Virtus's Reader
Mạt thế: Đa Tử Đa Phúc, Mở Đầu Giáo Hoa Tìm Tới Cửa

Chương 292: CHƯƠNG 291: LẤY LẠI BỐI MỘC THÀNH?

"Lão công, anh, không ngờ trong khoảng thời gian này, đã xảy ra nhiều chuyện như vậy."

"Anh thật là lợi hại!"

Vi Lạp nhìn về phía Diệp Vân Dật, trong đôi mắt đã toát lên những vì sao lấp lánh.

Vì quá phấn khích, nàng đã ôm lấy cánh tay của Diệp Vân Dật.

Diệp Vân Dật thấy Vi Lạp như vậy, cũng cưng chiều mà sờ lên đầu của nàng.

Hắn nhìn qua chỗ chủ vị bên này.

Sau đó đi tới, trứng tiếp ngồi xuống bên cạnh.

Lúc này, nhóm người ở đây, cũng không ai dám nói cái gì nữa.

Hoàng Chủ Alexander nhìn thấy tình huống này, không khỏi cảm khái. Lần này, còn ai dám nói gì nữa?

Thân phận của Diệp Vân Dật, đã hoàn toàn thay đổi.

Dù sao, hiện tại đối phương chính là ngôi sao mới của Hoa Hạ, Đệ Thập Vương Tướng.

Hơn nữa, còn chém giết Vương Cấp dị thú Kim Giáp Bàng Giải, tiêu diệt Võ Thần kỳ cựu như.

Như vậy là đã đủ để cho bọn hắn tôn sùng là thượng khách.

"Không nghĩ tới, anh hùng xuất thiếu niên a, Vi Lạp, lão công mà con tuyển chọn rất tốt. Được rồi, mọi người cũng đừng đứng đó nữa, tất cả đều ngồi xuống đi, cùng nhau dùng bữa, đây cũng xem như là buổi tiệc trong gia đình."

Alexander nhìn mọi người rồi tranh thủ nói.

Sau đó, ánh mắt ông ta híp lại, nhìn sang mấy vị Hoàng Tử.

Mấy tên tiểu tử này, chưa trải qua sự đồng ý của ông ta, vậy mà đều âm thầm muốn cho Diệp Vân Dật một cái hạ mã uy.

Quả thực là làm mất hết mặt mũi của hắn.

Chờ sau khi buổi tiệc này kết thúc, cần phải hảo hảo cho bọn nó một bài học mới được.

Đối diện, mấy vị Hoàng Tử nhìn thấy biểu lộ của phụ hoàng Alexander, khóe miệng lập tức co lại.

Cái này, toang rồi.

Vẻ mặt phụ hoàng như vậy, khẳng định sắp tới bọn hắn sẽ phải khắp rắc rối.

Ngoài ra, còn có bên chỗ đại tỷ nữa a.

Sau đó.

Bọn hắn nhìn về phía Vi Lạp. Lúc này, Vi Lạp cũng đang dùng vẻ mặt lạnh lùng nghiêm nghị nhìn bọn hắn. Ánh mắt kia, quả thực là lạnh như hàn băng vậy.

Không có chút tình cảm nào.

Ánh mắt này, rơi vào trên người bọn hắn, khiến cho cơ thể trở nên rùng mình, một cỗ hàn khí bất giác từ dưới lòng bàn chân bốc thẳng lên đỉnh đầu.

Đáng sợ.

Thật sự là quá đáng sợ.

Một lúc sau.

Các món ăn lần lượt được đưa lên.

Rượu ngon cùng với đồ ăn mỹ vị, nối liền không dứt.

Alexander nhìn Diệp Vân Dật nói: "Đệ Thập Vương Tướng của Hoa Hạ, hoan nghênh ngươi tới Bắc Cương chúng ta."

Hắn giơ chén rượu lên, hướng về phía Diệp Vân Dật.

Diệp Vân Dật giơ chén rượu lên.

Sau đó hai người nhìn nhau, uống một hơi cạn sạch.

Bên cạnh, Vi Lạp đứng lên, đi tới rót thêm rượu cho Diệp Vân Dật và phụ hoàng.

Qua một lúc sau.

