"Vừa rồi ta nghe những thành viên Liên Minh Quân kia nói, chính là Diệp đại nhân phát hiện ra đám dị thú kia tấn công. Hiện tại, Diệp đại nhân và mấy cao tầng của Liên Minh Quân kia đã đi tới đó trước. Khả năng bây giờ đã xảy ra ác chiến, chúng ta tranh thủ nhanh qua nhìn xem, coi có thể hỗ trợ được chút gì không."
Các vị gia chủ bắt đầu thảo luận trao đổi tin tức cho nhau.
Một tên gia chủ khác nghe được tình huống này, vẻ mặt tràn đầy lo lắng: "Diệp đại nhân các vị cao tầng của Liên Minh Quân đang ở đó. Nếu như bọn họ không thể phòng thủ được mà nói, chúng ta lúc này đi tới, chỉ sợ cũng không làm được gì."
Nghe những lời này, tất cả mọi người đều nhìn về phía hắn.
Trong ánh mắt mỗi người đều mang theo lửa giận.
"Hiện tại là lúc nào rồi, mà ngươi còn nói những lời như vậy. Mặc kệ chúng ta tới đó có tạc dụng gì hay không, nhưng nhất định phải tới đó hỗ trợ. Diệp đại nhân vốn đang là người của Thanh Mặc thành, thế nhưng vẫn đang dẫn đầu Liên Minh Quân bảo vệ Linh Dung thành đó sao?"
"Đúng vậy, chúng ta khẳng định phải đi tới đó, bên trong thành vẫn còn đang người nhà của chúng ta đâu."
"Cái tên khốn nhà ngươi."
Lập tức, nguyên một đám gia chủ bắt đầu mắng chửi người vừa rồi lên tiếng.
Tình huống hiện tại, bọn hắn cũng đều minh bạch, nhất định phải trên dưới một lòng. Nếu như mọi người không đoàn kết, khi tai họa tới, ai nấy đều bỏ chạy, lúc đó nhất định Linh Dung thành sẽ không thể nào giữ được nữa.
"Ai. Ý của ta không phải như vậy. Ý của ta là nếu đám người Diệp đại nhân không thể phòng thủ được mà nói, mấy người chúng ta sẽ chia ra, một bộ phận tiếp tục qua đó trợ giúp, bộ phận còn lại sẽ tổ chức di dời mọi người trong thành a."
Tên gia chủ thấy mọi người mắng chửi mình thì vội vàng giải thích.
Nhưng mà, cũng không biết đây là ý định lúc đầu của hắn, hay là sau khi bị mọi người la mắng mới chống chế như vậy.
Lúc này, các vị gia chủ khác nghe hắn nói như vậy, cũng cảm thấy chạm tới lo lắng trong nội tâm của mình. Dù sao, bên trong thành, đều có toàn bộ người nhà của bọn hắn.
Nếu thật sự bọn hắn không chống cự được mà nói, những người nhà kia còn trong thành, vạn nhất bị đám dị thú tiến vào, lúc đó có thể nói là luyện ngục nhân gian.
"Đừng nói nữa, mau tới đó đi. Ta nghĩ Diệp đại nhân khẳng định cũng đã thông báo cho các Vương Tướng ở tòa thành khác. Đến lúc đó khẳng định các vị ấy sẽ dẫn quân tiếp việp tới."
Một tên gia chủ khác lập tức nói, những người bên cạnh đều im lặng, cất bước đi tới đường bờ biển.
Khi gần tới nơi.
Hàng loạt âm thanh vang lên.
Giống như có người đang rèn sắt vật.
Mọi người tới gần, nhìn xem tình cảnh trước mắt, ai nấy đều trợn tròn mắt, quả thực không thể tin nổi.
Khá lắm.
Lúc này, một nhóm cao tầng Liên Minh Quân, dưới sự chỉ huy của Nhậm Tĩnh Di, đang cùng nhau chiến đấu với đám dị thú đã đi lên bờ.
Nhậm Tĩnh Di khẽ quát một tiếng, cầm chiếc càng của Ngân Giáp Bàng Giải trong tay, trực tiếp đánh văng một con Ngân Giáp Bàng giải khác vào trong mặt biển.
"Từ chỗ nào đến, thì cút về đó cho lão nương."
Sắc mặt Nhậm Tĩnh Di lạnh lùng, quả thực là rét lạnh.
Đối với đám dị thú này, nàng không hề tỏ ra thương xót..
Nhưng mà.
Hiện tại.
Đám gia chủ ở nơi xa nhìn thấy tình huống này, sắc mặt đều không tốt lắm
Bây giờ, tuy rằng đám người Nhậm Tĩnh Di, thoạt nhìn như đang chế trụ dị thú trên bờ biển.
Nhưng mà, trên mặt biển, thú triều vẫn còn đang ngưng tụ.
Bọn chúng đều đang chuẩn bị rục rịch.
Tất cả hướng về phía bờ lao tới.
Nhìn số lượng này, có thể nói là khủng bố.
Nếu bọn đều từ trong biển lên đây, chỉ dựa vào đám người bọn hắn, hẳn là hoàn toàn không thể chống cự .
"Giết. "
"Đi. Chém bọn này súc sinh."
"Đúng. Mau ngăn chặn chúng trước, khiến cho chúng nó không dám lên bờ. Nếu không, chúng mà lên tới đây, khả năng chúng ta không thể chống cự nổi."
Một tên gia chủ gầm nhẹ, trong nháy mắt, tất cả mọi người đều minh bạch.
Bọn hắn đều là thân kinh bách chiến, đối với tình hình hiện này, chỉ nhìn thôi liền đã hiểu.
Lập tức, ai nấy đều cầm vũ khí, lao nhanh về phía trước.
