Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 282: CHƯƠNG 281: VƯƠNG TƯỚNG RUNG ĐỘNG

Hoàng Chủ đang xem tấu chương bên cạnh, nghe được Vi Lạp lầm bầm một câu.

Liền ngẩng đầu hỏi: "Vi Lạp, còn nói cái gì vậy?"

"Không có gì."

Vi Lạp lắc đầu, sau đó tiếp tục xem các giấy tờ tấu chương của Bắc Cương.

Một bên xem, một bên vừa ăn.

Sau một lúc, cũng đã đại khái hiểu rõ tính huống hiện tại của Bắc Cương.

Tình huống lúc này của Bắc Cương có thể nói là ngày càng sa sút a.

Không chỉ là việc Mã Khả phu mưu phản đơn giản như vậy.

Những đợt tấn công trước đây của dị thú, đã khiến cho Bắc Cương tổn thất không ít vị Võ Thần, về phần cao tầng thì không còn phải nói.

Hơn nữa, hiện tại cũng sắp bắt đầu bước vào mùa đông.

Bắc Cương nằm xa về phía Bắc, mùa đông ở đây tràn đầy băng tuyết. Chính vì vậy, vào mua đông, e rằng sẽ không ít người bị chết cóng.

Nghĩ tới đây, Vi Lạp tìm cách đưa ra giải pháp, nhưng mà, sau cùng thì cũng không nghĩ được gì.

Năng lực của nàng bây giờ thật sự là rất có hạn.

Ngày hôm sau.

Ở một địa phương cách Linh Dung thành khoảng một trăm dặm.

Vũ Băng Nhan và Phó Hội Vũ vừa đi về phía trước vừa trò chuyện.

Phía sau đều mang theo không ít lễ vật.

Ngoài ra cũng không thiếu cao tầng Liên Minh Quân. Bọn hắn đều đi theo sau lưng hai vị Vương Tướng.

"Hiện tại Diệp Vân Dật chưởng quản Linh Dung thành đã một thời gian dài, lại trả qua một trận đại chiến vừa rồi, có lẽ đã xây dựng được uy tín trong Linh Dung thành." Phó Hội Vũ nói: "Lần này chúng ta tới đó, tiện thể có thể dẫn mấy thành viên cao tầng lúc trước phái tới trợ giúp giúp Diệp Vân Dật huấn luyện đội ngũ Liên Minh Quân mới kia trở về."

Vũ Băng Nhan ở bên cạnh cũng gật đầu: "Bất quá, lễ vật lần này chúng ta đưa tới, có phải là hơi nhiều không?"

"Tỷ phải biết, cái tên này chính là một con Tỳ Hưu, ánh sáng không thể xuất ra. Muội có thể đưa đồ gì đó cho hắn, nhưng nếu muốn hắn đưa gì đó cho muội, điều đó là không thể."

Phó Hội Vũ: "..."

Vũ Băng Nhan, muội có thể chú ý tới cái miệng của mình được không.

"Tốt rồi tốt rồi, lần này hắn trở thành Đệ Thập Vương Tướng, xem như là một cái đại hỷ sự, tặng thêm vài thứ cũng không có gì."

"Cứ như vậy đi."

"Không có chuyện gì đâu."

Phó Hội Vũ nói xong, sau đó quay sang nhìn đoàn người của Đệ Ngũ Vương Tướng.

Đệ Ngũ Vương Tướng đang dẫn theo Đệ Tứ và Đệ Thất Vương Tướng, thong thả đi tới Linh Dung thành. Phía sau bọn họ cũng giống các nàng. Đều dẫn theo cao tầng Liên Minh Quân và không ít lễ vật.

"Ta còn tưởng rằng các ngươi đã sớm tới đó rồi chứ."

Nhậm Thiên Hành nhìn hai người chào hỏi.

"Vậy thì chưa, chúng ta cũng cần phải hảo hảo chuẩn bị một ít lễ vật chứ, phải không?"

