Dưới một đòn của chiếc càng của Tại Kim Giáp Bàng Giải , không ít dị thú khác đã bị nện chết.
Hiện tại đã đã trở thành thịt vụn.
Mọi người cảm nhận được sức mạnh của Kim Giáp Bàng Giải, một loại cảm giác vô lực bốc lên.
"Lần trước, đám người Đệ Nhị Vương Tướng, đã làm như thế nào để chế ngự một đầu dị thú như vậy chứ." Nhậm Tĩnh Di nhìn vết nứt kéo dài tới vị trí của mình đang đứng, sau đó ngẩng đầu nhì Kim Giáp Bàng Giải.
Nhịn không được mà lẩm bẩm nói.
Súc sinh này, con người có thể đối phó được sao.
Bây giờ bọn hắn pháng kháng có còn ý nghĩa nào không?
Từng đạo ý niệm lập tức dâng lên trong đầu bọn hắn.
Xèo...Xèo.
Kim Giáp Bàng Giải nhìn thấy một kích của bản thân không đạt được hiểu quả, lập tức đi về phía trước, ý muốn mở đường cho cho dị thú triều đi về phía trước, tiến sâu vào đất liền để đồ sát.
Kim Giáp Bàng Giải di động về phía trước, mỗi một bước như vậy, những chiếc chân của nó đâm sâu vào trong những tảng đá.
Bên cạnh, bầy dị thú trông thấy động tác của Kim Giáp Bàng Giải, tất cả đều đồng loạt tiến về phía trước.
Không tốt.
Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy cảnh tượng này, thầm than một tiếng.
Vừa đang chuẩn bị rời đi.
Nhưng mà ngay sau đó.
Trên bầu trời, một tiếng kêu vang lên.
Mọi người nhìn về phía đó, liền trông
Mọi người thấy tới, chính là trông thấy Diệp Vân Dật từ trên lưng Thanh Linh Đại Bàng nhảy xuống.
Hướng về phía còn Kim Giáp Bàng Giải kia.
Kim Giáp Bàng Giải thấy vậy, lập tức nâng chiếc càng lên, chuẩn bị kép lấy cơ thể Diệp Vân Dật.
"Cẩn thận."
Nhậm Tĩnh Di thấy cảnh tượng như vậy, lập tức hét lên một tiếng.
Cái này nếu như bị chiếc càng kia cúa nó kẹp trúng, thế thì….
Diệp Vân Dật cũng nhìn thấy chiếc càng kia đưa lên, khóe miệng nhếch lên cười, sau một khắc.
Thân hình hắn đột nhiên biến mất giữa không trung.
Kim Giáp Bàng Giải thấy vậy, vừa đang chuẩn bị thu càng về, bày ra tư thế phòng ngự.
Nhưng mà, trong nháy mắt.
Nó liền cảm giác cơ thể mình có chút trì trệ.
Lúc này, Diệp Vân Dật đã tới trên chiêc mai của nó.
Hắn xuất ra chiến phủ, hay tay nắm chặt trên chiếc cán.
Cửu U Kình Khì cũng được xuất động.
Khiến cho đôi tay của Diệp Vân Dật căng phồng lên, ống tay áo không thê chịu nổi và nổ tung lên.
Diệp Vân Dật đem chiến phủ xoay tròn trên không trung một vòng.
Mặc dù không có âm thanh nào khác phát ra.
Nhưng mà, không gian xung quanh đều trở nên vặn vẹo cực độ, phảng phất như chuẩn bị bị xé rách.
"Chết. "
Diệp Vân Dật dứt lời, sau một khắc.
Chiến phủ trực tiếp bổ mạnh xuống trên lưng của Kim Giáp Bàng Giải.
BOANG....
Trong nháy mắt, thanh âm giống như sắt thép va chạm lập tức vang lên.
Chấn động khắp bốn phương tám hướng, vô cùng chói tai.
Thân hình Kim Giáp Bàng Giải đột ngộ ép xuống phía dưới.
Những chiếc chân của nó cắm sâu vào bên trong các tảng đá.
