Vừa rồi hai cha con còn đang nhiệt tình ôm nhau, sao bây giờ lại đột nhiên đẩy hắn ra như vậy?
Trong tức thời, Hoàng Chủ nghĩ lại vừa rồi có phải mình đã làm gì khiến cho Vi Lạp không vui hay không.
Nhưng mà sau một lúc, cũng không phát hiện ra điều gì.
Mọi người phía sau cũng nghi ngờ đồng dạng, rốt cuộc là đã xảy ra chuyện gì.
Thời điểm mọi người còn đang nhìn mình khó hiểu, Vi Lạp đã bụm lấy cái miệng nhỏ nhắn của mình, nhưng sau đó chính là nôn khan một trận.
Cái gì vậy?
Hoàng Chủ lập tức ngây ngẩn cả người.
Đây là cơ thể không thoải mái sao?
Hắn vội vàng đi tới hỏi: "Vi Lạp, con làm sao vậy? "
Hỏi xong, hắn không khỏi nhíu mày, Vi Lạp dù sao cũng là dị nhân, hơn nữa còn là đẳng cấp không thấp, đây nhất định là có chuyện gì đó.
Nếu không, sẽ không bị thành như vậy.
Hoàng Chủ còn đang chuẩn bị hỏi thăm tiếp.
Bỗng nhiên, một cỗ năng lượng chấn động hấp dẫn sự chú ý của hắn.
Dựa theo dòng chảy năng lượng nhìn tới, chính là ở bụng của Vi Lạp.
Điều này.
Có nghĩa là gì ?
Phần bụng chỗ này của Vi Lạp, dường như là có cái gì đó đang hấp thu năng lượng từ ngoại giới vậy.
Kết hợp với phản ứng vừa rồi của Vi Lạp.
Chẳng lẽ là…
"Vi Lạp, con đang mang thai sao?"
Hoàng Chủ vẻ mặt không thể tin được mà nói ra nghi vấn trong lòng mình.
Oanh.
Trong nháy mắt, những lời này rơi vào tai đám người phía sau, khiến cho bọn họ như chết lặng.
Mang thai?
Ai Lí Khắc nghe vậy thì tê rần.
Lão tỷ này của mình, mới trốn ra ngài thời gian có bao lâu, vậy bây giờ đã vác theo cái bụng bầu trở về?
Như vậy, hài tử kia trong bụng lão tỷ, cũng chính là cháu của hắn?
A...?
Không đúng không đúng, hiện tại chẳng qua là phụ hoàng mới chỉ suy đoán, lão tỷ vẫn còn chưa nói gì đâu.
Sau đó, mọi người cũng kịp phản ứng, tất cả đều nhìn về phía Vi Lạp, trong ánh mắt mang theo sự hỏi thăm.
Vi Lạp vừa rồi nghe lời phụ hoàng nói, lập tức trở nên xấu hổ.
Không nghĩ tới, phụ hoàng không hổ là Võ Thần, mới chỉ như vậy đã đoán được.
Thấy vậy, nàng cũng không tiếp tục dấu diếm mà nói: "Đúng vậy, con đã mang thai, ba của đứa bé chính là mộ người Hoa Hạ."
Đối diện, vẻ mặt của mọi người đều trở nên quái dị
Là một người Hoa Hạ?
Công chúa vương thất lại bị một người Hoa Hạ chà đạp?
Người đó là ai?
Ai Lí Khắc lập tức nổi giận nói: "Tỷ tỷ, có phải tên Hoa Hạ đó đã cưỡng bức tỷ phải không. Nếu như vậy, đệ sẽ tới đó lột da hắn rút…"
Hắn vẫn còn chưa nói xong, lúc này, Vi Lạp đã bước tới, trực tiếp gõ lên đầu hắn vài cái.
"Đau đau, lão tỷ, tỷ làm gì vậy, sao lại đánh đệ làm gì? "
"Đệ nói xem, đệ là cái đồ gia hỏa không biết lớn nhỏ, đó là anh rể của đệ, vậy mà đệ dám nói như vậy? Xem tỷ có thu thập đệ hay không." Vi Lạp nói xong, động tác trên tay còn chưa dừng lại.
Ai Lí Khắc liên tục cầu xin tha thứ, cuối cùng chỉ có thể chạy trối chết.
Một bên, Hoàng Chủ nhìn thấy tràng diện này, vừa rồi hắn cũng là có một chút tức giận. Nhưng sau một lúc, cũng đã bình thường trở lại.
Dù sao, so với việc lúc trước không biết Vi Lạp đã đi đâu mà nói, hiện tại đã an toàn trở về, xem như ông trời đã thương xót.
Hắn còn mong muốn cái gì nữa?
Hiện tại, trải qua nhiều biến cố như vậy, hắn cũng đã bỏ đi ý niệm thông gia trong đầu, dù sao thực lực của chính mình cường đại mới là vương đạo.
"Tốt rồi tốt rồi Vi Lạp, đừng đánh đệ đệ của con nữa. Nó cũng chỉ là quan tâm sẽ bị loạn mà thôi, bây giờ không phải con đang khó chịu hay sao, chúng ta mau đi vào thôi." Hoàng Chủ nói xong, sau đó đi tới nắm lấy tay rồi dẫn Vi Lạp vào bên trong.
"Ba của hài tử đâu? Tại sao không quay về cùng với con?"
Hoàng Chủ vừa đi, vừa nhìn Vi Lạp rồi hỏi.
