Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 258: CHƯƠNG 257: VI LẠP QUAY VỀ BẮC CƯƠNG

So với chuyện của nàng mà nói, những tỷ muội khác, thực lực đều không phải rất cao.

Nếu như bị đám thám tử Bắc Cương nhìn chằm chằm vào, rồi lại gây bất lợi cho các nàng, Vi Lạp nhất định sẽ hối hận muốn chết.

Vi Lạp nhìn đám người trước mặt này, sau đó cất bước tiến về phía trước. Mỗi một lần bước tới, khí thế được đề thăng một phần.

Ánh mắt nhìn đám người này, cực kỳ lạnh lùng.

Dù sao.

Những người này đã phá vỡ cuộc sống vui vẻ của nàng.

Vi Lạp nhớ lại đoàn thời gian sinh sống cùng với Diệp Vân Dật và các tỷ muội khác, thực sự là rất thoải mái.

"Nói đi, các ngươi tìm ta làm gì?"

"Công chúa Vi Lạp." Tên cầm đầu thấy Vi Lạp đang tiến lại gần bọn hắn, nội tâm lập tức rung động, Thực lực của công chúa Vi Lạp vẫn là mạnh mẽ như vậy.

Bọn hắn nhìn thấy ánh mắt của Vi Lạp, lập tức cảm thấy nguy hiểm.

Cần phải nhanh chóng giải thích thật tốt mới được, nếu không, sợ là tất sẽ bị giết chết ở chỗ này.

Người cầm đầu nhìn Vi Lạp rồi nói: "Công chú Vi Lạp, là hoàng chủ sai đám thuộc hạ đi tìm ngài, hàng chủ rất nhớ ngài."

Một câu này, lại để cho khóe miệng Vi Lạp nhếch lên cười mỉa mai.

Lúc trước chính là phụ hoàng vì muốn cùng với người khác giao hảo, nên đã có ý định đưa nàng ra làm mối quan hệ thông gia.

Lúc đó nàng cực kỳ giận dữ và xấu hổ, cho nên đã cùng phụ hoàng bạo phát xung đột.

Hai người đã cãi nhau rất lất.

Cuối cùng Vi Lạp đã từ trong hoàng thất Bắc Cương trốn ra ngoài, một đường chạy về phía Nam.

Trên đường chạy trốn, đã một đầu dị thú cực độc cắn phải.

Sau đó là hôn mê trên đường và được đưa tới trang viên của Diệp Vân Dật, cuối cùng là được anh ấy giải độc cho.

Nếu không có lão công mà nói, hiện tại nàng, e rằng đã trở thành một cỗ thi thể rồi.

Cho nên, sau khi Vi Lạp nghe được những lời này, mặt càng thêm cười lạnh.

"Phụ hoàng có phải bắt ta quay về để tiếp tục thông gia hay không? "

Sau câu này, Vi Lạp cúi đầu xuống, nhìn vào cái bụng của mình.

Tuy bây giờ nàng còn chưa lộ dấu hiệu mang thai ra ngoài, nhưng gần đây đã có dấu hiện nôn nghén.

Nàng đã hỏi qua các tỷ muội khác trong trang viên, bọn họ đều nói hẳn là đã mang thai hoài tử của Diệp Vân Dật.

Hơn nữa, cảm giác hai tử đang hấp thư năng lượng ngoại giới càng trở nên rõ ràng. Nếu như vậy, cho dù nàng quay về Bắc Cương, cũng không thể tiếp tục bị sử dụng làm quan hệ thông gia nữa.

Hơn nữa, nếu như nàng cố chấp không quay về, có thể là bên Bắc Cương sẽ không chịu bỏ qua.

"Công chúa Vi Lạp, đoạn thời gian gần đây, Bắc Cương cũng đang không ổn định." Tên cầm đầu vừa dứt lời, một câu này, ngược lại là khơi lên hứng thú của Vi Lạp.

"Từ khi ngài rời đi, Bắc Cương đã gặp phải rất nhiều dị thú công kích, có Võ Thần bị tử vong, có người thì bị mất tích, thậm chí còn có một vị Võ Thần đã mưu phản Bắc Cương."

Cái gì.

Vi Lạp nghe vậy, hai mắt đã mở lớn, không thể tin nổi những gì mình nghe được.

Chỉ trong thời gian ngắn, vậy mà tổn thất ba vị Võ Thần rồi sao?

Hơn nữa, bị dị thú công kích, tổn thất này không chỉ đơn thuần là trên sức mạnh của cao tầng, mà còn có cả trung tầng nữa.

Dựa theo những lời này, có thể thấy, đoạn thời gian này, sức mạnh của bên Bắc Cưỡng đã yếu xuống một cách nhanh chóng a.

"Vì cái gì lại có Võ Thần mưu phản Bắc Cương?"

Ánh mắt Vi Lạp nheo lại, phải biết rằng, Bắc Cương Võ Thần, cũng chính là tương đương với Vương Tướng. Tất cả đều là cường giả Vương Cấp, có thể nói, dù là ở đâu đi nữa, cũng đều là cỗ lực lượng trân quý.

Việc có Võ Thần mưu phản, so về việc Võ Thần bị giết và mất tích, thì càng là đả kích cực lớn đối với sĩ khí của mọi người.

"Lòng lang dạ thú, hắn không muốn phục tùng sự điều khiển của hoàng thất, cho nên cuối cùng đã tuyên bố mưu phản Bắc Cương."

Nghe vậy, Vi Lạp cũng đã minh bạch, sau khi con người có được sức mạnh, sao có thể cam tâm tình nguyện nghe theo sự điều khiển của hoàng thất.

"Công chúa Vi Lạp, ngài hãy quay về cùng chúng ta đi, hoàng chủ cũng rất nhớ ngài."