Thân thể sau đó va chạm với những tảng đá này, khiến cho chúng đều bị chia năm xẻ bảy.
Bên trên chiếc mai của Kim Giác Bàng Giải, chiến phủ của Diệp Vân Dật đã cắm sâu vào bên trong.
Hơn nữa.
Từ địa phương bị chiến phủ cắm xuống, các khe đứt bắt đầu lan ra bốn phía.
Trong những chiếc khe này.
Không ít chất lỏng màu vàng bắt đầu mạnh mẽ phun ra.
"Huyết dịch của súc sinh này có màu như vậy sao?"
Diệp Vân Dật nhìn những dòng chất lỏng màu vàng đang phun ra ngoài, vẻ mặt hết sức ngạc nhiên. Cùng với những dòng chất lỏng này được phun ra, từng đạo khí tức tanh nồng tràn ngập trong không khí.
Một bên khác, tất cả mọi người thấy tràng diện này, ai nấy đều trừng lớn hai mắt, quả thực là không thể tin nổi.
Diệp đại nhân.
Vậy mà đã cường hãn đến mức độ này.
Quả thực là khủng bố.
Khủng bố đến cực điểm.
Rầm rầm.
Thời điểm nội tâm bọn hắn còn đang hoảng sợ, liền trông thấy chất lỏng màu vàng rơi xuống..
Đây là?
"Giải Hoàng?" (Gạch cua)
Nhậm Tĩnh Di thốt lên, khiến cho mọi người bên cạnh không tự chủ mà chép miệng một cái.
Đây là huyết dịch, hay là gạch cua vậy?
Bất quá, hiện tại cũng không phải là lúc xoắn xuýt vấn đề này.
Xèo...Xèo.
Sau một khắc, trong miệng Kim Giáp Bàng Giải phát ra âm thanh xèo xèo mãnh liệt. Cảm giác như đang rất đau đớn, cũng dường như đang nghiến răng nghiến lợi khi tên nhân loại này dám xúc phạm mình.
Kim Giáp Bàng Giải lắc lư thân thể, muốn đem Diệp Vân Dật ngã xuống phía dưới.
Diệp Vân Dật cầm chiến phủ trong tay, đứng ở phía trước mọi người.
"Diệp đại nhân. "
Lý Tiêu nhìn về phía Diệp Vân Dật. Bây giờ Diệp Vân Dật trong mắt bọn hắn, giống như là một tôn chiến thần đang đứng sừng sững ở nơi đó.
Ngay cả Nhậm Tĩnh Di, cũng liền có cảm giác như vậy.
"Sau đây, sẽ là một hồi huyết chuyến."
Diệp Vân Dật dứt lời, mọi người đều nhìn về phía trước. Lúc này, Kim Giáp Bàng Giải đang tại điên cuồng huy động đôi càng lớn của nó, rõ ràng là đang phẫn nộ tới cực điểm.
Đúng vậy, bây giờ mới thật sự là huyến chiến.
Nghĩ tới đây, tất cả đều nhìn về phía trước.
"Giết."
Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, mọi người lập tức lao lên. Diệp Vân Dật xung phong dẫn đầu, nhìn về phía con Ngân Giáp Bàng Giải đang chặn đường trước mặt. Dưới chân dẫm mạnh một cái, khiến cho tảng đá nứt vỡ, hóa thành bột phấn.
Tốc độ của hắn cũng đột ngột nhanh hơn, chỉ còn lại tàn ảnh ở phía sau.
BOANG....
Sau một âm thanh chát chúa vang lên.
Khuôn mặt của Ngân Giáp Bàng Giải, đã xuất hiện một đạo khe hở.
Sau đó, khe hở này dần dần lan rộng ra, cuối cùng nứt vỡ.
Tốc độ của Diệp Vân Dật không giảm, một đường hướng về phía trước, không ngừng thu hoạch tính mạng đám dị thú xung quanh.
Một đầu, hai đầu….
Tốc độ của Diệp Vân Dật càng lúc càng nhanh.
