Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 283: CHƯƠNG 282: MỌI NGƯỜI TỚI RỒI SAO

Không chỉ những thành viên cao tầng, mà cả thành viên cấp bậc cấp thấp nhất cũng được phân phát cho vũ khí làm từ thi thể Kim Giáp Bàng Giải.

Trong nháy mắt, một đám Vương Tướng đều trợn tròn mắt, biểu lộ không thể tin nổi.

Diệp Vân Dật, bị điên rồi sao.

Coi như là hắn tài đại khí thô, cũng không thể tài đại khí thô đến tới mức độ này a.

Nếu là trung tầng với cao tầng được trang bị vũ khí thì cũng thôi đi, mậy mà những người ở tầng thấp nhất cũng được trang bị như vậy.

Trách không được, đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười này, về tổng thể, khiến cho người khác có cảm giác không giống.

Tràn đầy tinh thần và sự hăng hái.

Cho dù là ai đi nữa, nếu được trang bị vũ khí làm từ Vương Cấp dị thú Kim Giáp Bàng như vậy, cũng sẽ có biểu lộ hăng hái như thế.

Đáng sợ, thật sự là có chút đáng sợ.

Thượng Quan Vũ Lam nhìn tình huống ở nơi này, khiến cho nàng có một loại cảm giác.

Đây là Diệp Vân Dật không có làm phản, nếu hắn muốn làm phản mà nói, chỉ sợ đội ngũ Liên Minh Quân thứ mười này cũng sẽ đứng chung một trận tuyến với hắn.

Bất quá, Thượng Quan Vũ Lam ngược lại là cũng hiểu tính cách của Diệp Vân Dật, đối phương cũng sẽ không làm ra loại chuyện như vậy.

Như vậy Diệp Vân Dật sẽ trở thành một thanh kiếm sắc bén.

Những người này, trên chiến trường sẽ trở thành phụ tá đắc lực cho hắn. Chỉ cần hắn ra lệnh một tiếng, bọn họ sẽ gào thé xong lên.

Thật khó để tưởng tượng, nếu Linh Dung thành lần nữa gặp phải dị thú triều, đám dị thú đó sẽ gặp phải kết cục như thế nào.

Một đám binh lính tay cầm vũ khí làm từ thi thể Vương Cấp dị thú gầm thét muốn chém bọn chúng.

Thượng Quan Vũ Lam nghĩ đến cảnh tượng như vậy thì toát mồ hôi hột.

Bên cạnh, những Vương Tướng khác cũng đều đang trầm mặc, nội tâm như có điều suy nghĩ.

Hồi lâu sau.

Đệ Tứ Vương Tướng đột nhiên tỉnh ngộ, không sai a.

Bọn hắn vừa mới nói cái gì?

Những binh khí này, đều là do Diệp Vân Dật chế tạo?

"Các ngươi nói, những binh khí này của các ngươi, đều là do Diệp Vân Dật chế tạo sao?" Đệ Tứ Vương Tướng lập tức nói ra nghi vấn, mọi người xung quanh đều gật đầu.

Khuôn mặt Lý Tiêu tỏ vẻ ngượng ngùng nói: " Đệ Tứ Vương Tướng, đám thuộc hạ muốn tự mình dùng thi thể Kim Giáp Bàng Giải chế tạo vũ khí, cũng không làm được a."

"Những thanh vũ khí này đều là Diệp đại nhân tiêu hao hơn một ngày để chế tạo cho chúng ta."

Cái gì.

Lập tức, mọi người cũng đều đã chết lặng.

Vũ khí tinh xảo như vậy.

Số lượng nhiều như vậy.

Về độ khó thì vì nó được làm từ thi thể Vương Cấp dị thú, có thể nói là cực kỳ lớn.

Vậy mà chỉ một ngày, liền có thể chế tạo thành công?

Tên Diệp Vân Dật này, là quái vật sao.

Ý niệm này vừa xuất hiện trong đầu, bọn hắn cũng lập tức hồi tưởng lại những tin tức khác về Diệp Vật Dật. Cái tên này, thực sự đúng là quái vậy.

Cái gì cũng đều biết.

Luyện dược, ngự thú, bây giờ còn biết rèn cả binh khí?

Lý Tiêu thấy các vị Vương Tướng vẫn còn đứng lại chỗ này thì vội vàng nói: "Các vị Vương Tướng, tất cả mọi các vị tiến vào thành chứ? Đệ Thập Vương Tướng của chúng ta đang chờ chư vị."

"Đi thôi."

"Đi, chúng ta vào thôi."

Một lúc sau.

Lý Tiêu dẫn đoàn người Vương Tướng đi tới trang viên.

Sau khi gõ cửa, Diệp Vân Dật mở cổng lớn trang viên ra, nhìn mọi người trước mặt. Sau đó nhìn tới lễ vật bọn họ mang tới, khuôn mặt liền nở nụ cười rạng rỡ: "Các vị đều tới rồi sao?"

"Mau mời vào."

Đệ Tứ Vương Tướng cũng gật đầu nói: "Chúng ta dường như là lần đầu tiên gặp mặt, chúc mừng ngươi đã trở thành Đệ Thập Vương Tướng, đây là lễ vật chúc mừng của ta."

Sau đó hắn nghiêng người để đối phương nhìn thấy lễ vật phía sau.

Những Vương Tướng khác cũng đều giống như vậy.

Một lúc sau, Diệp Vân Dật thổi lên một tiếng sáo.

Tiếp đó Xích Viêm Hổ, Tiểu Hắc Tử, và những đầu dị thú khác đều nhanh chóng chạy tới.

"Mấy tiểu tử các ngươi, mau đem những món đồ này đưa vào trong trang viên đi."

