Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 270: CHƯƠNG 269: ĐÂY CHÍNH LÀ BẢO BỐI

Tâm tình của tên thủ vệ quân cũng rất tốt, lập tức quay đầu nói với đám người phía sau.

Sau đó tính toán thời gian, hiện tại bọn hắn rời đi đã lâu.

Có lẽ bên phía bờ biển đã thu thập xong, lúc này bọn hắn đi qua, vừa vặn có thể tiến hành vận chuyển.

"Đi thôi, chúng ta tranh thủ nhanh chóng qua đó, đừng chậm trễ nữa."

Thành viên thủ vệ Liên Minh Quân dẫn đầu ra lệnh một tiếng, tốc độ của mọi bỗng nhiên gia tăng, lao nhanh về phía trước.

Một lúc sau.

Vượt qua khu rừng rậm, mọi người đã nhìn thấy tình cảnh bờ biển.

Thời điểm toàn bộ trông thấy con Kim Giáp Bàng Giải khổng lồ kia.

Ai nấy đều trừng lớn đôi mắt, không thể tin nổi những gì mình nhìn thấy.

Ở đâu ra con cua khổng lồ như vậy.

Con mẹ nó.

Bất quá, hiện tại nó đã bị tiêu diệt.

"Ngươi gọi nhiều người tới đây như vậy sao?"

Thời điểm cả đám còn đang ngây người, liền trông thấy một người thanh niên, tay đang cầm một thanh chiến phủ, hét lên hỏi người dẫn đầu thủ vệ Liên Minh Quân bên này.

"Diệp đại nhân, thuộc hạ cho gọi nhiều người như vậy tới đây, là nghĩ tới việc vận chuyển gia hỏa này trở về, hơn nữa còn những con dị thú khác nữa. Nhiều dị thú như vậy, chúng ta cũng không thể để chúng lại đây được."

"Đây đều là bảo bối a."

Sau khi giải thích xong, hắn cũng tiến tới chỗ Diệp Vân Dật.

Diệp đại nhân?

Mọi người nghe thấy xưng hô này, lập tức liền minh bạch. Đây chính là người trấn thủ Linh Dung thành của bọn họ.

Diệp Vân Dật, Diệp đại nhân.

Vậy mà còn trẻ tuổi như vậy, bọn hắn ít nhiều cũng nghe từ trong miệng các gia chủ nhà mình. Nói rằng Diệp Vân Dật rất trẻ tuổi, nhưng mà thật không ngờ, lại trẻ tới mức độ này.

Còn trẻ như vậy mà đã có thành tựu như thế, thực sự là đáng sợ.

"Như vậy sao."

Diệp Vân Dật nghe thấy hắn nói vậy, sau đó nhìn sang con Kim Giáp Bàng Giải kia. Dựa theo ý định của hắn, tất cả mọi người ở đây cứ vận chuyển những con dị thú khác. Về phần con Kim Giáp Bàng Giải này, cứ giao cho Thanh Linh Đại Bàng vận chuyển trực tiếp bằng đường hàng không thì dễ dàng hơn nhiều.

Nhưng mà dù sao có nhiều người tới hơn, thì cũng không phải việc xấu.

"Các ngươi đi trước tiên đi qua bên kia hỗ trợ, bắt đầu vận đi."

"Những thứ này, trong thời gian ngắn sẽ không vận chuyển hết được."

Diệp Vân Dật dứt lời, sau đó nhìn Thanh Linh Đại Bàng, tiếp đó liền ra lệnh cho mọi người tản ra.

"Các ngươi đều cách xa con Kim Giáp Bàng Giải này một chút, cẩn thận bị ngộ thương?"

A...?

Ngộ thương?

Thời điểm mọi người còn đang nghi hoặc thì lúc này Thanh Linh Đại Bàng đã cất cánh.

Sau khi bay lượn một vòng trên không trung, tốc độ caa nó độ ngột tăng lên. Từ trên không trung, giống như một tia chớp màu đen, bổ nhào xuống phía dưới.

Sau đó.

Một đôi móng vuốt khổng lồ quặp lấy con Kim Giáp Bàng Giải kia.

Tiếp đó Thanh Linh Đại Bàng ra sức vỗ đôi cánh khống lồ.

Trực tiếp nâng con Kim Giáp Bàng Giải lên.

Tốt lắm.

Diệp Vân Dật nhìn thấy cảnh này, ngược lại cũng có chút ngạc nhiên. Đây là lần đầu tiên hắn thấy Thanh Linh Đại Bàng có thời điểm phải cố hết sức như vậy.

Đủ thấy con Kim Giáp Bàng Giải này có sức nặng như thế nào.

Thanh Linh Đại Bàng cật lực vỗ cánh. Xung quanh, cát bụi bay tứ tung. Đám cát bụi này, xen lẫn soi đá, va chạm vào khuôn mặt của mọi người, khiến cho bọn hắn đều có cảm giác đau đớn.

Đây còn là cự ly cách Kim Giáp Bàng Giải rất xa.

Nếu như không phải vậy, bọn họ đã bị cơn cuồng phong này xé xác mất rồi.

"Được rồi, gia hỏa lớn nhất kia đã không còn cần vận chuyển nữa. Còn dư lại các ngươi chia nhau ra vận chuyển đi."

Diệp Vân Dật vừa dứt lời, một bên, Nhậm Tĩnh Di nhìn về phía mặt biển.

"Những phần huyết nhục trong nước biển tại sao lại có chút không giống vậy?" Nàng lẩm bẩm trong miệng, đúng lúc Diệp Vân Dật vừa vặn đi qua bên cạnh. Thấy bộ dạng nghi ngờ của nàng, thì vỗ vai một cái nói: "Đi thôi, quay về thành mở tiệc ăn mừng."

