Trên bờ, mọi người nhìn chỗ mặt biển đang sôi trào kia, ai nấy đều nuốt xuống một ngụm nước bọt.
Đây là.
"Diệp Vân Dật."
Nhậm Tĩnh Di không khỏi kêu gào một tiếng.
Ngay khi Diệp Vân Dật rơi xuống nước, nội tâm nàng liền co thắt lại.
Kim Giáp Bàng Giải cũng nhìn thấy Diệp Vân Dật rơi xuống biển, đôi càng cua huy động, sau đó đi về hướng mà Diệp Vân Dật rơi xuống.
Mọi người thấy Kim Giáp Bàng Giải đi qua, lập tức càng thêm lo lắng.
"Không được."
Nhậm Tĩnh Di thấy tình huống này, cũng liền lao về hướng đó.
Ánh mắt trong nháy mắt đã đỏ bừng.
Rất có xu thế thần ngăn giết thần, phật cản giết phật.
Nàng thế nhưng biết rõ tình thế nguy hiểm bây giờ của Diệp Vân Dật.
Nhân loại dị nhân vốn không giỏi về thủy chiến, chứ đừng nói tới việc đối kháng với dị thú của hải dương.
Lần trước, đội ngũ của Đệ Nhi Vương Tướng chém giết con Kim Giáp Bàng Giải kia, cũng phải dẫn dụ nó lên bờ, mới có thể thành công tiêu diệt.
Bởi vì bọn họ cũng hiểu rõ, nếu ở trong nước, căn bản là không thể chiến thắng Kim Giáp Bàng Giải.
Hơn nữa, hiện tại trên biển còn có nhiều dị thú như vậy.
Diệp Vân Dật lúc này, có thể nói là thập tử vô sinh.
Lúc này, Diệp Vân Dật cũng đã rơi vào trong biển.
Nhìn xem dị thú bốn phương tám hướng đang lao tới.
Vẻ mặt cũng hiện lên sự hung lệ.
Con súc sinh kia, thật là giỏi tính toán, Không hổ là Vương Cấp dị thú, vậy mà có linh trới mức độ này.
Trong tình cảnh này.
Diệp Vân Dật vung chiến phủ trong tay về mọi hướng.
Sau đó.
Hắn đạp mạnh dưới chân, trực tiếp lao lên khỏi mặt nước.
Phía dưới.
Từng con dị thú cũng đã xuất hiện.
Từ trong nước biển ngoi lên, toàn bộ đều giơ cái miệng dính đầy máu, nhìn Diệp Vân Dật trên không, lao tới cắn xé.
Xa xa.
Kim Giáp Bàng Giải cũng đang đung đưa mấy cái chân sau, lao tới cực kỳ nhanh chóng.
Có thể thấy được, mỗi một đầu dị thú đều muốn cắn chết Diệp Vân Dật.
Ngay cả một ít dị thú đã lên tới bờ, lúc này cũng đều quay đầu lại.
Hướng về phía Diệp Vân Dật mà lao tới.
"Hảo tư thế."
Diệp Vân Dật hét lên một câu.
Sau đó, một đạo hắc ảnh cuốn theo cuồng phong lao tới cho hắn.
Diệp Vân Dật lúc này sẽ đảo tay, từ trong không gian hệ thống lấy ra khối Lôi Kích Mộc mà lần trước Lâm Tuyết Nhu đưa cho mình.
Nhìn xuống phía dưới.
Sau đó hắn dùng toàn lực, ném thanh Lôi Kích Mộc này xuống dưới làn nước biển
Khoảnh khắc sau đó.
Thanh Linh Đại Bàng sà xuống.
Ngay khoảnh khắc Diệp Vân Dật chuẩn bị rơi vào cái miệng dính đầy máu, đã tiếp được hắn, sau đó điên cuồng lướt ra xa.
Tốt.
Trên bờ, đám người Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy cảnh tượng này, nội tâm cũng buông lỏng một hơi.
Nhưng mà, còn không chờ bọn hắn chuẩn bị có hành động tiếp theo.