Lúc này, Kim Giáp Bàng Giải cũng đã lấy lại tinh thần, nhìn chằm chằm vào Diệp Vân Dật, sau đó phát ra tiếng xèo xèo từ trong miệng.
Phía sau nó, biển rộng bắt đầu sôi trào.
Từng đạo thân ảnh dị thú bắt đầu trồi lên trên mặt biển, sau đó tiến lên trên bờ.
Diệp Vân Dật nhìn chằm chằm vào Kim Giáp Bàng Giải.
Nhất bộ đăng thiên
Bang bang BOANG....
Một loạt âm thanh vang lên.
Tia lửa lóe lên khắp mọi nơi.
Diệp Vân Dật tiếp tục chiến đầu cùng Kim Giáp Bàng Giải.
Một bên khác, Nhậm Tĩnh Di cũng đang lao về phía trước.
Không trung.
Thanh Linh Đại Bàng cũng như vậy, đang lao vào chiến trường, cùng với mọi người tiêu diệt đám dị thú bên dưới.
Chiến trường lúc này giống như trở thành một cỗ máy xay thịt.
Đông!!!
Lại một thanh âm kim loại va chạm vang lên.
Diệp Vân Dật bổ chiến phủ xuống một chiếc càng cua.
Một lần nữa tạo ra không ít vết nứt.
Kim Giáp Bàng Giải lúc này, toàn thân đã có không ít khe hở, chất lỏng màu vàng kim óng ánh không ngừng phun ra.
Hiện tại nó đã rơi vào trạng thái phẫn nộ tới cực hạn, đôi càng cua không ngừng vung vẩy.
Nó cảm nhận được Diệp Vân Dật đang trên đầu mình, nhưng chiếc càng của nó không thể náo với tới.
Bỗng nhiên.
Ánh mắt nó co rụt lại.
Toàn bộ thân cua đột nhiên lật ngược lại0
"Diệp Vân Dật. "
Nhậm Tĩnh Di ở phía xa thấy một màn này, súc sinh này thật là giảo hoạt. Vậy mà có thể nghĩ ra một chiêu này, như vậy có thể đèn chết Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật cũng là không nghĩ tới súc sinh này lại quả quyết như vậy.
Lập tức vội vàng nhảy lên.
Thoát ra khỏi phạm vi Kim Giáp Bàng Giải.
Không trung.
Diệp Vân Dật chuẩn bị bổ xuống một phủ nữa về phía Kim Giáp Bàng Giải. Thế nhưng, lúc này, từ trong hốc mắt của nó, đôi mắt của Kim Giáp Bàng Giải đột nhiên lồi ra.
Trước tiên là định vị vị trí của Diệp Vân Dật, sau đó, đôi càng cua lập tức phát lực.
Quất mạnh về phía Diệp Vân Dật.
Ngươi.
Diệp Vân Dật vội vàng nâng chiến phủ đưa tra trước người.
BOANG....
Lực đạo khổng lồ, lập tức truyền đến.
Diệp Vân Dật cảm nhận nguồn sức mạnh này, khóe miệng không khỏi co lại.
Khá lắm.
Sức mạnh của thiên quân, cũng không khác gì cái này.
Sau đó.
Cả cơ thể Diệp Vân Dật giống như diều đứt dây, văng về phía xa.
Sau đó, rơi xuống mặt biển.
Này…
Lần này.
Nhậm Tĩnh Di và đám người Liên Minh Quân và các vị gia chủ thấy một màn này, cả cơ thể run lên bần bật0
Không tốt.
Sau một khắc.
Tại địa phương Diệp Vân Dật rơi xuống biển, lúc này mặt nước đã trở nên sôi trào.
Đám dị thú còn chưa lên được bờ, lúc này đã bắt đầu bu lại chỗ mà Diệp Vân Dật rơi xuống, điên cuồng công kích và cắn xé..
Sức mạnh to lớn, mật độ dày đặc này.
Khiến cho nước biển giống như đang được đun sôi vậy.
Chương 266 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]