Theo Diệp Vân Dật ra lệnh một tiếng, đám Xích Viêm Hổ bắt đầu di chuyển, bộ dạng vô cùng nhu thuận.

Khiến cho những vị Vương Tướng thấy vậy thì có chút hâm mộ.

Dù sao, dị thú thủ hạ của bọn hắn cũng không dịu dàng ngoan ngoãn như vậy.

Cho dù là đã được bọn hắn thu phục, nhưng vẫn còn tâm lý vẫn có một chút nổi loạn.

Nhưng khi nhìn những con dị thú này của Diệp Vân Dật, căn bản không hề có tư tưởng nổi loạn nào hết.

"Đến, các vị mau vào đây, ngồi đi. Ngay mai và ngày mốt ta sẽ tổ chức một hồi yến tiệc chiêu đãi các vị. Dù sao, ta cũng cần phải đón người nhà từ Thanh Mặc thành qua đây nữa."

"Tốt, chúng ta cũng không vội, hiện tại toàn bộ Hoa Họa cũng được xem như bình an. Chỉ có chỗ vùng duyên hải Đông Nam bên chỗ Đệ Nhất và Đệ Nhị Vương Tướng, tình hình có vẻ không được tốt cho lắm."

Thượng Quan Vũ Lam nói xong, sau đó bước vào.

Nhậm Thiên Hành cũng tiến vào trang viên, hoàn cảnh bên trong cũng giống như lần trước ông ta tới đây, không có gì thay đổi.

"Cha. "

Nhậm Tĩnh Di thấy Nhậm Thiên Hành đã tới, liền vội vàng chạy tới chào cha mình.

Trong nháy mắt, Nhậm Thiên Hành đã trông thấy Viên Nguyệt Loan Đao bên hông con gái của mình.

"Đây cũng là vũ khí mà Diệp Vân Dật chế tạo cho con sao?"

"Đó là điều tất nhiên, lúc dị thú triều tấn công, con cũng là người lãnh đạo thứ hai đấy, không thể bỏ qua công lao này được."

"Cho nên sao con lại không được thanh vũ khí này chứ, phải không?"

Nhâm Thiên Hành: "..."

Sao ta có cảm giác như nha đầu con đã thay đổi rồi đâu.

Sau khi ở cùng Diệp Vân Dật, dường như trên người nha đầu này đã có một số đại lượng hắc khí, đem đại lượng chính khí lúc đầu đè xuống không ít.

Thời điểm Nhậm Thiên Hành còn đang suy nghĩ.

Lúc này, hai tiểu nha đầu cũng đã chạy tới.

Nhìn những người lạ đi tới trang viên.

Hai đôi mắt to tròn, nhìn chằm chằm vào mấy vị Vương Tướng.

"Đây là?"

Đệ Thất Vương Tướng thấy hai tiểu nha đầu này.

Lập tức sửng sốt.

"Hai hài tử này, chẳng lẽ tiên thiên dị nhân cấp độ Hoàng Kim?"

Vừa dứt lời, liền hướng một tiểu nha đầu gần nhất ôm tới.

Chỉ có điều, tiểu nha đầu lấy tốc độ cực nhanh lùi lại phía sau.

Gì vậy?.

Trong nháy mắt, Đệ Thất Vương Tướng cảm thấy bối rối.

Đây là tốc độ gì vậy.

Đây là tốc độ mà tiểu hài tử nên có sao?

Diệp Vân Dật lúc này đi tới: "Hai tiểu nha đầu này hiện đã quen với việc đi lại, cũng dần dần quen thuộc và nắm giữ sức mạnh của bản thân, cho nên cũng không dễ để bắt được chúng."

Vừa dứt lời, hắn liền lắc mình một cái, xuất hiện trước mặt hai tiểu nha đầu này.

Hai đứa nhỏ tuy đang chạy nhưng vẫn giữ tư thế nhìn về phía sau. Cho nên liền lao vào trong ngực Diệp Vân Dật khi hắn vừa ngồi xuống.

"Hai tiểu gia hỏa các con, còn chạy sao. Suốt ngày chỉ biết chạy nhảy khắp nơi, đâu còn giống nữ hài tử nữa, một có chút điềm đạm thục nữ nào hết."

Diệp Vân Dật nói.

Lập tức, hai tiểu nha đầu quay đầu lại, hơi hếch cằm lên, bộ dạng dường như đang tức giận.

Diệp Vân Dật: "..."

Khá lắm, vậy mà còn tỏ vẻ như vậy.

Diệp Vân Dật cũng không khỏi bất đắc dĩ. Nữ nhân, dù là tuổi tác bao nhiêu đi nữa, đều có vẻ đáng yêu như vậy.

Lập tức, Diệp Vân Dật bắt đầu dỗ dành hai đứa nhỏ.

Nhậm Thiên Hành cũng bước tới, trêu đùa với hai tiểu nha đầu này.

Phía sau, Nhậm Tĩnh Di nhìn thấy bộ dạng lão cha mình ưa thích hài tử như vậy, thì liền nhớ tới những lời trước nha mà ông ấy nói, lập tức liền trở nên xấu hổ.

Nội tâm thầm cầu nguyện, lần này lão cha cũng đừng hỏi lại chuyện này với nàng nữa.

"Lão công, các tỷ muội ở bên Thanh Mặc thành, bao giờ thì chuyển qua đây?" Lúc này, Bạch Chỉ Khê cũng đi tới hỏi.

Diệp Vân Dật suy nghĩ một chút rồi nói: "Hiện tại các cô ấy có lẽ cũng đang bắt đầu thu dọn rồi, chắc không tới một ngày nữa sẽ tới."

"Dù sao, khoảng cách từ Thanh Mặc thành tới đây cũng không xa lắm."

Chương 282 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!