Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 291: CHƯƠNG 290: VỊ NÀY, CHÍNH LÀ ĐỆ THẬP VƯƠNG TƯỚNG

"Ai biết lúc trước hắn gặp lão tỷ như thế nào. Hơn nữa còn đạt được tâm hồn thiếu nữ của lão tỷ. Không chừng hắn còn làm một ít thủ đoạn không muốn người ta biết đâu."

"Không sai, những chuyện này đều không ai biết."

"Hơn nữa, vừa rồi các ngươi có nhìn thấy không. Cái tên này, thật sự là quá cuồng vọng, hắn vậy mà không hành lễ với phụ hoàng, chỉ đưa tay ra bắt tay với ông ấy. Hơn nữa sau đó còn đi ngang hàng với phụ hoàng, tiến vào bên trong."

"Đây quả thực là đem hoàng thất chúng ta giống như nhà của hắn vậy."

"Lẽ nào lại như vậy. "

"Nhưng mà, thực lực của hắn dường như rất mạnh. Nếu không, con dị thú kia cũng không có khả năng nghe lời như vậy." Một tên Hoàng Tử nói, sau đó nghĩ lại bộ dáng khủng bố của Xích Viêm Hổ. Cảm giác lông tơ trên người như dựng đứng hết cả lên.

Đám người trong lúc nhất thời cũng phải nghẹn lời lại. Quả thực, bộ dáng của Xích Viêm Hổ đã khiến cho bọn hắn phải sợ hãi.

Một lát sau: "Dù sao cũng không thể tiếp tục để hắn kiêu ngạo như vậy. Hay là, lát nữa trong lúc dùng bữa, cho hắn một hồi phủ đầu."

"Để cho hắn đừng tiếp tục ngông cuồng như vậy."

Lập tức, mấy vị Hoàng Tử đều tỏ vẻ đồng ý.

Sau đó là bắt đầu chuẩn bị kế hoạch.

Lúc này, bên trong phong khách.

Diệp Vân Dật ngồi xuống, nhìn Vi Lạp đứng ở bên cạnh thì lấy cho nàng một cái ghế, để cho nàng ngồi cạnh mình.

Sau đó.

Diệp Vân Dật liền sờ lên bụng Vi Lạp.

"Ha ha, lão công, em còn chưa có biểu hiện ra bên ngoài đâu. Bây giờ anh sờ như vậy, cũng đâu cảm nhận được cái gì."

Vi Lạp cười nói.

"Nhưng mà, tốc độ hấp thu năng lượng này của hài tử, so với trước thì nhanh hơn không ít."

Diệp Vân Dật vừa dứt lời, Vi Lạp cũng ngạo nghễ nói: "Điều đó là tất nhiên, gần đầy em đã ăn không ít bảo bối trong hoàng thất. Những dị gốc và các thứ tốt khác, đều bị em ăn hết."

Nghe vậy, Hoàng Chủ bên cạnh không khỏi cạn lời.

Đây là con gái của mình sao?

Như thế nào có một cảm giác ‘nuôi ong tay áo’ vậy?

Alexander nhìn Diệp Vân Dật, cũng có ý muốn cùng giao hảo với đối phương. Dù sao cũng đã có tầng quan hệ này của con gái mình. Ngoài ra, hài tử này, về sau sẽ cần ở Bắc Cương.

Hài tử như vậy, hắn chưa từng gặp bao giờ, cần phải hảo hảo bồi dưỡng, về sau nhất định sẽ là ánh sáng hi vọng của Bắc Cương.

Sau khi uống trà được một lúc.

Mấy vị Hoàng Tử cũng đã đi tới.

"Đại tỷ, yến hội đã chuẩn bị xong, chúng ta qua đó rồi nói chuyện tiếp a."

Một tên Hoàng Tử đề nghị, sau đó mấy người cũng cùng đi qua đó.

Tới nơi yến hội.

Diệp Vân Dật nhìn về phía vị trí bên cạnh chỗ ngồi của lão, Vi Lạp liền nói: "Lão công, lát nữa anh qua bên đó ngồi là được rồi."

"Lão tỷ, điều này chỉ sợ không tốt lắm."

Bên cạnh một tên Hoàng Tử nói: "Chỗ ngồi kia, thế nhưng là dành cho khách quý, hơn nữa còn là khách nhân tôn quý nhất. Bình thường đều là dành cho Võ Thần, ngay cả người Hoa Hạ, thì cũng chỉ có Vương Tướng mới xứng đáng ngồi ở đó."

Mấy người bên cạnh cũng lập tức phụ họa.

Trong nháy mắt, sắc mặt Vi Lạp lập tức thay đổi.

Nàng nhìn mấy tên đệ đệ của mình nói: "Các ngươi, có ý tứ gì?"

Ánh mắt này, khiến cho cơ thể đám Hoàng Tử đều run lên.

Đại tỷ đang tức giận sao?

Nhưng mà, nếu cứ như vậy mà lùi bước, kế hạch vừa rồi bọn hắn bàn bạc liền tan tành.

"Những điều bọn đệ nói đều là sự thật, quy củ trước đây vốn là như vậy. Cũng thể chỉ bởi vì một người Hoa Hạ như vậy mà phải sửa lại."

Bọn hắn nhỏ giọng nói, bộ dáng tỏ vẻ sợ hãi.

Vi Lạp nghe vậy thì càng căm tức hơn.

Bên cạnh, Alexander nghe những lời của mấy nhi tử, cũng liền hiểu rõ tâm tư của bọn nó. Hắn cũng có cảm giác, Diệp Vân Dật có chút kiêu ngạo.

Đây cũng không phải là chuyện gì tốt.

Cần phải thu liễm lại một chút thì tốt hơn.

Bất quá.

