Hoàng Chủ và nhóm Hoàng Tử lúc này cũng đã trợn tròn mắt, không thể tin nổi nhìn cảnh tượng trước mắt.
Vi Lạp mà bọn hắn biết, có khi nào làm ra hành động như vậy.
Trong nháy mắt, tất cả đều ngây ngẩn cả người.
Bên cạnh, những tên thủ vệ khác thấy bộ dạng này của trưởng công chúa, nội tâm cũng không khỏi bàng hoàng, thật sự là giật mình.
Trong suy nghĩ của bọn hắn.
Trưởng công chúa Vi Lạp, lúc nào cũng có bộ dạng lạnh như băng. Nhưng mà, biểu lộ bây giờ của nàng, quả thực là quá dọa người.
"Nha đầu em, lúc trước cũng không nói ra thân phận của mình, sau đó còn vụng trộm chạy về đây, tại sao vậy? Hay là ở chỗ anh khiến em cảm thấy ủy khuất? " Diệp Vân Dật lập tức nói.
Những lời này, khiến cho Vi Lạp vội vàng ngẩng đầu nhìn Diệp Vân Dật đáp: "Nào có chuyện đó, làm sao có thể chứ."
Nàng nghĩ lại lúc trước rời đi, bởi vì không muốn liên lụy tới Diệp Vân Dật. Nàng sợ rằng nếu mình không quay về Bắc Cương, thì bên Bắc Cương sẽ làm ra chuyện bất lợi với lão công mình.
Nhưng mà nàng không nghĩ tới, sau khi nàng quay về, người trong nhà đối xử với nàng cũng không sai.
Có thể là sợ nàng một lần nữa trốn nha đi.
Hoặc là vì hài tử trong bụng của mình.
Sau lưng Vi Lạp, Alexander, còn có mấy vị Hoàng Tử cũng đều đã đi tới, nhìn Diệp Vân Dật.
Cũng quan sát hắn từ trên xuống dưới.
Đối với tin tức về Diệp Vân Dật, bọn hắn cũng không biết rõ lắm.
Dù sao, đoạn thời gian này, Bắc Cương cũng gặp phải không ít biến cố. Thám tử được phái ra ngoài tương đối ít, có thể tìm được Vi Lạp ở nơi nào đã là cảm ơn trời đất.
Ở đâu còn tâm tư quản những chuyện khác.
Nhưng mà thoạt nhìn, cái tên này thực lực có vẻ rất mạnh.
Chỉ cần nhìn đầu dị thú bên cạnh là đủ hiểu.
Lúc này, bọn hắn cũng đang nhìn chằm chằm vào Xích Viêm Hổ.
Đôi mắt cực đại của Xích Viêm Hổ cũng nhìn lại, sau đó liền cảm thấy ác ý truyền tới.
Lập tức, cơ thể nó liền hạ xuống, cơ bắt trên người được kéo căng, bộ dạng tùy thời sẽ phát động tấn công.
Xích Viêm Hổ cũng không giống với Tiểu Hắc Tử. Trước khi Tiểu Hắc Tử phát động tấn công, sẽ phát ra tiếng gầm gừ đe dọa đối phương. Nhưng mà Xích Viêm Hổ thì không giống vậy, nó tận lực làm cho âm thanh của mình hạ đến mức thấp nhất.
Điều này khả năng liên quan đến phong cách săn mồi của nó.
Mấy vị Hoàng Tử nhìn thấy động tác này của Xích Viêm Hổ, lập tức trở nên khẩn trương. Dù sao, bị một con quái vật khổng lồ như vậy nhắm tới, cũng không phải là điều gì tốt lành cho lắm. Huống chi, thực lực của bọn hắn khả năng không bằng đầu cự hổ này.
Ngay cả Hoàng Chủ, cũng đang thời khắc làm ra phòng thủ.
Đối với dị thú như vậy.
Nếu là hắn, cũng không thể giải quyết được trong thời gian ngắn.
Bên cạnh.
Diệp Vân Dật cũng đã chú ý tới bộ dạng của Xích Viêm hổ.
"Được rồi, kích động như vậy làm gì."
Theo mệnh lệnh của Diệp Vân Dật, Xích Viêm Hổ cũng giải trừ trạng thái chuẩn bị tấn công. Bộ dạng quay lại như một con mèo ngu ngơ, đứng bên cạnh Diệp Vân Dật.
Bộ dạng chuyển bến như vậy, khiến cho mọi người không khỏi choáng váng.
Đây cũng quá đáng sợ đi.
Lực hiệu triệu cùng mệnh lệnh này.
Hắn thu phục dị thú bằng cách nào?
Trong nháy mắt, bọn hắn càng thêm tò mò đối với Diệp Vân Dật.
"Lão công, đây là phụ hoàng của em, Hoàng Chủ Alexander."
"Còn những người kia đều là đệ đệ của em."
Sắc mặt Vi Lạp đỏ lên, khắp sang bốn phía, có chút ngượng ngùng. Dù sao bình thường, nàng luôn sử dụng gương mặt lạnh lùng khi đối mặt với người khác. Lần này nhìn thấy Diệp Vân Dật, vì sự nhớ nhung quá lớn cho nên không thể kìm nén lại được.
Cho nên mới lao lên như vậy.
Bây giờ sau khi bình tĩnh trở lại, phát hiện mọi người đều đang nhìn mình, khiến cho toàn thân nàng có chút không được tự nhiên.
Lúc này, nàng nhìn thấy ánh mắt dò hỏi của phụ hoàng và đám đệ đệ, cũng vội vàng giới thiệu với Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật nhìn về phía Hoàng Chủ.
Vị này, ngược lại là có khí thế của thượng vị giả. Thân thể to béo, đôi mắt thì giống như chim ưng.
