Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 269: CHƯƠNG 268: KHẢI HOÀN TRỞ VỀ

Hóa ra, đây mới là thực lực chân chính của Diệp Vân Dật sao?

Lúc trước Diệp Vân Dật cùng nàng thi đấu, thực sự giống như dạo chơi vậy.

Hiện tại, Nhậm Tĩnh Di nghĩ tới lúc đó, cảm giác khuôn mặt có chút đỏ lên.

Nàng thật sự là có chút không biết tự lượng sức mình .

May mà lúc trước Diệp Vân Dật không xuất toàn lực.

Bằng không mà nói, hiện tại nàng sợ coi như làm không ngỏm, e là cả đời sau cũng không thể xuống giường được.

Lúc này, đám người Nhậm Tĩnh Di cất bước đi tới.

Trên bờ, chỉ còn dư lại một ít dị thú.

Đều bắt đầu bị đám người Nhậm Tĩnh Di tiêu diệt nốt.

Những con dị thú khác nhìn tình huống này, Kim Giáp Bàng Giải đã bị giết chết, bọn chúng đâu còn dám ở chỗ này nữa, trực tiếp bị dọa cho bể mật, quay đầu chạy nhanh về biển.

Lúc này.

Diệp Vân Dật cũng đã quay về bờ, toàn thân đã được sửa sạch sẽ.

Hắn khi lên, trên tay còn cầm theo viên tinh hạch cực lớn của Kim Giáp Bàng Giải.

"Diệp đại nhân."

"Diệp đại nhân."

"Lão thiên ơi, Diệp Vân Dật, ngươi thật sự là quá mạnh đi."

Nhậm Tĩnh Di nhìn Diệp Vân Dật, khuôn mặt hiện lên sự kích động.

Dù sao trận chiến lần này, thực sự là quá rung động lòng người, kinh tâm động phách.

Mặc dù nàng cũng là thân kinh bách chiến, dù là chính mình hay cùng với lão cha, đều đã trải qua không ít cuộc chiến đấu với dị thú. Trải qua thời khắc sinh tử cũng không phải là không có, nhưng mà thoải mái nhất, thống khoái nhất, hơn nữa còn làm cho người ta sợ hãi nhất, thì chỉ có một lần này mà thôi.

Diệp Vân Dật nhìn nàng: "Được rồi, đừng có mà vuốt mông ngựa nữa. Nhanh chóng thu dọn chỗ này đi, sau đó kiểm tra xem bên phía chúng ta có bao nhiêu thương vong. Tiếp đó thì tranh thủ nghỉ ngơi một chút, rồi quay về thành."

Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, mọi người lập tức rõ ràng.

Liền vội vàng tìm thu dọn chiến trường.

Dù sao trận chiến này, có thể nói là đã trải qua một hồi đại chiến. Tuy bọn hắn là bên dành thắng lợi cuối cùng, nhưng mà chiến thắng này, tổn thất không hề nhỏ.

Bọn hắn cũng đã tổn thất không ít cường giả.

Có thể dự đoán một điều, nếu không phải nhờ vào sự mạnh mẽ của Diệp Vân Dật, trực tiếp làm thịt Kim Giáp Bàng Giải, thêm vào cái lôi điện kia khiến đám dị thú trên biển bị tê liệt.

Thực sự là sẽ không biết được bọn hắn sẽ phải tổn thất bao nhiêu là người nữa.

Nói là toàn quân bị diệt cũng không phải không thể.

Sau khi thu dọn xong.

Diệp Vân Dật quan sát toàn trường, sau khi vào bờ, hắn cũng đã vận dụng kỹ năng Huyết Nhục Hội Tụ.

Đem thất cả huyết nhục cùng với năng lượng tinh hạnh đều tụ tập lại.

Hình thành thành từng viên huyết châu một.

Nhưng mà vẫn còn một phần còn dư lại, chi có thể để sau rồi tính.

Những vị gia chủ kia còn chưa phát hiện ra hắn sử dụng kỹ năng hấp thu này. Nhưng nếu hắn cứ sử dụng như vậy, thật sự là có chút khó coi.

Vẫn là chờ sau khi trở về, đem những phần huyết nhục vào trong nhà rồi hấp thu a.

Bên trong thành lúc này.

Những dị nhân của các gia tộc kia đã tập trung đứng bảo vệ trong thành.

Vừa rồi bọn hắn cũng đã trải qua một hồi hỗn loạn. Bên trong thành, tất cả gia chủ đều đã dốc toàn bộ lực lượng, tăng thêm Diệp đại nhân và các thành viên Liên Minh Quân kia.

Có thể nói là trong nháy mắt, các chiến chiến lực cao tầng của toàn bộ Linh Dung thành đã xuất động hết.

Linh Dung thành hiện tại có thể nói cực kỳ yếu ớt.

Cho nên bọn hắn cần phải gánh chịu trách nhiệm bảo vệ.

Cũng không thể để những con dị thú khác nhân lúc cháy nhà mà hôi của được.

Bên trong thành, không ít gia tộc đều đang bắt đầu thu dọn.

Loại tình huống này, bọn hắn đều chưa từng thấy qua. Nhưng mà bọn hắn cũng hiểu, nếu không phải là tình huống cực kỳ đặc thù và khẩn cấp, Liên Minh Quân cũng không có khả năng xuất động khẩn trương như vậy..

Hơn nữa, cũng không có khả năng điều động các vị gia chủ trong nội thành được.

Không chừng, lần này, Linh Dung thành còn có khả năng sẽ bị phá hoại.