Alexander tiếp tục mở miệng "Đệ Thập Vương Tướng, lần này, cũng rất cả tạ ngươi giúp chúng ta tiêu diệt tên phản đồ Mã Khả Phu."

"Không biết Bối Mộc thành?"

Một câu này, quả thực là đem cho bầu không khí nơi này hạ xuống.

Mọi người đang ngồi ở đây, trong nháy mắt cũng đã hiểu chủ ý của Hoàng Chủ. Ý tứ này, chính là muốn Diệp Vân Dật trả lại Bối Mộc thành cho Bắc Cương.

Lập tức, ánh mắt của mọi người đều tập trung về phía Diệp Vân Dật.

Vi Lạp không khỏi nhíu mày một cái, phụ hoàng đây là quá không giảng đạo lý.

Rõ ràng lúc trước Mã Khả Phu phản bội chạy trốn, Bắc Cương căn bản không có năng lực để dẹp loạn, chỉ có thể mặc cho tên mãng phu kia phát triển, vô lực quản chế.

Hơn nữa, còn cần phải thường xuyên phòng bị Mã Khả Phu quay lại cắn mình một miếng.

Thế nhưng, hiện tại Diệp Vân Dật đã giết chết Mã Khả Phu.

Cũng đã tiêu trừ phản loạn. Vậy mà phụ hoàng lại nói muốn lấy Bối Mộc thành trở về?

Đây không phải là nói điều viển vông sao.

Bất quá, Vi Lạp cũng là biết rõ sự nóng nảy của Diệp Vân Dật, đồ vật mà lão công đã nuốt vào, sao có thể nhổ ra cơ chứ?

Không có khả năng.

Diệp Vân Dật cũng minh bạch ý của Alexander, hắn nói: "Hoàng Chủ đây là ý gì? Bối Mộc thành này, đến cùng có phải thuộc về quản lý của Bắc Cương không? "

"Nếu Bối Mộc thành là thuộc về sự quản lý của Bắc Cương, như vậy, việc dẫn dụ dị thú triều và Kim Giáp Bàng Giải kia hướng về phía Linh Dung thành, là ý tứ của Bắc Cương sao? "

Sau những lời này, ngón tay của Diệp Vân Dật cũng gõ gõ trên mặt bàn, ánh mắt nheo lại.

Biểu lộ khuôn mặt tràn đầy ý tứ hưng sư vấn tội.

Những lời này của Diệp Vân Dật.

Khiến cho tất cả mọi người ở đây đều cảm thấy toàn thân lạnh lẽo.

Diệp Vân Dật nói những lời kia, quả thực là hỏi tới điểm mấu chốt.

Có phải thuộc quản lý của Bắc Cương hay không.

Hiện tại, ngươi muốn lấy lại Bối Mộc thành, như vậy có nghĩa gián tiếp thừa nhận là ý của Bắc Cương.

Nếu như vậy, vấn đề sẽ càng trở nên nghiêm trọng.

Rất có thể sẽ diễn biến thành sự việc Bắc Cương và Hoa Hạ đối kháng.

Nhưng nếu không thừa nhận, vậy thì Bối Mộc thành sẽ không thể lấy lại nữa.

Lúc này, Hoàng Chủ Alexander cũng nhìn về phía Vi Lạp. Hiện tại ông ta cũng không biết nên trả lời như thế nào, cho nên muốn để cho con gái của mình giúp giải vây. Thuận tiện nói một lời, xem có thể hỗ trợ giúp lấy lại Bối Mộc thành hay không.

Vi Lạp cũng minh bạch.

Bất quá.

Nàng chậm rãi mở miệng: "Phụ hoàng, con cảm thấy lão công nói ngược lại là không sai. Cái tên Mã Khả Phu kia, có thể phản bội tự lập môn hộ. Chính là vì hắn có thực lực, chúng ta cũng không kịp thời dẹp loạn, khiến cho bên Hoa Hạ chịu ảnh hưởng."

"Hiện tại hắn trêu chọc lão công của con mới bị giết chết. Như vậy, Bối Mộc thành nên thuộc phạm vi quản lý của lão công mới phải."