Quả thực ra rất sắc sảo.
Nếu là người bình thường, hẳn là không giám đối mặt với ông ta.
Nhưng mà, trong trường hợp của Diệp Vân Dật, điều này không hề tồn tại.
Hắn nhìn tới Hoàng Chủ Alexander.
Sau đó liền bước tới.
Đối diện, Alexander cũng đang quan sát Diệp Vân Dật.
Diệp Vân Dật vươn tay.
Alexander lập tức sửng sốt.
Bên cạnh, những người khác cũng đồng dạng như vậy.
Dù sao, ở Bắc Cương, nhừng người khác khi thấy Hoàng Chủ, nhất định phải cung kính hành lễ.
Thế nhưng, Diệp Vân Dật lại làm một động tác như vậy.
Bên cạnh, Vi Lạp cũng lập tức trở nên khẩn trường, không biết phụ hoàng sẽ làm như thế nào.
Dù sao nàng cũng không muốn lão công và phụ hoàng của mình có xung đột gì.
Sau khi sửng sốt một chút, Alexander cũng cùng Diệp Vân Dật bắt tay.
"Đi thôi, vào trong đã"
"Được."
Diệp Vân Dật đáp lại, sau đó cùng Alexander vai kề vai, đi vào bên trong hoàng cung.
Mấy tên Hoàng Tử thấy vậy, nội tâm tê rần.
Cái tên này, vậy mà dám đi ngang hàng với phụ hoàng, quả thực là không biết lễ phép.
Quá cuồng vọng.
Bất quá.
Bọn hắn đều có cảm giác có cái gì đang nhìn sau lưng mình.
Quay đầu nhìn về phía sau, lập tức trông thấy Xích Viêm Hổ đang đi theo phía sau, ánh mắt chăm chú nhìn bọn hắn, có vẻ bất thiện
Hít hà!!!
Mấy vị Hoàng Tử lập tức hít một hơi lãnh khí.
Đi vào bên trong.
Diệp Vân Dật nhìn phong cảnh xung quanh của hoàng thất, nội tâm không khỏi cảm khái, ngược lại là rất khí phái a.
Thật đúng là có bộ dáng của hoàng thất.
Cũng không tệ.
Đội ngũ hộ vệ của hoàng thất đừng một bên, ngẩng đầu ưỡn ngực.
Ánh mắt đều nhìn về phía Diệp Vân Dật và Xích Viểm Hổ đi phía sau.
Nhất là khi ánh mắt rơi vào trên người Xích Viêm Hổ, cơ bắp trên người không tự chủ mà căng thẳng cả lên.
"Vào phòng khách ngồi một chút đi."
Hoàng Chủ nói xong, sau đó dẫn theo Diệp Vân Dật hướng về phòng khách đi qua.
Vi Lạp cũng đi theo, sau đó nhìn sang mấy vị đệ đệ: "Các đệ mau chuẩn bị đồ ăn trưa đi, không cần vào theo. Vào trong đó cũng không làm được tích sự gì."
Mấy người: "..."
Chúng ta sao lại vô tích sự rồi .
A...?
Nhưng mà, bọn hắn cũng không dám ý kiến gì. Bời vì bọn hắn biết rõ, nếu mà dám có ý kiến, tám chính phần sẽ bị lão tỷ đánh một trận.
Lập tức, mấy tên Hoàng Tử liền đổi hướng đi qua phòng bếp.
Diệp Vân Dật cũng quay đầu lại, nhìn Xích Viêm Hổ nói: "Ngươi cứ ở chỗ này chờ ta."
Nghe vậy, Xích Viêm Hổ gầm nhẹ một tiếng, sau đó quay người, canh giữ trước cửa.
Diệp Vân Dật cùng Hoàng Chủ đi vào.
Xích Viêm Hổ ngắm nhìn ánh mặt trời trên cao.
Sau đó liền nằm xuống phơi nắng, bộ dạng có vẻ rất mãn nguyện..
Nhưng mà đám hộ vệ bên cạnh thì có chút thê thảm.
Bọn hắn đứng ở nơi đó.
Cái đuôi của Xích Viêm Hổ không ngừng lay động, quét qua cách vị trí bọn hắn không xa.
Bọn hắn thật sự lo sợ, nếu đầu cự hổ này nếu không khống chế tốt, vậy bọn hắn hẳn là sẽ tiêu đời.
Bắn hắn rất muốn rời khỏi nơi này, nhưng mà không có mệnh lệnh, không thể tùy tiện di động a.
Cũng càng không thể xông qua đánh Xích Viêm Hổ, không những không đánh lại, mà e là còn bị nó ăn sạch.
Hiện tại, chỉ có thể thành thành thật thật đứng ở chỗ này, nội tâm thầm cầu nguyện Xích Viêm Hổ có thể khống chế tốt lực đạo.
Cùng lúc đó.
Đám Hoàng Tử bên kia.
Mấy người đã đi tới phòng bếp, bắt đầu phân phó cho đám đầu bếp.
Sau đó, một tên Hoàng Tử nhìn ca ca bên cạnh nói: "Cái tên Họa Hạ này quá điên rồ."
"Xuỵt!!"
Tên ca ca bên cạnh dùng ngón tay đưa dấu che miệng, ý nhắc nhở đệ đệ mình nói nhỏ chút.
"Đây chính là người mà đại tỷ chọn lựa, cũng chính là tỷ phu của chúng ta."
"Cái gì mà tỷ phu chứ" Tên đệ tệ lập tức phản bác: "Phụ hoàng đều còn chưa thừa nhận đâu. Hơn nữa, đại tỷ vốn là trưởng công chúa của hoàng thất, còn tên kia thì sao? Thân phận là gì chứ?
Chương 289 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]