhìn sang Nhậm Tĩnh Di, một bộ chỉ tiếc rèn sắt không thành thép. Nhà đâu này, đã lớn tuổi như vậy rồi, còn không biết tìm nam nhân để nhanh chóng kết hôn, sau đó sinh cho hắn mấy đứa cháu gái.
Sau một lúc.
Nhậm Thiên Hành nhìn sắc trời, cũng là nên trở về.
Dù sao lần này hắn tới Linh Dung thành, chỉ là để xem nha đầu nhà mình có chuyện gì không mà thôi.
Thời gian dài như vậy đều không có tin tức.
Hiện tại gặp mặt, tất cả đều ổn.
Hắn đã không còn có gì để lo lắng.
"Diệp Vân Dật, ta về trước đây."
Chương 255 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]