"Bất quá, hiện tại ta có chút hoài nghi, Diệp Vân Dật có cần những lễ vật này của chúng ta không? Cái tên này, sau khi trải qua trận đại chiến kia đã kiếm được không ít thứ, ngoài ra còn có tài nguyên của Mã Khả Phu ở Bối Mộc thành kia."

"Bây giờ, có thể nói hắn thực sự là người giàu có a."

Những lời này, đều nhận được sự tán đồng của một nhóm Vương Tướng.

Đây là điều nhất định.

"Đi thôi."

Mọi người vừa đi vừa nói chuyện, bỗng nhiên, Đệ Ngũ Vương Tướng như nghĩ tới điều gì đó: "Ta cho các ngươi biết một điều, Diệp Vân Dật còn biết cả cất rượu. Rượu này của hắn, uống thật sự rất ngon, giống như cam lộ vậy. Hơn nữa, ta suy đoán, khi hắn cất rượu, còn cho thêm dị gốc và tinh hạch dị thú vào nữa. Cho nên khi uống, sẽ xuất hiện dòng năng lượng cuồn cuộn, lan tỏa trong cơ thể, gột rửa khắp nơi."

"Thực sự là rất thoải mái."

"Lần này tới đó, các ngươi cần phải hảo hảo thưởng thướng mới được."

Đám người Đệ Tứ và Đệ Thất Vương Tướng nghe Nhậm Thiên Hành nói vậy, vẻ mặt liền tràn đầy hứng thú. Dù sao, Nhậm Thiên Hành cũng là một con sâu rượu lâu năm.

Ông ta đã nói đây là đồ tốt, khẳng định chính là như vậy.

"Được. Như vậy lần này, chúng ta cần phải hảo hảo nếm thử mới được."

"Đúng vậy. Chúng ta đưa tặng nhiều lễ vật như vậy, nến thử rượu hắn sản xuất, có lẽ sẽ không quá phận a."

Mấy vị Vương Tướng nhao nhao lên tiếng.

Một lúc sau.

Phía sau, một giọng nói thong thả truyền tới: "Khẳng định không là quá phận a. Lần này, ta cũng sẽ uống nhiều hơn một chút."

Mọi người đều ngoảnh lại, hảo gia hỏa, người này không phải ai khác, chính là Thượng Quan Vũ Lam. Ở phía sau nàng cũng đều được phối trí giống như mọi người.

Dẫn theo lễ vật chất đống đi về phía trước.

"Đi thôi. "

Thượng Quan Vũ Lam đi tới phía trước, sau khi chào hỏi qua thì nhìn thoáng qua Nhậm Thiên Hành, tiếp đó cùng mọi người tiếp tục xuất phát.

Nhậm Thiên Hành thấy ánh mắt của Thượng Quan Vũ Lam nhìn mình, cảm giác cái mặt già như đỏ lên. Nghĩ tới sự việc lần trước trong trang viên của Diệp Vân Dật, lúc đình chính mình vụng trộm uống rượu, thì bị con gái và Thượng Quan Vũ Lam bắt gặp.

Quả thực là mất thể diện.

Mọi người tiến về phía trước.

Một lúc sau đã tới trước tường thành.

Trên tường thành.

Đám người Trâu Quảng Hạo, Lý Tiêu đang làm nhiệm vụ.

Bọn hắn nhìn thấy đoàn người đi tới thì sửng sốt.

Trâu Quảng Hạo trông thấy Thượng Quan Vũ Lam, vẻ mặt trở nên kích động: "Đệ Bát Vương Tướng."

Sau đó, hắn quay sang nhìn các vị Vương Tướng khác.

"Không chỉ là Đệ Bát Vương Tướng, mà còn có những vị Vương Tướng khác."

"Đi thôi. Chúng ta xuống dưới, cũng tranh thủ thông báo một chút cho Đệ Thập Vương Tướng."

Lý Tiêu lên tiếng.

Dù sao, những nhân vật như vậy, cần phải tiếp đón chu đáo mới được.