"Ngoài ra lần này, việc lão công tiêu diệt Mã Khả Phu, thu Bối Mộc thành vào phạm vi quản lý, cũng là giúp bên Bắc Cương tiêu trừ một quả bom hẹn giờ a."

"Tai họa ngầm phía Nam của chúng, đã được loại bỏ, như vậy cần phải hảo hảo cảm tạ lão công mới phải."

Mấy lời này của Vi Lạp.

Khiến cho mọi người ngồi đây đều trợn mắt, biểu lộ không thể tin nổi.

Khá lắm.

Alexander cũng phải chết lặng hồi lâu.

Ông ta nhìn Vi Lạp, cô con gái này, bây giờ xem như đã hướng cánh tay ra ngoài a.

Sau đó, ông ta nhớ lại từ lúc Vi Lạp quay trở về, đã ăn hết không biết bao nhiêu là bảo bối trong hoàng thất, đại khái liền đã minh bạch tâm tư của nó.

Dù sao lúc trước ông ta cũng đã có lỗi với con gái mình.

Haiza!

Alexander nghĩ đến những lời Vi Lạp nói, cũng hiểu, kỳ thật coi như Vi Lạp khuyên bảo đối phương, chỉ sợ cũng không thể làm gì.

Bọn hắn, vẫn không thể cùng Diệp Vân Dật trở mặt hay là làm điều gì khác tương tự.

Đối với Mã Khả Phu, bên bọn hắn không thể ứng phó tối, chứ đừng nói tới việc trở mặt với Diệp Vân Dật. Nếu làm như vậy, hoàng thất Bắc Cương e là sẽ lung lay dẫn tới sụp đổ mất.

Còn không bằng hai bên giữ mối quan hệ giao hảo.

Tăng thêm Vi Lạp kết nối, như vậy sẽ tiến tới mối quan hệ cộng đồng gắn bó với bên phía Hoa Hạ. Làm như vậy, càng thêm củng cố sức mạnh, đề phòng nguy cơ.

Nghĩ tới đây, hắn nâng chén nói: "Vi Lạp, con hiểu sai ý phụ vương rồi."

"Ý của ta là, nếu như Đệ Thập Vương Tướng đã tiêu diệt Mã Khả Phu. Như vậy, Bối Mộc thành tự nhiên sẽ thuộc sự quản lý của Đệ Thập Vương Tướng. Điều ta muốn hỏi chính là mối quan hệ sau này giữa Bắc Cương và Bối Mộc thành. Dù sao, sau khi Bối Mộc thành đã được lấy lại, con đường thông lộ giữa Bắc Cương và Hoa Hạ coi như đã được thông suốt."

"Ta muốn hỏi Đệ Thập Vương Tướng, về sau Bắc Cương và Bối Mộc thành có thể liên thông với nhau hay không, không nên để tình trạng phong bế như bây giờ bị tiếp diễn."

Những lời này.

Khiến cho sắc mặt mọi người không thể tưởng tượng nổi mà nhìn về phía Hoàng Chủ, khóe miệng cũng không khỏi co giật.

Một bên, mấy vị Hoàng Tử cũng đã chết lặng.

Bọn hắn nhìn phụ hoàng của mình. Phụ hoàng, nhanh như vậy đã thỏa hiệp rồi sao?

Triệt để giao Bối Mộc thành ra ngoài.

Hơn nữa, lời nói còn mềm mỏng như vậy.

Cái này cái này…

Bọn hắn chưa từng chứng kiến từng huống nào như vậy a.

Thế nhưng, hiện tại cũng không thể nói cái gì.

Chỉ có thể ngồi một chỗ, nhìn xem thế cục hiện tại.

Diệp Vân Dật và Vi Lạp nhìn nhau, sau đó nâng chén rượu lên: "Việc mở cửa Bối Mộc thành tự nhiên là không có vấn đề gì. Nhưng mà hiện tại Bối Mộc thành còn đang chỉnh hợp, bên trong khó tránh khỏi có một số kẻ không chịu nghe lời. Ta cần phải giết gà dọa khỉ, khiến cho tất cả mọi người nghe lệnh, sau đó tất nhiên sẽ mở cửa trở lại a."

Chương 291 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!