Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 257: CHƯƠNG 256: NGƯỜI BẮC CƯƠNG TÌM TỚI CỬA

Nhậm Thiên Hành lập tức nói.

Sau đó quay sang Nhậm Tĩnh Di: "Tĩnh Di, còn cùng cha ra ngoài này một chút."

Nhậm Tĩnh Di nghe cha nói vậy, sau đó nhìn thấy vẻ mặt nghiêm túc của ông.

Liền vội vàng chạy theo sau.

"Con không cùng cha quay trở về sao?"

Nhậm Thiên Hành nhìn Nhậm Tĩnh Di, sau đó cất tiếng hỏi.

Đối diện, Nhậm Tĩnh Di nghĩ tới, bên giờ mình quay về cũng không có việc gì để làm.

Còn không bằng ở chỗ này.

Dù sao, những kỹ xảo do Diệp Vân Dật chỉ dạy cũng rất hữu dụng.

Còn sử dụng rất tốt.

Hơn nữa, ở chỗ này, còn có thể đạt được những đan dược kia của Diệp Vân Dật.

Đây đều là thứ tốt.

"Được rồi cha, ngài về trước đi, con ở bên này một thời gian đã."

Nhậm Tĩnh Di nói xong, Nhậm Thiên Hành cũng lộ ra vẻ mặt kỳ quái.

"Được rồi, con ở chỗ này, cũng cần phải trợ giúp Diệp Vân Dật hảo hảo huấn luyện đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười kia một chút."

Nhậm Thiên Hành suy nghĩ, sau đó liền thở dài nói tiếp: "Gầy đây cha thấy mình cũng đã trở nên già rồi."

Ừ?

Nhậm Tĩnh Di nghe lời này, vẻ mặt tràn đầy nghi hoặc. Đang yên đang lành, sao cha mình lại nói những lời này chứ?

Sau đó, Nhậm Thiên Hành nhìn Nhậm Tĩnh Di: "Tuổi này của cha, cũng nên tới lúc được ôm mấy đứa nhóc đời sau. Nha đầu con, cũng nên nghĩ tới chuyện này, nhanh nhanh một chút."

Hô.

Nhậm Tĩnh Di nghe xong, khuôn mặt lập tức đỏ bừng.

Ý gì vậy.

Lời này của cha, là có ý gì?

Đây là đang hối thúc nàng kết hôn, nhanh chóng sinh cháu sao?

A...?

Thời điểm lúc trước, rõ ràng còn đang lo lắng nữ nhi của ngài cùng Diệp Vân Dật xảy ra chuyện gì đó.

Hiện tại lại nói những lời này là có ý gì chứ?

Là muốn con gái ngài cũng Diệp Vân Dật sao?

Nhàng nhìn Nhậm Thiên Hành, sau đó thấy ánh mắt của ông đang trừng mắt nhìn mình.

Giống như có ít lời không tiện nói rõ, chỉ đành ra hiệu bằng ánh mắt cho nàng.

Thấy ánh mắt này, Nhậm Tĩnh Di đã có chút hoài nghi.

Tên khốn Diệp Vân Dật này có ma lực gì.

Lại có thể khiến cha mình thấy hài lòng về hắn như vậy.

Bất quá ngẫm lại, hiện tại thực lực và địa vị của nàng như vậy.

Người có thể cùng nàng xứng đối thật sự là không nhiều lắm.

Diệp Vân Dật là một trong đám người số ít này.

"Tốt rồi tốt rồi cha, con đã biết." Nhậm Tĩnh Di lập tức đỏ bừng mặt, vội vàng nói ra.

Nhậm Thiên Hành thấy biểu lộ của Nhậm Tĩnh Di, cũng là tắc luỡi:"Nha đầu con, đừng cứ mãi nói đã biết đã biết như vậy, nhanh chóng hành động đia a."

"Ai nha. Con biết rồi mà."

Nhậm Tĩnh Di thiếu chút đã thét lên.

Lão cha này, tại sao lại nói loại chuyện như thế này ở chỗ này chứ?

Nhậm Thiên Hành trông thấy Nhậm Tĩnh Di như vậy, cũng không nói thêm cái gì nữa.

Tình tính nóng nảy của nha đầu này, ông cũng biết. Bây giờ nói thêm nữa, chỉ sợ sẽ phản tác dụng mất.

"Ta đi đây, nếu con có chuyện gì thì nhớ báo cho cha. Còn nữa, nhanh chóng quay về sớm một chút." Nhậm Thiên Hành lần nữa dặn dò.

"Đã biết đã biết, chanh nhanh mau đi đi."

Nhậm Thiên Hành: "…"

Khó làm, con gái lớn không thể giữ trong nhà a.

Nhưng mà cũng không có biện pháp gì khác.

Một bên, Diệp Vân Dật thấy Nhậm Thiên Hành phải quay về thì nói: "Đệ Ngũ Vương Tướng, đi đường thong thả."

"Ừ, Diệp tiểu tử, có chuyện gì thì cứ mở miệng. Nếu có thể giúp ta sẽ không từ chối. Có thời gian thì tới chỗ ta một chuyến, cùng nhau uống rượu." Nhậm Thiên Hành nói xong, sau đó mắt nhìn sang Nhậm Tĩnh Di: "Giúp ta chiếu cố tốt Tĩnh Di."

"Được"

Diệp Vân Dật cũng gật đầu.

Nhậm Tĩnh Di thấy vậy, khuôn mặt càng thêm đỏ bừng nhìn qua cha mình.

Nhậm Thiên Hành sau đó nhảy lên tọa kỵ, dẫn người rời đi.