Vi Lạp bị phụ hoàng hỏi như vậy, cũng không hiểu ra sao.
Đây là ý gì?
Đây là nghĩ thông rồi sao?
Khá lắm.
Vi Lạp tuy cảm giác cha mình đang có suy nghĩ như vậy. Nhưng mà cũng không giám xác định. Dù sao, nếu tùy tiện dẫn theo lão công tới đây, phụ hoàng lại làm khó dễ anh ấy mà nói, e là không tốt lắm.
Hơn nữa, nhìn cái bộ dạng này, phụ hoàng dường như cũng không rõ lắm tình huống của lão công.
Mà cũng đúng.
Thanh Mặc thành dù sao cũng không phải là địa bàn của Bắc Cương. Hơn nữa, trong khoảng thời gian này, Bắc Cương đã xảy ra nhiều việc như vậy, sao có thể còn có tinh lực đi dò xét tình huống ở nơi khác.
Sau khi mọi người ngồi xuống.
Hoàng Chủ nhìn Vi Lạp, chính xác là chú ý tới bụng của nàng.
Này…
Sao lại có năng lượng chấn động như vậy, không thích hợp a.
Hắn chưa từng thấy qua tình huống như vậy. Vì cái gì, thai nhi lại chủ động hấp thu năng lượng từ ngoại giới?
"Đứa nhỏ này, không tầm thường a." Hoàng Chủ quan sát thật lâu, sau đó cảm thán một câu.
Vi Lạp nghe được phụ hoàng nói như vậy, khuôn mặt liền nở nụ cười. Sau đó liền lấy tinh hạch dị thú bên trong túi thơm ra, đưa tới gần bụng của mình.
Lập tức.
Nguồn năng lượng chấn động càng thêm rõ ràng. Thai nhi trong bụng, rõ ràng đang hấp thu năng lượng của tinh hạch.
Cử động này, khiến cho Hoàng Chủ nhìn thấy cũng phải ngây người.
Vi Lạp đột nhiên nói xong: "Hài tử của con, có thể chính là tiên thiên dị nhân."
Tiên thiên dị nhân.
Bốn từ này, khiến khóe miệng Ai Lí Khắc trở nên co giật.
Đây là lần đầu tiên hắn nghe nói tới danh từ này. Nhưng mà, từ mặt chữ mà nói, cũng không phải là quá khó hiểu.
Tiên thiên dị nhân cũng chính là dị nhân.
Chỉ là, trước đây chưa từng thấy mà thôi.
"Tỷ tỷ, thật sự sao? "
"Khẳng định là như vậy." Vi Lạp lập tức nẩng đầu ưỡn ngực. Dù sao nàng cũng có lòng tin tuyệt đối là như vậy.
Bên cạnh, Hoàng Chủ cũng lập tức trở nên kích động.
Tiên thiên dị nhân.
Thiên tài như vậy, sau này trưởng thành sẽ trở thành dạng cường giả gì?
Hắn cũng không dám tưởng tượng a.
Tăng thêm tình huống hiện tại của Bắc Cương như vậy, sau này hài tử lớn lên, đối với Bắc Cương, sẽ là một trợ lực cực tốt a.
"Hảo hảo hảo."
Hoàng Chủ không ngừng nói tốt. Khuôn mặt kích động không thể ngăn lại được.
"Như vậy, Vi Lạp, bây giờ phụ hoàng dẫn con tới Tàng Bảo Các của hoàng thất để lựa chọn thuốc bổ, con cứ tùy tiện lấy." Hoàng Chủ lập tức nói.
Vi Lạp thấy bộ dạng của phụ hoàng bộ dạng, tâm tình cũng rất tốt. Trong đầu liền suy tính kế hoạch.
Tàng Bảo Các này, nàng còn chưa quá đi qua đâu. Lúc này, nhất định phải lấy thêm một ít đồ vật. Dù sao, thừa còn hơn thiếu, lần gặp có thể đưa cho lão công.
"Đi đi đi, đi thôi."
Sau đó Vi Lạp đi theo Hoàng Chủ tới Tàng Bảo Các.
Sau khỉ mở cửa ra.
Vi Lạp cũng nhìn thấy các loại bảo bối rực rỡ muôn màu muôn vẻ trước mặt thì trở nên hưng phấn.
Dị gốc trân quý, tinh hạch, còn có những bảo bối khác.
Vi Lạp lập tức bắt đầu chọn lựa.
"Con cảm thấy thứ này có lẽ tương đối tốt cho sự phát triển của thai nhi, con muốn cái này."
"Phụ hoàng, tinh hạch cho con đi, con sẽ mang theo bên người."
"Cái này cũng không tệ, về sau làm vũ khí cho hài tử cũng rất tốt. Cái này con dự định…. ai cũng không cho phép dành lấy…"
"Còn có cái này, cái này, cái này…"
Vi Lạp liên tục lựa chọn.
Vài tiếng sau.
Nàng quay về phòng của mình. Sau đó, Ai Lí Khắc bê một đĩa hoa quả đã rửa sạch tiến vào.
"Tỷ tỷ, tỷ mau nếm thử cái này."
"Ừ, tới đây, đệ mau xoa bóp chân cho tỷ."
Vi Lạp nói xong rồi nhìn đệ đệ mình.
Ai Lí Khắc lập tức sửng sốt, sau đó nhìn thấy ánh mắt của tỷ tỷ, không khỏi bất đắc dĩ.
Hảo hảo hảo, cứ sai bảo ta như vậy sao?
Chương 259 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]