Cho nên bọn hắn cần phải chuẩn bị sẵn sàng, vạn nhất lát nữa dị thú tấn công vào thành, đối mặt với đám người gia nua, tàn tật như bọn hắn, có thể nói là sẽ được tận hứng a.

Khi đó toàn bộ thành sẽ biến thành luyện ngục nhân gian a.

Trên tường thành.

Có vài nhóm người trẻ tuổi đang đứng canh gác.

Vẻ mặt ai nấy đều mang theo sự khẩn trưởng, ánh mắt sáng như đuốc, nhìn về phương xa.

"Các ngươi nhìn kìa, rừng cây bên kia có vẻ như đang chuyển động."

Một tên thanh niên vội chỉ về một hướng, sau khi dứt lời, mấy người khác bên cạnh cũng vội vàng nhìn qua. Quả nhiên, ở khu vực đó, những chiếc cây cổ thụ đang chuyển động.

Là gì đây?

"Có thể là dị thú, mọi người phía dưới, sẵn sàng chuẩn bị."

Trên tường thành, một tên thanh niên ra lệnh.

Phía dưới, một nữ nhân khác, dẫn theo một đội nhân mã, chăm chú nhìn vào rừng cây kia.

Vẻ mặt cực kỳ khẩn trương, bày ra trận địa sẵn sàng đón địch.

Bỗng nhiên.

Vài đạo thân ảnh đang cưỡi dị thú, từ trong rừng cây đi ra.

"Là thủ vệ quân."

Nhóm thanh niên trên tường thanh trông thấy trang phục đội ngũ này, lập tức la lên. Bất quá, sau đó trong lòng hắn cũng khẩn trương hẳn lên.

Chỉ có vài thành viên Liên Minh Quân như vậy trở về, là có ý gì?

Những người khác đâu.

Đám người gia chủ đâu.

Còn cả những cường giả khác đâu.

Chẳng lẽ …

Tất cả đều vẫn lạc?

Nghĩ tới tình huống này, bọn hắn đều cảm thấy hô hấp trở nên trì trệ. Hoặc là nói, những cường giả cùng các vị gia chủ kia, ở lại cầm chân dị thú, sau đó sai những thủ vệ quân này về thông trị bọn hắn di dời?

Bất kể dù là như thế nào đi nữa, thì đó đều là kết quả tệ tại.

Bọn hắn lập tức cũng xuống phía dưới.

Cùng lúc đó.

Những thành viên Liên Minh Quân đó cũng đã đi tới cổng thành, nhìn vào đám người phía trước. Khuôn mặt nở nụ cười nói: "Nhanh vào thành triệu tập thêm người, nhiều một chút, cũng cho gọi mấy tên dị nhân cấp cao tới đây."

"Trận chiến ở ven biển, chúng ta đã dành được đại thắng, chém giết không ít dị thú, hiện tại đang mang thi thể củ chúng về đây."

Những lời này, khiến cho hô hấp của mọi người trở nên dễ dàng hơn.

Không chỉ là dễ dàng, mà cảm xúc cũng dần dần bành trước, hơi thở cũng trở nên gia tốc.

Tin tức tốt như vậy.

Đại thắng.

Chém giết không ít dị thú.

"Tốt rồi, đừng lo lắng nữa, mau đi đi."

"Nhanh đi."

"Tốt."

Mấy người thanh niên thấy thủ vệ quân thúc giục, khuôn mặt nở nụ cười, tranh thủ chạy vào trong thành.

Một lúc sau.

Tin này như cơn cháy rừng, lan truyền khắp toàn bộ tòa thành.

Tất cả mọi người đều thở dài một hơi.

Trong trang viên.

Không ít cô gái cũng đã nắm được tin tức.

"Lão công dẫn theo mọi người chém giết dị thú?"

"Không biết lần này là dị thú đẳng cấp gì? Vậy mà phải vận dụng lực lượng đáng sợ như vậy."

Bạch Chi Khê trầm tư một lúc, sau đó nói:

"Cảm giác chắc dị thú triều này cũng không mạnh mẽ lắm. Dù sao thời gian đám người lão công ra ngoài lần này cũng không qua dái. Hiện tại vậy mà đã giải quyết xong, chỉ còn tìm người tới quét dọn chiến trường."

"Muội cũng cảm thấy như vậy."

"Chúng ta có đi ra nghênh đón lão công không? Ta cảm thấy, lát nữa có lẽ là tất cả mọi người trong thành sẽ tới nghênh đón họ quay về."

Đông Phương Nhược Vũ lên tiếng.

Những tỷ muội khác nghe vậy, đều gật đầu: "Đi thôi, chúng ta cũng ra đó nghênh đón lão công."

Lập tức, mọi người cưỡi dị thú đi ra ngoài.

Xích Viêm Hổ dẫn đầu một đám dị thú, đi bên trong thành. Một lúc sau, đã đi tới ngoài thành, xếp thành hàng, cùng đợi Diệp Vân Dật trở về.

Tới gần bờ biển.

"Lần này bên chúng ta thu hoạch nhiều lắm sao, vậy mà dùng nhiều nhân thủ như vậy?" Một tên thanh niên từ trong thành đi ra hỏi.

Bên cạnh, tên thủ vệ quân quay đầu lại nhìn hắn rồi nói:

"Nói như thế nào đây, lần này kêu các ngươi tới, chủ yếu là để vận chuyển một đại gia hỏa quay về."

"Đại gia hỏa? "

Tên thanh niên nghi hoặc.

"Chờ các ngươi tới đó nhìn thì sẽ biết. Bất quá các ngươi nên chuẩn bị tâm lý trước một chút, nếu không lát sẽ bị dọa cho hết hồn đấy."

Chương 268 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!