Trên mặt biển, một đạo lôi quang màu tím đột nhiên xuất hiện.
Hào quang lóng lánh kia, chiều rọi khắp xung quanh, khiến cho bọn hắn đều phải nhắm tịt hai mắt lại.
Thật sự là quá chói mắt, đủ để đôi mắt mọi người rơi vào trạng thái mù tạm thời.
Dù là hai mắt đã nhắm nghiền lại, nhưng ánh sáng cũng xuyên thấu qua mí mắt, khiến cảm giác sáng như ban ngày vậy.
Diệp Vân Dật cũng nhìn xuống phía dưới, chỉ thấy lôi điện trong thanh Lôi Kích Mộc đã bị kích phát toàn bộ.
Tăng thêm nước biển, nó được trực tiếp lan rộng ra, giống như một đoànLôi Long lao ra khỏi thanh Lôi Kích Mộc đó.
Ở trong nước biển, phóng đi khắp nơi.
Những con dị thú kia, trong khoảnh khắc khi tiếp xúc với lôi điện, toàn thân bắt đầu co giật.
Sau đó là lật ngửa chiếc bụng trắng lên trời.
Diệp Vân Dật thấy tràng diện này, có thể nói là cực kỳ hoành tráng.
Một bên khác, đám người Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy những con dị thú kia bị lôi điện đánh cho tê tái, nội tâm không khỏi hoảng sợ.
Diệp Vân Dật đây là vật gì, lại sao lại có thể tích trữ lôi điện như vậy?
Khóe miệng Nhậm Tĩnh Di bắt đầu run rẩy. Cái tên này, đồ tốt trên người thật là nhiều a.
Các ngươi thực sự sẽ không biết, trong khoảnh khắc tiếp theo, hắn sẽ lấy ra đồ tốt gì.
Diệp Vân Dật quan sát tình huống phía dưới, sau đó liền từ trên lưng Thanh Linh Đại Bàng nhảy xuống.
Cầm chiến phủ trong tay, trực tiếp chém giết trên mặt nước biển.
Dù sao, dựa theo nguồn năng lượng kia bên trong thanh Lôi Kích Mộc, chỉ có thể tạm thời giật đám dị thú này bất động mà thôi, còn chưa đủ để giết toàn bộ bọn chúng.
Diệp Vân Dật cầm chiến phủ đứng trên mặt biển.
Giống như là sói lạc vào bầy dê.
Bắt đầu tàn sát thỏa thích.
Chỉ chốc lát, toàn bộ mặt nước, đã tỏa ra một màu huyết sắc.
Chỉ có điều, sau một hồi tìm kiếm, Diệp Vân Dật vẫn không thể tìm được con Kim Giáp Bàng Giải kia.
Chạy?
Súc sinh này.
Diệp Vân Dật nhìn chằm chằm về phía xa.
Liền trông thấy một đạo gợn sóng đang cấp tốc lao sâu vào trong lòng biển.
Sau một khắc.
Thanh Linh Đại Bàng lập tức xà xuống.
Móng vuốt trực tiếp đâm vào khe hở mà Diệp Vân Dật bổ ra trên lưng Kim Giáp Bàng Giải.
Hai cánh vỗ mạnh.
Mặt biển, dường như đã bị Thanh Linh Đại Bàng xé nát.
Sau đó.
Thanh Linh Đại Bàng gắp theo Kim Giáp Bàng Giải, trực tiếp ngoi lên từ trong mặt biển, bay về hướng đất liền.
Này….
Mọi người thấy cảnh tượng này, khóe miệng không khỏi co giật.
Không chỉ là sự mạnh mẽ của Diệp Vân Dật, mà ngay cả dị thú của hắn, cũng là không hề thua kém.
Vậy mà trực tiếp từ trên không trung lao xuống, tóm lấy đầu Kim Giáp Bàng Giải kia.