"Đoạn thời gian này, hoàng chủ cũng đã già đi không ít, thường xuyên lẩm bẩm kêu tên ngài."

"Theo thuộc hạ nghĩ, lần này ngài quay về, có lẽ hoàng chủ sẽ không đề cập tới chuyện thông gia với ngài nữa."

Tên cầm đất có vẻ rất biết cách thuyết phục người khác, hắn đã sử dụng tình và lý để giải thích cho Vi Lạp.

Đối diện, Vi Lạp nghe vậy thì thở dài một hơi.

Lúc trước, phụ hoàng cũng không phải là cưỡng ép mình phải thực hiện quan hệ thông gia. Lúc đó là do bản thân nàng trong cơn tức giận mà trốn nhà đi. Bây giờ, thấy biểu lộ của tên cầm đầu này, có vẻ như cũng không phải là muốn lừa nàng mới nói như vậy.

Xem ra hẳn là thật sự.

Trong khoảng thời gian ngắn, Bắc Cương xuất hiện biến cố lớn như vậy. Cho dù là ai đi nữa, cũng không thể không quan tâm tới.

"Được rồi, ta trở về nói một chút, sau đó cùng các ngươi quay về Bắc Cương."

Vi Lạp nói xong, đối diện, mấy người liền sửng sốt. Sau đó liền cảm thấy sức ép trên người đã giảm đi rất nhiều. Tên cầm đầu khuôn mặt nở nụ cười vui vẻ: "Công chúa Vi Lạp, ngài nói thật chứ?"

"Đúng vậy, nhưng mà, ta cảnh cáo các ngươi, không được động thủ với các cô gái trong trang viên, hoặc là làm ra cử động giám thị gì. Bằng không, các ngươi đều phải chết."

Vi Lạp vừa nói xong câu cuối cùng, một cỗ hàn khí từ trên người bộc phát ra.

Đám người cảm nhận được khí thế này của nàng, lập tức hoảng sợ.

Quá kinh khủng, thật sự là quá kinh khủng.

"Sẽ không đâu công chúa Vi Lạp, chúng ta chỉ muốn thông báo những chuyện này với ngài mà thôi. Lần này ngài cùng chúng ta quay về, chúng ta chắc chắn sẽ không tới Thanh Mặc thành nữa."

"Các ngươi cứ chờ bên ngoài này trước, ta đi vào trang viên."

Vi Lạp nói một tiếng, sau đó quay về trang viên.

Trong trang viên, mọi thứ vẫn rất yên bình.

Vu Nghiên trông thấy Vi Lạp trở về, vừa mới chuẩn bị lên tiếng, thì thấy vẻ mặt của vị muội muội này đang suy nghĩ cái gì đó, lập tức sững sờ.

Nha đầu này, bình thường ở trong trang viên đều là một bộ dạng vui vẻ cười nói.

Sao hôm nay lại trở nên ủ rũ như vậy?

Bỗng nhiên, nàng trông thấy Vi Lạp quay về gian phòng của chình mình, sau đó bắt đầu thu dọn đồ đạc.

Hử?

Đây là?

Vu Nghiên cũng là người nhạy cảm, lập tức cảm thấy không thích hợp.

Sau đó nàng liền chạy tới phòng của Vi Lạp.

Đẩy cửa ra, sau đó xoay người đóng lại.

Cử động này, ngược lại là khiến cho Vi Lạp hoảng sợ. Nàng đột nhiên quay đầu lại, trông thấy người đi vào là Vu Nghiên thì thở dài một hơi. Dù sao, bên trong trang viên, chỉ có một mình nàng là người Bắc Cương, cùng với những người bản địa thì có sự khác biệt về văn hóa, cho nên loại chuyện cùng các tỷ muội khác thổ lộ là rất ít.

Vu Nghiên coi như là một ít người trong đó.

"Muội đang muốn rời đi sao? "

Vu Nghiên thấy Vi Lạp đang thu dọn đồ đạc thì vội vàng hỏi.

Đối diện, Vi Lạp cũng gật đầu nói: "Hoàng thất Bắc Cương đã cử người tới tìm muội. Hiện tại muội đã bị phát hiện, muội sợ, nếu mình không quay về, bọn hắn sẽ tạo thành sự uy hiếp đối với mọi người."

Những lời này, khiến cho Vu Nghiên ngây người.

Cái gì?

Hoàng thất Bắc Cương?

Nàng quan sát Vi Lạp một lần nữa, sau đó liền minh bạch: "Muội là người của hoàng thất Bắc Cương sao?"

"Muội là công chúa của hoàng thất Bắc Cương. Cha muội, chính là hoàng chủ của hoàng thất Bắc Cương. Lúc trước, muội và phụ hoàng nảy sinh tranh chấp, trong cơn tức giận đã bỏ nhà ra đi. Một đường chạy trốn, sau đó thì gặp được lão công, cuối cùng thì ổn định ở chỗ này."

"Vừa rồi, người của hoàng thất Bắc Cương đã tới đây tìm muội. Bọn hắn nói là tình hình hiện tại của Bắc Cương không tốt lắm, cho nên muội cũng muốn quay về nhìn xem như thế nào." Vi Lạp giải thích, ngược lại cũng không đem sự tình nghiêm trọng khác nói ra.

Dù sao sau khi nàng quay về, có lẽ phụ hoàng cũng không bức nàng phải kết thông gia nữa.

Nàng như thế nào quan hệ thông gia đây?

Vác cái bụng đã to lên đi qua sao?

Hơn nữa, trong bụng của nàng, còn là một tiên thiên dị nhân.

Lúc này, Vu Nghiên cũng đã minh bạch, lập tức hỏi thăm: "Muội không nói một tiếng với lão công sao? "

Chương 257 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!