Diệp Vân Dật nói xong, bên cạnh, Nhậm Tĩnh Di đang chuẩn bị mở miệng, lại bị hắn trực tiếp che miệng lại: "Được rồi, ta biết rõ cô muốn tâng bốc ta rồi, đừng nói nữa, đi nhanh lên đi."

Nhậm Tĩnh Di: "…"

Khá lắm, ngươi vậy mà tự kỷ như vậy, ai muốn tâng bốc ngươi chứ.

Tự mình đa tình.

Sau đó, nàng bị Diệp Vân Dật cưỡng ép dẫn đi.

Một lúc sau.

Trước Linh Dung thành.

Không ít người đều là đang đứng chờ.

Chuẩn bị nhìn xem đám người gia chủ kia có thể mang về cái gì.

Điều quan trọng hơn là, muốn xem bọn hắn có thể an toàn trở về không.

Sau đó.

"Tỷ tỷ, tỷ xem kìa."

Một cô gái lên tiếng, sau đó đưa tay chỉ lên bầu trời.

Bạch Chỉ Khê nhìn theo hướng đó.

Lập tức trông thấy Thanh Linh Đại Bàng đang thoát ra từ trong tầng mây.

Bên dưới, bộ móng vuốt còn đang cầm lấy vật gì đó.

"Đó là cái gì vậy?"

Một cô gái khác cũng hướng sang Bạch Chỉ Khê dò hỏi.

Bạch Chỉ Khê trong nháy mắt liền tê dại, ngươi hỏi ta thì ta hỏi ai a.

"Hình như là dị thú."

"Lão thiên a, đây là dị thú sao?"

"Dị thú thật là lớn, cho tới bây giờ ta còn chưa nhìn thấy con dị thú nào khổng lồ như vậy."

"Đây là dị thú đẳng cấp gì vậy?"

"Hình như là một con cua khổng lồ thì phải, đây là lần đầu tiên ta thấy con cua to lớn như vậy."

Lập tức mọi người bắt đầu nhao nhao thảo luận.

Thời điểm nói về cấp độ của con dị thú này.

Bọn hắn cũng không tự giác mà nhìn về phía Xích Viêm Hổ và Tam Vĩ Tuyết Lộc

Hai con dị thú này cũng có hình thể khổng lồ.

Cơ thể dài tới mấy chục thước.

Nhưng dù là như vậy, bọn nó trước mặt con cua này, cũng không đủ tuổi để so sánh.

Như vậy, e là không phải Vương Cấp dị thú a.

Vương Cấp, hai chữ này xuất hiện trong đầu bọn hắn, trong nhất thời, khiến cho ai nấy cũng đều run rẩy.

Vương Cấp đại biểu cho cái gì, bọn hắn không có khái niệm rõ ràng. Nhưng bọn hắn biết rõ, Vương Cấp dị thú, chính là tồn tại đủ để hủy diệt một tòa thành.

Một con Vương Cấp dị thú, có thể hủy diệt loạt thành trì.

Bọn hắn ở trước mặt Vương Cấp dị thú, ngay cả nhét kẽ răng của nó cũng không đủ.

Trên không trung, Thanh Linh Đại Bàng thấy mọi người đứng phía dưới, liền buông lỏng bộ móng vuốt, thả xuống một địa phương trống trải cách đám người khá xa.

Lúc này, thi thể Kim Giác Bàng Giải rơi xuống tự do, đập mạnh lên trên mặt đất.

Ngay sau đó.

Tất cả mọi người liền chạy tới địa phương vừa rồi, Xích Viêm Hổ càng là chạy nhanh hơn một bậc.

Chờ tới gần phụ cận, đứng ở trước thi thể con Kim Giác Bàng Giải này, bọn hắn mới cảm nhận được sự khổng lộ của nó.

Ngay cả Xích Viên Hổ, nhìn thấy hình thể của đối phương, vẻ mặt cũng hiện lên một chút hoảng sợ.

Sau đó.

Đoàn hỏa diễm từ trong ánh mắt của nó càng thêm cường thịnh, phảng phất như đang khơi dậy ý chí chiến đấu.

Nó cũng thập phần khát vọng trở thành dị thú Vương Cấp.

Nó đi tới bên cạnh Kim Giáp Bàng Giải, sau đó liền dùng răng nanh cắn mạnh vào người của đối phương.

Nhìn vào vết cắn vừa rồi.

Chẳng qua chỉ là một vết hằn sâu trên cơ thể của Kim Giáp Bàng Giải.

Tam Vĩ Tuyết Lộc thành cảnh tượng như vậy, hai mắt cũng mở lớn.

Những người khác cũng đang đứng đó, không biết phải làm sao.

Chỉ còn một cách là chờ đợi.

Một lúc sau.

Đám người Diệp Vân Dật liên tiếp đi ra từ trong khu rừng.

Các thi thể của đám dị thú trên biển cũng được vận chuyển về theo.

Mọi người thấy vậy, liền vội vàng chạy tới hỗ trợ. Không nhiều thít ít, giúp đỡ vận chuyển vào trong thành.

Toàn bộ Linh Dung thành, phảng phất như đang trải qua sự náo nhiệt khi đón chào năm mới.

Sau khi vào trong thành.

Ánh mắt Diệp Vân Dật liền mang theo sự lạnh lùng nghiêm nghị.

Lần này, không phải cứ như vậy là xong.

Dù sao, hắn đã cảm thấy, những con dị thú này, chính là có người dẫn tới.

Lúc này hắn đang chờ đợi.

Chờ đợi Thần Cấp Ám Vệ quay về.

Chương 269 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!