"Tốt rồi đừng nhìn nữa, quay về thôi."

Diệp Vân Dật nhìn Nhậm Tĩnh Di, chậm rãi nói.

Trong khuôn viên.

Thượng Quan Vũ Lam nhìn Diệp Sâm, ánh mắt hiện lên vẻ cưng chiều. Trông thấy Diệp Vân Dật đã quay lại, lập tức mở miệng: "Về sau ta còn có thể chỉ dạy Diệp Sâm không?"

Diệp Vân Dật đối mặt với câu hỏi này của Thượng Quan Vũ Lam, cũng gật đầu nói: "Cái này còn không đơn giản sao?"

Sau đó Diệp Vân Dật thổi một tiếng sáo, Thanh Linh Đại Bàng sử dụng cước bộ lục thân bất nhận, chạy nhanh tới

Thượng Quan Vũ Lam vừa nhìn thấy Thanh Linh Đại Bàng, lập tức hiểu ý của Diệp Vân Dật.

Đã có dị thú này, việc di chuyển giữa Linh Dung thành và Thanh Mặc thành của Diệp Sâm, cũng chỉ trong thời gian ngắn mà thôi.

"Điều này cũng được a, rất tốt."

Tảng đá trong lòng Thượng Quan Vũ Lam cũng được buông xuống.

Lúc này, Nhậm Tĩnh Di đứng ở bên cạnh, trong đầu đều tràn đầy những lời nói của cha mình.

Xem ra, lão cha hẳn là nhìn thấy bộ dạng đáng yêu của Diệp Tử Di và Diệp Tử Uẩn, cho nên mới động tâm như vậy.

Nhưng mà, hài tử bình thường đâu có đáng yêu như vậy a.

Trừ phi, phải cùng Diệp Vân Dật sinh một đứa.

Nhậm Tĩnh Di nghĩ đến, người bình thường cùng Diệp Vân Dật sinh ra hài tử, đều đã là tiên thiên dị nhân cấp Hoàng Kim.

Nếu nàng cùng Diệp Vân Dật sinh ra hài tử.

Không biết có phải là tiên thiên dị nhân cấp Kim Cương không?

Hoặc là, cao hơn nữa.

Chỉ mới nghĩ như vậy, cái miệng nhỏ nhắn của Nhậm Tĩnh Di đã nhếch lên.

Sau đó.

Nàng nhìn chằm chằm vào Diệp Vân Dật, không biết đang suy nghĩ gì.

Một lát sau, Diệp Vân Dật quan sát trang viên.

Xem ra, sau này cần phải hảo hảo huấn luyện Liên Minh Quân.

Chờ tới lúc huấn luyện tốt rồi, không sai biệt lắm trang viên đã có thể hoàn thành.

Đến lúc đó, có thể đưa các lão bà khác ở Thanh Mặc thành tới đây.

Thượng Quan Vũ Lam đã lấy được đáp án khiến mình hài lòng, lập tức cáo từ.

Hai ngày sau đó, Diệp Vân Dật vẫn là dẫn theo Nhậm Tĩnh Di, bắt đầu huấn luyện đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười.

Cùng lúc đó.

Bên trong Thanh Mặc thành.

Có một nhóm người giống người Bắc Cương tiến nhập vào thành.

Sau đó liền cùng với những thám tử ấn núp trong thành gặp mặt.

"Các ngươi dò thăm tình huống thế nào rồi?"

"Công chúa Vi Lạp đúng là ở trong thành, hơn nữa, còn là ở trong một cái trang viên."

Tên thám chử chỉ về trang viên bên kia, tên cầm đầu thấy vậy, cũng gật đầu nói: "Lần này tới đây, chúng ta muốn đem công chúa Vi Lạp trở về, đây là mệnh lệnh của hoàng thất. Dù sao các ngươi cũng biết, hiện tại Bắc Cương không ổn định. Hoàng thất rất lo lắng cho an toàn của công chúa, hiện tại đã có tin tức của ngài ấy, khẳng định phải đem nàng an toàn quay về."

Những lời này, khiến cho tất cả sắc mặt mọi người đều ngưng trọng.

Sự tình mà người dẫn đầu nói, bọn hắn cũng đều nghe qua.

Lập tức ai nấy cũng gật đầu.

Sau đó là bắt đầu chờ đợi thời cơ.

Một ngày sau đó.

Vi Lạp từ trong trang viên đi ra, dạo chơi bên trong thành.

Cơ hội tới.

Bên này.

Đám người Bắc Cương cũng đi theo sau lưng Vi Lạp.

Một lúc sau, nàng dường như cảm nhận có người đang theo dõi, liền dựa vào một ít kỹ xảo để thử tránh thoát.

Đám người lập tức đuổi theo.

Nhưng mà, lại đuổi tới một cái ngõ cụt.

Tên cầm đầu thấy vậy lập tức nổi giận: "Công chúa Vi Lạp đâu rồi?"

"Điều này, mất dấu rồi sao?"

Sắc mặt mọi người trở nên u ám.

Nhưng mà ngay sau đó.

Một giọng nói từ phía sau lưng bọn hắn truyền tới.

"Các ngươi có thể từ Bắc Cương tìm tới nơi này, cũng là không dễ dàng. Nói đi, lần này tới đây tìm ta là muốn làm gì?"

Vi Lạp nghĩ một chút, vẫn là hiện thân.

Dù sao, đám người này có thể tìm tới Thanh Mặc thành.

Nói rõ tin tức đã bị bại lộ, hiện tại nếu nàng còn không đối mặt, có thể sẽ gây ảnh hưởng không tốt cho các tỷ muội khác.

Chương 256 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!