Lập tức, bọn hắn đi xuống phía dưới cổng thành.

"Các vị Vương Tướng"

Trâu Quảng Hạo nhìn Thượng Quan Vũ Lam:"Đệ Bát Vương Tướng, ngài đã tới."

Thượng Quan Vũ Lam cũng nhìn hắn nói: "Lần này tới đây, cũng là để dẫn các ngươi quay về. Dù sao các ngươi ở chỗ Diệp Vân Dật cũng đã một khoảng thời gian dài rồi."

"Các ngươi cũng cần phải lấy bảo hắn trả tiền công a, cũng không thể làm việc không công cho hắn được."

Nghe được lời này, Trâu Quảng Hạo cười một tiếng rồi đáp: "Tiền công khẳng định không thể nhận được. Diệp đại nhân đã dạy cho thuộc hà rất nhiều thứ, hơn nữa, ngài ấy cũng đã cho rất nhiều đồ vật khác."

Nghe hắn nói vậy, Thượng Quan Vũ Lam ngây người.

Khá lắm.

Tại sao ta có cảm giác, ngươi đối với Diệp Vân Dật rất trung thành a.

Ngươi chính là thuộc hạ của ta đấy.

Sau đó.

Thượng Quan Vũ Lam bất chợt chú ý tới thanh kiếm bên hông Trâu Quảng Hạo.

Thanh kiếm lúc trước của đối phương không phải là cái này đi.

Đó là thanh kiếm được chế tạo từ thi thể Tinh Thần dị thú.

Cùng với thanh vũ khí bây giờ, hoàn toàn khác nhau.

Hắn đổi vũ khí sao?

"Kiếm của ngươi, cho ta xem một chút."

Thượng Quan Vũ Lam lên tiếng, Trâu Quảng Hạo cũng đưa thanh kiếm cho nàng.

Ánh mắt của mọi người cũng tập trung vào nó.

Nhìn thanh kiếm trên tay, Thượng Quan Vũ Lam rút ra.

Sau một khắc, hàn quang xuất hiện.

Khiến cho mọi người đều phải nheo mắt lại.

Thượng Quan Vũ Lam quan sát, sau đó dùng tay vuốt ve lên thân kiếm.

Không đúng.

Cảm giác này, đột nhiên, nàng mở lớn hai mắt, thanh âm có chút đề cao:

"Thanh vũ khí này của ngươi, chính là sử dụng thi thể của Kim Giáp Bàng Giải để chế tạo sao? "

Câu hỏi này, khiến cho mấy vị Vương Tướng bên cạnh cũng ngây người.

Một lần nữa nhìn về phía thanh kiếm kia.

Toàn thân vàng óng.

Lại liên tưởng tới việc gần đây Diệp Vân Dật đã tiêu diệt một con Kim Giáp Bàng Giải. Không chừng, lời suy đoán của Thượng Quan Vũ Lam đúng là sự thật.

Sau đó, bọn hắn lại quang sang nhìn Trâu Quảng Hạo, Trâu Quảng Hạo cũng gật đầu: "Đúng vậy, Diệp đại nhân đã chế tạo binh khí cho thuộc hạ. Hơn nữa, không chỉ có thuộc hạ, mà toàn bộ thành viên Liên Minh Quân thứ mười đều có."

"Toàn bộ đều được chế tạo từ thi thể của Kim Giáp Bàng Giải."

Oanh.

Những lời này.

Giống như sét đánh ngang tai.

Trâu Quảng Hạo vừa mới nói cái gì vậy?

Khóe miệng mọi người bắt đầu run rẩy.

Tất cả thành viên Liên Minh Quân, đều được cấp vũ khí chế tạo từ thi thể dị thú Vương Cấp.

Đây thực sự là ‘điểu thương hoán pháo’.

Lập tức, bọn hắn đều nhìn về một bên khác.

Quả nhiên, tất cả các thành viên Liên Minh Quân đều đang mang theo bên người vũ khí màu vàng kim.

Chương 281 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!