Virtus's Reader

"Thành chủ, nếu không, ngài xuống dưới hỏi một chút?"

Bên cạnh, một tên thủ vệ nhìn Andrew, nhỏ giọng hỏi.

Trong nháy mắt, cả người Andrew trở nên tê dại.

Cái tên khốn nhà người, vậy mà nói nhẹ nhàng như vyaaj, xuống dưới hỏi một chút, tại sao ngươi không xuống dưới mà hỏi.

Andrew không nói gì, tiếp tục đứng trên tường thành, nhìn tình huống ở phía dưới. Cũng may, tên cường giả này cũng chỉ là đi ngang qua, sau đó tiếp tục hướng lên phía Bắc.

Andrew nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của đám thủ hạ thì nói:

"Nhìn bộ dạng của vị đại nhân này, hắn là đi tới tìm người của hoàng thất. Nhanh chóng sử dụng phi hành dị thú, thông báo cho hoàng thất bên kia, để cho bọn họ hiểu rõ tình hình."

Andrew cũng là ho khan một tiếng, vội vàng đưa ra an bài.

Đám thủ hạ cũng lập tức minh bạch, sau đó đi an bài.

Một hồi sau.

Bên trong hoàng thất Bắc Cương.

Vi Lạp đang xử lý tài liệu, sau đó đứng lên, nhìn ra phía bên ngoài.

Lúc này nang đang nhớ tới Hoa Hạ, nhớ tới Diệp Vân Dật, và cũng nhớ tới những tỷ muội kia.

Vi Lạp quay đầu lại, nhìn Hoàng Chủ: "Phụ hoàng, con dự tính, qua một thời gian nữa, sẽ quay lại Hoa Hạ."

Một câu này.

Khiến cho Hoàng Chủ không khỏi ngẩng đầu, sau đó liền nhíu mày một cái.

Nha đầu này, vừa mới trở về chưa được bao lâu, lại một lần nữa nghĩ tới rời đi?

Hơn nữa, nó còn là hy vọng sau này của Bắc Cương a.

Hoàng Chủ Alexander nhìn con gái mình một hồi, cũng không nói gì.

Vi Lạp hiểu ý của phụ hoàng mình, nội tâm có chút sốt ruột.

Chuẩn bị tiếp tục nói.

Bỗng nhiên.

Từ bên ngoài, vài đạo thân anh vội vàng đi vào.

"Hoàng Chủ, trưởng công chúa, có tình huống khẩn cấp."

Hử?

Lời này, khiến cho tâm tư của hai người đều bị kéo lại/

"Chuyện gì xảy ra?"

"Có một cường giả Hoa Hạ đang cưỡi cự hổ lao tới đây."

"Đối phương đã vượt qua tòa thành tiền tiêu bảo vệ xung quanh. Những vị thành chủ ở các tòa thành đó đều là bao cỏ, không giám đi xuống hỏi thăm ý đồ của cường giả Hoa Hạ này đang muốn làm gì."

"Cho nên hiện tại, bên chúng ta cũng chưa nắm được thông tin đối phương tới đây làm gì."

"Nhưng mà, hiện tại đối phương cũng đã sắp tới chỗ tòa thành của chúng ta."

Cường giả Hoa Hạ, cự hổ?

Vi Lạp nghe những lời này, lập tức trở nên kích động.

Nàng cầm thư tín qua đọc, xem thông tin miêu tả bộ dáng cự hổ kia.

Không phải dị thú nào khác, đúng là Xích Viêm Hổ của lão công. Nói như vậy, hiện tại lão công đang tới đây?

Vẻ mặt Vi Lạp hiện lên sự cảm động, vui mừng tới phát khóc.

Nàng cũng không nghĩ tới, Diệp Vân Dật vậy mà có thể đơn độc chạy tới Bắc Cương tìm mình.

Lập tức, Vi Lạp liền chạy nhanh ra bên ngoài

"Này này này! "

Hoàng Chủ trông thấy Vi Lạp đang vội vã chạy ra bên ngoài, bộ dạng vận động mạnh như vậy, làm cho nội tâm hắn trở nên run rẩy.

Nha đầu ngươi còn đang mang thai đó a.

Hơn nữa cái thai còn chưa lâu.

Đừng vận động mạnh như vậy chứ.

"Trưởng công chúa đây là, ngài ấy biết người kia là ai sao?"

Một câu này, liền đề tỉnh Alexander.

Trong nháy mắt hắn liền trở nên minh bạch. Xem ra, chính là tiểu tử Hoa Hạ kia tìm tới.

Chỉ có như vậy, Vi Lạp mới có thể kích động như thế.

Bên ngoài.

Mấy vị Hoàng Tử của Bắc Cương còn đang chuẩn bị tìm phụ hoàng và đại tỷ báo cáo.

Bỗng nhiên, bọn hắn liền trông thấy Vi Lạp đang lao ra bên ngoài.

Lập tức ai nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt trở nên nghi hoặc.

"Lão thiên a, tại sao đại tỷ lại chạy nhanh như vậy, đây là muốn làm cái gì? "

"Không biết nữa, bất quá, đại tỷ không phải là đang mang thai sao? Tại sao có thể chạy nhanh như vậy chứ?"

"Mau đuổi theo tỷ ấy, đừng để xảy ra chuyện gì, nếu không hối hận cũng không kịp."

Mấy vị Hoàng Tử nhao nhao thảo luận, bọn hắn cũng hiểu được tình hình có chút không ổn.

Lập tức đuổi theo về phía trước.

Phía sau.

Hoàng Chủ cũng đã đuổi tới.

Mọi người một đường đuổi theo cho tới trước cổng thành mới có thể ngừng lại.