Vị trí này, hắn cũng chuẩn bị để Diệp Vân Dật ngồi.

Thấy Vi Lạp đang đi tới chỗ mấy mấy tên Hoàng Tử, tình có vẻ sắp không khống chế được, Alexander liền mở miệng nói:"Tốt rồi tốt rồi. Cứ để..."

Hắn còn đang chuẩn bị nói tiếp.

Bên ngoài, một vài thân ảnh vội vã đi tới.

"Hoàng Chủ, thám tử đã trở về, đang chờ đợi bên ngoài, nói là có tin tức khẩn cấp cần bẩm báo."

"Hình như, Mã Khả Phu đã chết rồi."

Oanh.

Lời này, khiến cho mọi người sờ sờ.

Sau đó là hai mắt mở lớn, vẻ mặt không thể tin nổi.

Mã Khả phu, bị giết ?

Là bị ai giết?

Mã Khả Phu, sao có thể bị giết chết?

Lập tức, nội tâm bọn hắn toát lên hàng loạt nghi vấn.

Phải biết, Mã Khả Phu chính là một Võ Thần kỳ cựu, bên cạnh hắn còn rất nhiều cường giả.

Ngay cả hoàng thất muốn động đến hắn cũng có chút bất lực.

Vậy mà bây giờ, một kẻ khó giải quyết như Mã Khả Phu lại bị giết chết như vậy?

"Chuyện gì xảy ra? Mau cho thám tử vào."

Alexander nói xong, thanh âm đã đề cao vài lần.

Một lúc sau.

Vài đạo thân ảnh khác vội vào đi tới.

"Các ngươi nhanh chóng kể lại một chút, có chuyện gì xảy ra."

Mấy tên thám tử bỗng cảm thấy áp lực như núi đè, lập tức mở miệng:

"Hoàng Chủ, Bối Mộc thành hiện tại đã bị phong tỏa, chúng thuộc hạ phải rất vất vả mới có thể tìm hiểu được tin tức, đó là Mã Khả Phu đã bị giết chết."

Bọn hắn còn chưa nói xong.

Diệp Vân Dật vốn còn đang xoay lưng, lập tức quay người lại, nhìn về phía bọn hắn.

Trong nháy mắt, nhìn thấy thân ảnh Diệp Vân Dật, mấy tên thám tử đều có cảm giác như nhìn thấy quỷ.

Đây là.

Vị này...

Một tên trong đó nhìn Diệp Vân Dật, khóe miệng lập tức co giật: "Đệ Thập Vương Tướng."

"Ngài, ngài tại sao lại ở chỗ này."

Đệ Thập Vương Tướng?

Đây lại là có chuyện gì?

Hoa Hạ lúc nào đã có Đệ Thập Vương Tướng.

Lúc trước, bên Hoa Hạ không phải là chỉ có chín vị Vương Tướng thôi sao?

"Cái gì mà Đệ Thập Vương Tướng?"

Alexander nhìn bọn họ, cảm giác bọn hắn không phải là bị điên rồi đó chứ.

Mỗi người bọn hắn, đều là thám tử ưu tú nhất của Bắc Cương, tại sao lại nói chuyện điên khùng như vậy.

"Hoàng Chủ, đây là tin tức mới nhất, vị này, chính là tân tấn Vương Tướng của Hoa Họa, cũng chính là Đệ Thập Vương Tướng, Diệp Vân Dật, Diệp đại nhân"

"Mã Khả Phu, là bị..."

Bọn hắn còn chưa nói xong, Diệp Vân Dật đã ngắt lời nói:

"Mã Khả Phu, là bị ta giết. "

"Hắn dẫn dắt dị thú triểu về hướng thành của ta. Khiến cho Vương Cấp dị thú Kim Giác Bàng Giải cũng đi tới Linh Dung thành, sau khi ta tiêu diệt Kim Giáp Bàng Giải đó, thuận tiện cũng lấy thủ cấp của tên Mã Khả Phu này xuống."

Diệp Vân Dật chậm rãi nói.

Thế nhưng, ngữ khí không nhanh không chậm, phong khinh vân đạm của hắn, khiến cho lỗ tai của mọi người lùng bùng cả lên.

Cái gì.

Chém giết Vương Cấp dị thú, Kim Giáp Bàng GIải.

Sau đó lại có thể giết chết Võ Thần kỳ cựu Mã Khả Phu.

Trong nháy mắt, mọi người đều nhìn về phía Diệp Vân Dật.

Trái tim mấy tên Hoàng Tử cũng run lên bần bật.

Bọn hắn, vừa rồi đã làm cái gì?

Đây chính là Đệ Thập Vương Tướng của Hoa Hạ, vừa rồi bọn hắn, có phải là nói, chỉ có Vương Tướng hoặc Võ Thần mới có thể ngồi ở vị trí kia không?

A...?

Chỉ trong thời gian ngắn ngủi, liền phát sinh biến hóa to lớn như vậy. Bọn hắn đều có cảm giác khuôn mặt mình như bị đánh sưng lên.

Khiến cho lúc này bọn hắn đứng chỗ đó.

Sắc mặt vô cùng xấu hổ.

Vi Lạp cũng nhìn về phía Diệp Vân Dật, toàn bộ Bắc Cương, đều đã bị sự tình của Mã Khả Phu khiến cho sứt đầu mẻ trán.

Mã Khả Phu không đơn thuần chỉ là phản bội chạy trốn khỏi Bắc Cương. Mà thế lực của hắn, cũng là một cái uy hiếp to lớn đối với nơi nầy.

Đây mới là nguyên nhân chủ yếu khiến hoàng thất càng nàng phải đau đầu.

Hiện tại lão công trước khi tới đây, vậy mà giải quyết dễ dàng như vậy.

Chương 290 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!