Trong trang viên, Diệp Vân Dật cũng đã đem thi thể Kim Giác Bàng Giải quay về đây.
Sau đó liền ngồi chờ đợi ở đại sảnh.
Bên cạnh còn bầy đặt tinh hạch của Kim Giác Bàng Giải.
Một lúc sau, Nhậm Tĩnh Di mang theo khuôn mặt hưng phấn chạy vào.
"Diệp Vân Dật, con cua khổng lồ này, lát nữa chúng ta nếm thử đi? "
Nàng còn chưa nói xong, nhưng mà, ngay sau đó, liền bị bầu không khí bên trong đại sảnh khiến cho im lặng.
Nhậm Tĩnh Di nhìn Diệp Vân Dật, lúc này hắn đang nhíu mày chặt lại, giống như đang suy nghĩ gì đó.
Căn bản không phải là bộ dạng kích động sau đại chiến.
Bộ dạng này, khiên cho tâm tình đang hưng phấn của Nhậm Tĩnh Di tiêu tan đi phân nửa.
Đây là có chuyện gì vậy?
Lập tức, Nhậm Tĩnh Di bắt đầu suy nghĩ.
Diệp Vân Dật, thật sự là quá cổ quái.
Từ đầu, hắn đã đoán được đường ven biển phía Đông Bắc có dị thú xâm lấn, sau đó lại là hắn ngăn cơn sóng dữ.
Bây giờ, hắn lại ngồi đây trưng ra bộ dạng như vậy. Chẳng lẽ lại có chuyện gì nữa sao?
Sau đó Nhậm Tĩnh Di cũng im lặng đứng bên cạnh một hồi.
Bỗng nhiên.
Bên ngoài vang lên tiếng gào khóc thảm thiết.
"Các ngươi là ai, trói ta lại rồi đưa ta tới đây làm gì."
"Buông ra, mau thả ta ra."
"Đám khốn kiếp các ngươi đang làm gì. Ta cho các ngươi biết, mau chóng thả ra, bằng không…"
Từng đạo âm thanh chửi bới vang lên.
Bên ngoài, trong trang viên, không ít cô gái đều đứng nhìn.
Mấy tên Thần Cấp Ám Vệ cùng Khôi Lỗi Tử Sĩ đang trói một đám người mang về đây.
Những thanh âm vừa rồi, đúng là đang phát ra từ trong miệng bọn hắn.
Không chỉ là kêu gào, bọn hắn vẫn còn ra sức giãy dụa. Nhưng mà bởi vì thực lực không đủ, nên không thể thoát khỏi sự trói buộc của Thần Cấp Ám Vệ.
Sau một khắc.
Đám người này đã nhìn thấy thi thể Kim Giác Bàng Giải trong sân.
Trong nháy mắt, cả đám liền câm như hến.
Hai mắt trợn tròn, biểu cảm không thể tin nổi.
Cái này.
Là cái gì.
Kim Giác Bàng Giải.
Đây thật sự là Kim Giác Bàng Giải sao?
Không sai.
Chính là Kim Giác Bàng Giải đã cùng Võ Thần Mã Khải Phu chiến đấu.
Không phải là nó được dẫn tới tòa thành bên này sao?
Vốn bọn hắn còn nghĩ, Kim Giác Bàng Giải này với tư cách là Vương Cấp dị thú, sẽ phải khiến cho Linh Dung thành trở nên hỗn loạn.
Sau đó bọn hắn sẽ ngồi ngư ông đắc lợi. Lúc đó đó không chừng còn có thể bỏ Linh Dung thành vào trong túi. Đồng thời còn có thể chém giết Kim Giác Bàng Giải sau khi trọng thương.
Nhưng mà, bây giờ là tính huống gì đây.
Lập tức, bọn hắn liểu đã hiểu đại khái, vì sao mình lại bị bắt tới đây.
Vì vậy, đã không còn một ai kêu gào nữa, mà sắc mặt giống như chết cha chết mẹ vậy.
Sau một lúc.
Toàn bộ đám người đều bị dẫn vào trong đại sảnh.
Trong đại sảnh, lúc này Diệp Vân Dật cũng đã ngẩng đầu lên, nhìn về phía bọn hắn.
Đám người đứng ở phía dưới, nhìn Diệp Vân Dật ngồi trước mặt.
Sau đó liền chú ý tới viên tinh hạch khổng lồ bên cạnh đối phương.
Nhìn độ lớn này, cũng không phải là dị thú bình thường có thể có được.
Viên tinh hạch này, e là của chính Kim Giác Bàng Giải.
Chẳng lẽ, là người này tiêu giệt Kim Giác Bàng Giải sao?
Như vậy, hắn sẽ đối xử với đám người mình như thế nào?
Trong nháy mắt, nội tâm bọn hắn như kiến bò trên chảo.
Tiếp đó, bọn hắn đối mặt với ánh mắt của Diệp Vân Dật. Ánh mắt của đối phương, giống như con dao sắc nhọn, khiến cho toàn thân bọn hắn mềm nhũn, trực tiếp quỳ rạp xuống nền nhà.
Bên cạnh, Nhậm Tĩnh Di thấy cảnh tượng này, cũng không rõ ràng cho lắm. Diệp Vân Dật bắt đám người này tới đây để làm gì?
Đám người này, nhìn vẻ bề ngoài thì có vẻ giống như người Bắc Cương a.
Bỗng nhiên.
Diệp Vân Dật chậm rãi mở miệng: "Nói đi, là ai ra lệnh cho các ngươi dẫn dị thú triều tới bên này?"
Một câu này, rơi vào tai Nhậm Tĩnh Di.
Giống như là tiếng sét nổ vang bên tai nàng.