Lúc này, Vi Lạp đang đứng phía trước trông ngóng. Nhìn về phía xa, tạm thời còn chưa nhìn thấy thân ảnh của Diệp Vân Dật, vẻ mặt có hơi chút buồn bã.

Nhưng mà, trong lòng nàng vẫn rất ngọt ngào như được nếm mật.

Bên cạnh, mấy vị Hoàng Tử thấy vậy, không hiểu ra sao, ở miệng hỏi: "Đại tỷ, về sau ty cũng không thể như vậy. Tỷ đừng quên, bây giờ tỷ còn đang mang thai đâu, không thể vận động mạnh như vậy được. Hơn nữa…"

Còn chưa kịp nói tiếp, Vi Lạp đã xoay người, bịt miệng vị Hoàng Tử này lại.

"Ô ô ô? "

Mấy người khác thấy cảnh này, đại tỷ vẫn là bá đạo như vậy.

Một lúc sau, bọn hắn cũng đã hiểu có chuyện gì xảy ra.

"Nguyên lai là đại tỷ phu đã tới."

Một tên Hoàng Tử mở miệng, mấy người bên cạnh nghe vậy thì cau mày lại.

"Đừng có gọi loạn như vậy. Dù sao, tên này danh bất chính, ngôn bất thuận, chúng ta còn chưa thấy mặt hắn đâu. Hơn nữa, sao ta có cảm giác, lần này đối phương tới đây, có chút lai giả bất thiện."

"Vừa rồi ta còn lấy được tin tức, cái tên này, từ lúc đi qua tường thành ở biên giới, một mực cưỡi trên lưng cự hổ, rêu rao khắp nơi."

"Giống như đang muốn hiển lộ uy phong của bản thân vậy."

"Cho nên, lần này hắn tới đây, khả năng không chỉ đơn giản như vẻ bề ngoài."

"Chúng ta cần phải nhìn xem, cái tên này, rốt cuộc là muốn làm gì."

"Đúng vậy."

Mấy vị Hoàng Tử nhao nhao thảo luận.

Phía trước, Vi Lạp nghe thấy mấy vị đệ đệ của mình đang xì xào bàn tán.

Lập tức xoay người lại.

"Mấy người các ngươi, vừa rồi đang nói cái gì?"

Một câu này, ngữ khí mang theo sự chất vấn.

Đám Hoàng Tử thấy vậy, vẻ mặt hiện lên bất đắc dĩ. Lập tức, vẻ mặt hiện lên nụ cười vô hại: "Không có gì, không có gì đâu đại tỷ. "

Nghe bọn hắn nói vậy, Vi Lạp quay đầu lại.

Mấy vị Hoàng Tử thấy đại tỷ không nghi ngờ nữa, cũng hừ lạnh một tiếng: "Hơn nữa, đám quân đội và thành chủ ở mấy tòa thành tiền tiêu này, cũng thật sự là bao cỏ."

"Vậy mà không giám đi ra ngăn cản hỏi ý đồ của đối phương."

"Có thể là bọn hắn bị dọa sợ a? "

"Ta cũng muốn xem, rốt cuộc là cự thú gì, chờ sau khi xong việc, ta sẽ thay đổi toàn bộ bọn hắn."

Một tên Hoàng Tử nói.

Đột nhiên.

Đoàn người nghe được từ xa, một tiếng hét chói tai truyền tới.

Lập tức.

Bọn hắn nhìn qua hướng đó.

Liền trông thấy một đạo thân ảnh không lồ đang tiến về phía bên này.

Hình thể khổng lồ.

Hàm răng bén nhọn.

Móng vuốt trầm trọng.

Bộ lông đỏ rực.

Cơ thể lao nhanh về phía trước, mỗi lần bước chạy, cơ bắp trên người được hiển lộ rõ ràng.

Hơn nữa, trong quá trình chạy tới, mắt đất cũng bị nứt nẻ, để lại cái hố rất sâu.

Này….

Thấy cảnh tượng này, trong nháy mắt, nội tâm đám người run lên.

Đặc biệt là mấy vị Hoàng Tử, lúc này hai mắt bọn hắn đã mở lớn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Đây là dị thú gì vậy?

Vương Cấp dị thú sao?

Như vậy, cái người kia tại sao có thể không chế được nó?

Lập tức, bọn hắn cũng đã minh bạch, vì cái gì đội quân ở tòa thành tiền tiêu bảo vệ xung quanh hoàng thất, đều không giám tiến lên hỏi ý đồ của đối phương.

Cự thú như vậy, khí thế áp bách như vậy, ai mà dám a.

Ngay cả bọn hắn, cũng không giám đi tới đặt câu hỏi nữa la.

Con mẹ nó, đây là không muốn sống nữa sao.

Hoàng Chủ cũng nhìn thấy một màn này, ánh mắt cũng không khỏi xiết chặt lại.

Sau đó liền khôi phục sự bình tĩnh.

Vi Lạp trông thấy Xích Viêm Hổ, vẻ mặt trở nên kích động.

Một lần nữa chạy về phía trước.

"Này…"

Mọi người liền hô lên, nhưng cũng là vô ích.

Xích Viêm Hổ trông thấy Vi Lạp, lập tức liền nhận ra nàng.

Bước chân cũng trở nên nhanh hơn.

Thời điểm chuẩn bị tiếp cận thì chậm dần lại, sau đó là ngừng hẳn.

Diệp Vân Dật cũng từ trên lưng Xích Viêm Hổ nhảy xuống, nhìn về phía Vi Lạp.

Hai người đều không nói một lời.

Diệp Vân Dật giang hai tay ra.

Lập tức, Vi Lạp liền nhào tới, lao vào trong lòng Diệp Vân Dật, hai người cùng một chỗ ôm nhau.

Phía sau, tất cả mọi người thấy vậy thì ngây người.

Chương 288 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!