Lời này, cũng đã đâm trúng trái tim Vi Lạp.
Nàng rất hiểu rõ tính tình nóng nảy của lão công, nếu nói chuyện này cho anh ấy biết.
Sợ là anh ấy sẽ trực tiếp cùng nàng đi tới Bắc Cương.
Lúc này đi Bắc Cương, tình huống còn không quá rõ ràng.
Hay là trước mắt chưa cần báo cho lão công a.
Vi Lạp nghĩ vậy, sau đó nói thẳng ra:
"Trước hết muội sẽ không nói cho lão công. Tỷ tỷ, lần này muội quay về Bắc Cương. Có lẽ sẽ không có chuyện gì, qua vài ngày nữa, nếu còn chưa có tin tức của muội, tỷ cứ đem tình huống báo cho lão công nhé."
Vu Nghiên cũng chỉ đánh gật đầu.
"Được rồi, muội quay về nhớ chú ý an toàn, nếu có chuyện gì, nhớ kịp thời thông báo cho chúng ta."
Vu Nghiên nói xong, Vi Lạp cũng gật đầu đồng ý.
Tiếp đó, Vu Nghiên giúp đỡ Vi Lạp thu dọn đồ đạc.
"Tới đây, mau mang túi thơm này thật tốt."
Vu Nghiên liền giúp đỡ Vi Lạp mang túi thơm thật tốt, sau đó sờ lên bụng của nàng: "Như vậy có thể làm cho hài tử phát triển nhanh hơn."
"Thực lực muội rất mạnh, cùng lão công sinh ra hài tử, không chừng còn là tiên thiên dị nhân cấp Kim Cương đâu."
Một câu này, khiến cho Vi Lạp đang buồn bã cũng phải nở nụ cười.
"Được rồi tỷ tỷ, muội phải đi rồi."
"Tỷ nhanh giúp muội yểm hộ một chút, đừng để cho các tỷ muội khác biết sự tình muội rời đi. Về sau phải nhờ tỷ che đậy rồi."
Vi Lạp nói.
"Yên tâm đi."
Vu Nghiên gật đầu, sau đó là bước ra ngoài trước, giúp đỡ Vi Lạp che dấu.
Một lúc sau, Vi Lạp đã rời khỏi trang viên.
Cùng đám thám tử Bắc Cương gặp mặt.
Chỉ có điều, lúc này Vi Lạp đã khôi phục lại bộ dạng lạnh như băng.
Những tên thám tử này ngược lại là không cảm giác được sự khác thường gì. Dù sao, trong ấn tượng của bọn hắn, công chúa Vi Lạp chính là một người như vậy.
Chê cười, công chúa có thể cứng rắn đối chội cùng Hoàng Chủ, nếu không như vậy, thì phải như thế nào?
"Chúng ta quay trở về bằng cách nào?"
"Công chúa, lần này chúng ta tới đây, là sự dụng dị thú hệ phi hành. Cho nên bây giờ tiếp tục sử dụng nó để trở về. Không cần bao nhiêu thời gian, là có thể quay về tới hoàng thất."
Tên cầm đầu nói.
"Được rồi, xuất phát. "
Vi Lạp ra lệnh một tiếng, mọi người bắt đầu bước lên dị thú phi hành, xuất phát bay về hướng Bắc.
Trên bầu trời, Vi Lạp cảm nhận được tốc độ này thì chép miệng một cái.
Tốc độ này, so với cự điểu của lão công mà nói, thực sự là kém quá xa.
Bất quá, méo mó có hơn không a.
Khẳng định so với việc chạy phía dưới còn nhanh hơn.
Sau hơn nửa ngày.
Dị thú cũng đã bay tới hoàng thất.
Vi Lạp quan sát hoàng thất trước mặt, không khỏi thở dài một hơi.
Thật sự đã lâu rồi chưa quay về.
Nơi này vẫn nguy nga tráng lệ như trước đây.
Lúc này, bên trong chính đường.
Một lão nhân với khuôn mặt tang thương mệt mỏi, đang xem các tài liệu trên bàn, sau đó nhịn không được mà thở dài.
Đoạn thời gian này, sự biến hóa ở Bắc Cương thật sự là quá lớn.
Cách lão nhân không xa về phía trước, một người thanh niên thấy Hoàng Chủ như vậy thì nói: "Phụ hoàng, ngài không cần lo lắng, qua một thời gian nữa, nhi thần sẽ tập hợp tất cả Võ Thần còn lại, sau đó đi thảo phạt Mã Khả Phu đang chạy trốn."
Nghe những lời này, Hoàng Chủ liền ngẩng đầu lên, nhìn tới nhi tử lớn nhất của mình.
Sau đó khoát tay nói: "Gần đây lực lượng của Bắc Cương đã tổn thất không ít. Mấy vị Võ Thần còn lại đều phải trấn thủ tòa thành của bọn họ, vì vậy không nên dễ dàng điều động bọn họ như vậy."
"Lần này Mã Khả Phu cùng tòa thành của hắn mưu phản Bắc Cương, dựa theo đạo lý mà nói, thì chúng ta cần phải lập tức tiêu diệt. Thế nhưng, thực lực Mã Khả Phu bây giờ sâu không lường được, tăng thêm không ít cao thủ khác trong thành và trọng binh của hắn, nếu chúng ta tùy tiền thảo phát, e rằng lực lượng của Bắc Cương sẽ phải bị đả kích một lần nữa."
"Nếu như lại có Võ Thần khác bị hao tổn một lần nữa mà nói, chờ tới khi dị thú tấn công tới, tổn thất sẽ không thể nào lường trước được."