Rất nhanh đã bay tới bờ, Thanh Linh Đại Bàng nhìn thấy Kim Giáp Bàng Giải đang giơ bộ càng của nó lên. Liền vội vàng buông đối phương ra khỏi móng vuốt. Kim Giáp Bàng Giải lập tức từ trên cao rơi xuống.
Ầm!
Kim Giáp Bàng Giải khổng lồ trơi xuống trên những tảng đá phía dưới. Khiến cho cả mặt đất một lần nữa trở nên chấn động.
Diệp Vân Dật ở trên biển thấy cảnh tượng này, sau đó liền vận chuyển kỹ năng Huyết Nhục Hội Tụ.
Lập tức, màu huyết sắc trên mặt biển đều bị phai nhạt đi không ít.
Những viên huyết châu liên tiếp được Diệp Vân Dật thu vào không gian của hệ thống.
Về phần huyết nhục còn dư lại, Diệp Vân Dật cũng không để ý tới, trước tiên phải thu phục tên đầu sỏ đã.
Dù sao, con Kim Giáp Bàng Giải mới là trọng yếu nhất.
Diệp Vân Dật đạp chân, lướt sóng đi vào bờ.
Nhìn về phía con kia Kim Giáp Bàng Giải kia, lập tức chiến phủ bổ xuống, cắm thẳng vào hốc mắt của nó.
Đông.
Một phủ, trực tiếp bổ ra hốc mắt.
Khiến cho con mắt Kim Giáp Bàng Giải mù luôn con mắt.
Kim Giáp Bàng Giải chịu đựng sự đau đớn kịch liệt, chuẩn bị di chuyển.
Nhưng mà ngay sau đó, nó liền cảm nhận được một cỗ sức mạnh truyền tới.
Lúc này, hai tay Diệp Vân Dật đang nắm tới khe hở vừa mới bổ ra.
Cửu U Kình Khí vận chuyển tới cực hạn.
Diệp Vân Dật lúc này, giống như một đầu bạo long hình người vậy
Ken két.
Âm thanh huyết nhục, cùng tiếng vỏ cua bị xé rách liên tục vang lên.
Sau đó.
Bộ mai trên người Kim Giáp Bàng Giải đã bị Diệp Vân Dật trực tiếp lột xuống.
Mọi người thấy một màn này.
Lông tơ toàn thân trở nên dựng đứng.
Đây là.
Đây là cái gì vậy.
Bọn hắn đang nhìn thấy gì.
Diệp Vân Dật, đây là sức mạnh gì?
Trực tiếp lột mai cua của Kim Giáp Bàng Giải?
Như vậy, hắn vẫn còn là người sao.
Còn không chờ bọn hắn mở miệng, Diệp Vân Dật đã nhảy vào trong cơ thể của Kim Giáp Bàng Giải.
Kim Giáp Bàng Giải lúc này đã nỏ mạnh hết đà, nó dơ đôi càng cua lên không trung.
Nhưng mà sau đó.
Cơ thể nó giống như là bong bóng bị xì hơi, đôi càng từ trên không trung rơi thẳng xuống.
Đập lên trên mặt đất.
Mọt người quan sát con Kim Giáp Bàng Giải kia.
Địa phương chiếc vỏ bị lột xuống.
Lúc này Diệp Vân Dật đã từ bên trong đi ra.
Trong tay, còn ôm một viên tinh hạch cực đại.
Tinh hạch Vương Cấp dị thú.
Tinh hạch của Kim Giáp Bàng Giải.
Mọi người thấy cảnh tượng này thì sửng sốt vài giây, sau đó liền bắt đầu reo hò.
Thắng, bọn hắn, đối mặt với kẻ địch cường đại như vậy, thế mà chiến thắng.
"Thắng, chúng ta, vậy mà thắng rồi."
"Diệp đại nhân quá mạnh mẽ, Diệp đại nhân vạn tuế."
"Quá mạnh mẽ, thật sự là quá mạnh mẽ."
Nhậm Tĩnh Di đạo thân ảnh trước mắt mình, thì thào một tiếng.
Chương 267 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]