Cái gì.
Những con dị thú này, là có người dẫn tới?
Là ai?
Là tên khốn nào lại dẫn đám dị thú cấp độ này tới đây, quả thực là đám chết.
Quyết không thể buông tha cho đối phương.
Nhậm Tĩnh Di lúc này cũng quay đầu sang, nhìn chằm chằm vào đám người này. Chuẩn bị từ trong miệng bọn chúng nạy ra thứ mình cần tìm.
Nhưng mà, đám người này lúc này đều im lặng không nói.
Tất cả đều ngậm chặt miệng, quỳ ở chỗ đó.
"Hừ. "
Khóe miệng Diệp Vân Dật nhếch lên.
Lập tức thổi một sáo.
Lập tức, Thanh Linh Đại Bàng tới đây.
"Dẫn tên này xuống, cho Đại Bàng xơi."
Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, một tên Thần Cấp Ám Vệ liền tới kéo kẻ mà Diệp Vân Dật chỉ đi ra ngoài.
Ra tới bên ngoài, Thanh Linh Đại Bàng nhìn tên nhân loại trước mặt.
Lập tức kêu lên một tiếng.
Người nọ ngầng đầu nhìn Thanh Linh Đại Bàng, cái thân thể khổng lồ kia, cái mỏ như sắt thép đang tỏa ra hàng quàng lãnh lẽo kia, thật sự là dọa người.
Dị thú như vậy.
Tên kia, lại muốn hắn làm mồi cho dị thú?
Hơn nữa, thoạt nhìn cũng không phải là nói đùa một chút nào.
"Ta nói…"
Một câu này còn chưa nói xong.
Lập tức, tiếng huyết nhục bị nghiền nát vang lên.
Phốc phốc.
Sau một khắc, chiếc mỏ của Thanh Linh Đại Bàng đã hạ xuống.
Huyết vụ tràn ngập, sau vài tiếng kêu thảm thiết.
Tên kia đã không còn một tia sinh cơ.
Cuối cùng là bị Thanh Linh Đại Bàng trực tiếp nuốt vào trong bụng.
Đám người còn sót lại, nhìn thấy cảnh tượng này, nội tâm ai nấy đều run rẩy.
Thô bạo.
Thật sự là quá thô bạo.
Sự thú tính của Thanh Linh Đại Bàng trong nháy mắt đã được thể hiện.
Lập tức, nó cũng nhìn về đám người đang quỳ còn sót lại, ánh mắt mang theo khát vọng.
Ánh mắt này, tăng thêm tình cảnh vừa rồi, khiến cho đám người này bị dọa cho bết mật.
Bọn hắn đã minh bạch.
Tên thiếu niên này, cũng cực kỳ hung tàn.
Nếu bọn hắn còn không chịu phục tùng, như vậy tất cả bọn hắn, không ai có thể sống sót qua ngày hôm nay.
"Các ngươi, nói hay không nói?"
"Một cơ hội cuối cùng."
Thanh âm lãnh lùng và nghiêm nghị của Diệp Vân Dật truyền tới. Thanh âm này, phảng phất như từ dưới mười tám tầng địa ngục, thực sự là đáng sợ.
Trong nháy mắt, đã dọa tất cả bọn hắn.
"Ta nói, ta nói. "
"Chúng ta nói. "
"Chúng ta cũng là bị người khác sai khiến. Đây không phải là ý tứ của chúng ta. Chúng ta cũng không có nhiều tài nguyên như vậy để dẫn đám dị thú này tới đây."
Một tên người Bắc Cương nhìn Diệp Vân Dật, vội vàng nói. Trong thanh âm có thể nghe ra hắn đang cực kỳ hoảng sợ.
Bên cạnh, mấy người khác cũng bắt đầu bổ sung.
"Chúng ta đều là người của Bối Mộc thành, đi theo Võ Thân Mã Khả Phu. Ngày hôm qua, những con dị thú này đã xuất hiện ở cách đường ven biển của thành chugns ta không xa. Sau đó Võ Thần Mã Khả Phu đã ra lệnh cho chúng ta lấy hết huyết nhục dự trữ ra, dẫn dụ đám dị thú này về phía Linh Dung thành."
"Ông ta vốn ngấp nghe Linh Dung thành đã lâu. Cho nên lần này làm như vậy, là chuẩn bị như ông đắc lợi."
"Hắn thật sự không quan tâm sự sống chêt của chúng ta, nếu chúng ta không nghe theo, hắn sẽ giết chết chúng ta."
"Xin ngài hãy tin lời chúng ta a"
Trong nhảy mắt, đám người này bắt đầu kể hết những gì mà mình biết.
Diệp Vân Dật và Nhậm Tĩnh Di bên cạnh nghe xong, liền hiểu rõ tình hình một cách đại khái.
Lúc này, khóe miệng Nhậm Tĩnh Di đã co lại, nội tâm tràn đầy phẫn uất.
Đám người này, vậy mà chơi chiêu gắp lửa bỏ tay người.
Làm ra loại chuyện khốn nạn như vậy.
Sau đó, nàng nghĩ tới cái tên Mã Khả Phu.
Cái tên này, hình như nàng đã nghe nói qua.
Đúng rồi.
Nhậm Tĩnh Di đã nghĩ ra. Mã Khả Phu, có thể nói là Võ Thần kỳ cựu của Bắc Cương. Thủ hạ bên dưới có không ít cường giả.
Hơn nữa, gần đây, ông ta hình như đã phản bội Bắc Cương, tự lập môn hộ.
Khoách cách Bối Mộc thành tới đây cũng không xa.
Như vậy, hắn chọn chỗ này, cũng không phải không có lý do.
Chương 270 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]