"Con phải hiểu rõ, không thể nhất thời tức giận, mà ảnh hưởng tới đại cục."
"Phương diện này của con, so với tỷ tỷ con, thế nhưng là chênh lệch quá xa. Nếu là nó, nó sẽ cân nhắc theo đại cục."
Vừa dứt lời, Hoàng Chủ cũng ngây ngẩn cả người
Trong nháy mắt, ông ta thở dài một tiếng.
Sau đó hồi tưởng lại thời điểm mà mình và Vi Lạp cãi nhau.
Kết quả nha đầu kia, trong cơn tức giận đã bỏ trốn ra ngoài.
Đến bây giờ vẫn chưa thể tìm được tung tích. Nếu như nó ở bên ngoài xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn.
Thì hắn phải làm sao bây giờ.
Người thanh niên thấy phụ hoàng khôn nói gì nữa thì nhìn tới. Sau khi thấy khuôn mặt trở nên bi thương của phụ hoàng, thì liền hiểu ông ấy đang nghĩ gì trong đầu.
"Phụ hoàng, nhi thần đã phái thêm người đi tìm tỷ tỷ, tin tưởng không bao lâu nữa là có thể tìm được tung tích của tỷ ấy."
Ai Lí Khắc cũng rất nhớ tỷ tỷ của mình.
Dù sao, từ nhỏ tỷ tỷ đã luôn ở bênh cạnh, chơi đùa cùng với hắn.
Hắn cũng có chút hối hận, thời đểm lúc trước tỷ tỷ cùng phụ hoàng cãi nhau, tại sao hắn không đứng ra hòa giải giữa hai người cơ chứ.
Trông chốc lát, toàn bộ chính đường đều rơi vào trầm mặc.
Bỗng nhiên.
Bên ngoài.
Một đạo thân ảnh vội vàng chạy vào.
Lập tức, đối phương liền cảm nhận được áp lực cường đại trong chính đường.
Người nọ thiếu chút nữa là hai chân mềm nhũn, lão đảo ngã xuống nền nhà.
"Chuyện gì xảy ra."
Có người bước bước vào Hoàng Chủ Tướng, Ai Lí Khắc liền cau mày, sao bây giờ nhiều người không biết quy củ như vậy?
Bọn hắn còn đang bàn chuyện, vậy mà có người trực tiếp xông vào là như thế nào?
"Hoàng Chủ, công chúa Vi Lạp đã trở về."
"Hiện tại đang ở bên ngoài."
Hô.
Trong nháy mắt.
Những lời như tiếng sét đánh giữa trời quang.
Trong nháy mắt, Hoàng Chủ lập tức đứng lên.
Eric cũng đột nhiên quay đầu lại.
Hai người đều cực kỳ kinh ngạc.
Sau khi ngây người trong nháy mắt, liền lộ ra vẻ tươi cười trên khuôn mặt.
"Ngươi nói thật chứ?"
Hoàng Chủ nhìn người nọ, lập tức xác nhận lại, thế nhưng thanh âm bởi vì kích động, cho nên có cảm giác như đang run rẩy vậy.
"Thật sự, mời Hoàng Chủ ra ngoài kiểm tra."
Sau một khắc.
Hoàng Chủ lập tức lao nhanh ra ngoài, thực lực toàn thân bộc phát, tốc độ được đề thăng tới cực hạn.
Chỉ để lại một đạo tàn ảnh ở tại chỗ.
Phía sau Eric nhìn thấy tốc độ này của phụ hoàng, liền cảm nhận được sự khủng bố của phụ hoàng mình.
Khá lắm.
Bất quá.
Hắn cũng khó nén kích động ở trong lòng.
Lập tức lao ra bên ngoài.
Dù sao, đã trải qua thời gian dài như vậy, tỷ tỷ rốt cục đã trở về.
Bên ngoài.
Vi Lạp đang không biết lát nữa sẽ phải đối mặt với phụ hoàng và những người nhà khác như thế nào.
Bỗng nhiên.
Trước mặt nàng, một đạo tàn ảnh dần ngưng tụ. Sau đó, Vi Lạp nhìn người trước mặt, không phải ai khác, chính là phụ hoàng của mình.
"Phụ hoàng."
Vi Lạp vẫn chưa nói xong, đã bị Hoàng Chủ ôm vào trong lòng.
"Hảo hài tử, con, rốt cục, đã trở về."
"Đừng đi nữa, đáp ứng phụ hoàng, về sau, không được bỏ đi nữa."
"Về sau phụ hoàng sẽ nghe theo con tất cả."
Hoàng Chủ dồn dập nói.
Vi Lạp nghe vậy, nội tâm lập tức cảm động.
Nàng cũng ôm lấy phụ hoàng của mình,vẻ mặt tràn đầy hạnh phúc.
"Phụ hoàng, lần này trốn ra ngoài, là còn không đúng."
Vi Lạp cũng nhận lỗi về mình.
Phía sau, Eric và những thành viên hoàng thất khác cũng đã đi tới, trông thấy một màn này, khôn ai tiến lên quấy rầy.
Chỉ lẳng lặng nhìn xem.
Sau một khắc.
Vi Lạp bỗng cảm thấy dị thường.
Lập tức đẩy Hoàng Chủ ra.
Trong nháy mắt, tất cả mọi người đều cảm thấy kinh ngạc.
Hoàng Chủ càng là bối rối.
Cái này, làm sao vậy?
Chương 258 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]