Nhưng mà, sau một khắc.
Xôn xao.
Theo thanh âm nước biển rẽ sóng mà ra.
Một đạo thân ảnh màu vàng kim cực kỳ khổng lồ đã nổi lên trên mặt biển.
Đám người gia chủ nhìn thấy thân ảnh màu vàng kim này.
Lập tức.
Một cái danh tự đáng sợ xuất hiện trong đầu bọn hắn.
Kim Giáp Bàng Giải.
Hình thể này, màu sắc này, cảm giác áp bách này.
Nhất định là Kim Giáp Bàng Giải không thể nghi ngờ.
Bọn hắn nhớ lại tình huống lúc trước Kim Giáp Bàng Giải tấn công vùng duyên hải ở Đông Nam, khóe miệng không khỏi run rẩy.
Thứ này.
Chính là Vương Cấp dị thú.
Không nghĩ tới, lúc này đây, dĩ nhiên là do nó cầm đầu.
Nội tâm các vị gia chủ này không ngừng run lên, bước chân khựng lại. Nhịn không được mà hít một hơi khí lạnh, ánh mắt bắt đầu run rẩy.
Thứ này.
Chính là một đầu dị thú mà ngay cả Vương Tướng cũng khó có thể đối phó a.
Hơn nữa, nhìn bộ dạng này của nó, là đang muốn lên bờ sao?
Trong nháy mắt, trong lòng các vị gia chủ đều dâng lên sự bi thương. Nếu như con Kim Giáp Bàng Giải này lên bờ, đối với cuộc chiến này, cấp bậc sẽ hoàn toàn thay đổi.
Thời điểm bọn hắn còn đang suy nghĩ.
Một tiếng hót vang lên từ trên chín tầng trời.
Khoảnh khắc sáu đó.
Bọn hắn liền ngẩng đầu lên nhìn về phía không trung.
Chỉ thấy Thanh Linh Đại Bàng trên không trung đang vỗ hai cánh, bộ lông toàn thân như hắc thiết vang lên những tiếng ken két.
Uy hiếp đám dị thú trong biển rộng.
Trên đầu của Thanh Linh Đại Bàng, một đạo thân ảnh đang đứng ngạo nghễ.
Đạo thân ảnh này không phải ai khác, đúng là Diệp Vân Dật.
Lúc này, trong tay Diệp Vân Dật đang cầm Xạ Nhật Thiên Cung.
Kéo cung cài tên.
Nhìn về phía con Kim Giáp Bàng Giải kia.
"Hừ, súc sinh. Còn muốn lên bờ sao."
Sau câu nói này.
Diệp Vân Dật liền buông mũi tên trong dây cung ra.
Sau đó, đầu mũi tên nhọn hoắt tỏa ra hàn quang lạnh lẽo, bắn thẳng tới chỗ Kim Giáp Bàng Giải đang hiện thân.
Keng...
Âm thanh bén nhọn vang lên.
Kim Giáp Bàng Giải vậy mà đưa chiếc càng khổng lồ của nó lên.
Ngăn cản mũi tên bạc bay tới.
Mũi tên bạc này, trực tiếp cắm vào chiếc càng của Kim Giáp Bàng Giải. Nhưng mà, sau đó không thể tiến lên được nữa.
Thật cứng rắn.
Diệp Vân Dật thấy vậy, ánh mắt trở nên lạnh lẽo.
Một bên khác, những vị gia chủ thấy cảnh này, khóe miệng lập tức co lại.
Ngược lại là Kim Giáp Bàng Giải, đôi mắt nhìn chằm chằm vào Thanh Linh Đại Bàng trên không trung, ngoài ra còn có Diệp Vân Dật đang đứng trên nó.
Trong mắt mang theo sự căm tức.
Cơn đau truyền tới từ chiếc càng, đã lâu rồi nó không cảm nhận được.
Sau một khắc.
Hai chân sau của nó co lại, sau đó trực tiếp nhảy lên bờ/
Lập tức.
Một cái thân hình khổng lồ xuất hiện ở trước mặt mọi người.
Hình thể khổng lồ.
Cảm giác áp bách, rất mạnh.
Kim Giáp Bàng Giải xuất hiện ở trước mặt mọi người, chặn đi ánh nắng mặt trời chiếu xuống, khiến cho mọi người được bao phủ trong bóng râm.
Cao Trấn nhìn thấy tình huống này, ánh mắt trở nên run rẩy.
Con Kim Giáp Bàng Giải này, so với Hỏa Giao lúc trước, cảm giác áp bách không cùng một cấp bậc. Sự áp bách của Kim Giáp Bàng Giải quả thực là muốn bạo rạp.
Xèo...Xèo.
Từ trong miệng Kim Giáp Bàng Giải, âm thanh chói tai vang lên bởi những chiếc răng khổng lồ của nó đang ma sát với nhau.
Có vẻ như nó đang phóng thích cơn tức giận.
Sau đó.
Kim Giáp Bàng Giải rất nhanh giơ chiếc càng lên.
"Không tốt, mau né tránh nhanh lên."
Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy cảnh tượng này, vội vàng hét lên một câu.
Sau đó liền lập tức lùi nhanh về phía sau.
Sau một khắc.
Tiếng nổ siêu thành, tiếng rít gào đột ngột vang lên, chiếc càng cua đập mạnh xuống với một lực rất lớn.
Đông.
Trong nháy mắt.
Tất cả mọi người đều cảm thấy mặt đất dưới chân đang rung chuyển dữ dội, giống như là đang trải quan trận động đất cấp mười vậy.
Từng tảng đá bị chia năm xẻ bảy.
Tạo thành một vết nứt lan rộng kéo dài ra.
Chương 265 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]