Oanh.
Những lời vừa rồi, khiến cho tất cả mọi người tròn mắt nhìn về phía Diệp Vân Dật.
Vừa rồi ngươi nói những lời đó cùng với biểu lộ trên khuôn mặt hoàn toán không cân xứng có được hay không.
Giết gà dọa khỉ đối với những người không chịu nghe lời.
Đây là lời nói đáng sợ bực nào a.
Thật là bá đạo.
Nhưng mà, khuôn mặt của Diệp Vân Dật, vẫn không có bất luận biểu cảm gì khác, giống như đang nói tới việc giết mấy con côn trùng bình thường vậy.
Phải biết rằng, Diệp Vân Dật nói muốn giết mấy kẻ không nghe lời, khẳng định đều là mấy thành viên cao tầng bên trong Bối Mộc thành.
Những kẻ đó, đều là những kẻ hoặc là đi theo Mã Khả Phu chinh chiến khắp nơi, hoặc là những kẻ có thực lực mạnh mẽ, không muốn phục tùng Hoa Hạ làm chủ.
Những tên đó, đều là cường giả a.
Vậy mà từ trong miệng Diệp Vân Dật, căn bản không đáng nhắc tới.
Cái tên này, quá đáng sợ.
Mấy vị Hoàng Tử thấy Diệp Vân Dật như vậy, nội tâm không khỏi run lên, nhìn về phía đại tỷ. Đại tỷ đã tìm được dạng lão công gì vậy a.
Diệp Vân Dật nói những lời vừa rồi, cũng khiến cho Alexander cũng phải rung động.
Ông ta nhìn Diệp Vân Dật, cũng có thể suy đoán được, về sau, Diệp Vân Dật nhất định sẽ có thành tựu một phen sự nghiệp.
"Vậy đi, về sau chúng ta cũng nên trao đổi nhiều hơn."
"Có tầng quan hệ thông qua Vi Lạp, Nam Bắc chúng ta, cũng có thể càng thêm chặt chẽ."
Alexander nói xong, lần nữa uống một chén rượu.
Một lúc sau.
Đại tiệc chấm dứt.
Diệp Vân Dật đi theo Vi Lạp quay về phòng.
Gian phòng của Vi Lạp, nằm ở một địa phương đơn độc, không gian rất lớn. Chỉ có điều, bên trong có chút lạnh lẽo.
Dù sao hiện tại cũng đã gần tới mùa đông, Bắc Cương lại ở phương Bắc, cho nên hiện tại lạnh như vậy cũng có thể hiểu được.
"Lão công."
Vi Lạp vừa dứt lời, thì đã trông thấy Diệp Vân Dật bên cạnh lấy ra đồ vật màu đỏ thẫm.
"Hử? Đây là gì vậy lão công?"
Vi Lạp thấy món đồ này, vẻ mặt hiện lên sự nghi hoặc.
"Đây là Hỏa Tủy."
Diệp Vân Dật trực tiếp lấy ra Hỏa Tủy lúc trước kiếm được trong miệng núi lửa.
Sau đó tìm vài nơi trong căn phòng rồi đặt xuống.
Dù chỉ là một ít như vậy, nhưng cũng lập tức làm cho gian phòng trở nên ấp lên.
Vi Lạp nhìn vật này, cũng cảm nhận nguồn năng lượng cực lớn bên trong Hỏa Tủy.
"Thứ này, rất trân quý phỉa không?"
"Không có việc gì, cho dù trân quý, lúc cần nếu không dùng thì chẳng phải lãng phí sao."
Diệp Vân Dật dứt lời, vừa chuẩn bị ôm lấy Vi Lạp, giải tỏa nỗi tương tư.
Thì bỗng nhiên nghe bên ngoài truyền tới tiếng gầm của nhẹ của Xích Viêm Hổ.
Diệp Vân Dật liền bất đắc dĩ, bên cạnh, Vi Lạp che lấy chiếc miệng nhỏ nhắn của mình rồi khẽ cười. Nàng cũng đã nhìn ra vẻ mặt tiu nghỉu của lão công mình.
"Không có việc gì, chúng ta đi ra đó xem một chút."
Sau đó, hai người nắm tay nhau rời khỏi phòng.
Bên ngoài, Xích Viêm Hổ cảm thấy năng lượng Hỏa Tủy ở trong phòng, nội tâm cảm thấy hoang mang, ý tứ kia, vừa nhìn qua là hiểu rõ.
Diệp Vân Dật thấy vậy thì cạn lời, lập tức lấy ra một ít Hỏa Tủy, đặt ở trước mặt nó: "Nhanh chóng hấp thu đi, lại đề thăng một ít thực lực."
Sau đó, Diệp Vân Dật cũng lấy ra Thần Cấp Dị Thú Thăng Cấp Đan, đưa cho nó ăn.
Sau khi Xích Viêm Hổ ăn hết, cảm nhận nguồn năng lượng như nước lũ bên trong cơ thể, vẻ mặt hiện lên sự thỏa mãn. Nó nhìn Diệp Vân Dật, gầm nhẹ lên một tiếng, khuôn mặt to lớn áp sát lại gần Diệp Vân Dật.
"Dừng dừng dừng, tiểu tử ngươi ở bên ngoài hảo hảo canh giữ. Không cho bất luận kẻ nào tới gần quấy rầy, nghe rõ chưa."
Diệp Vân Dật tức giận mắng, tiểu tử này, phá hủy sự hào hứng của hắn không nói, bây giờ còn tỏ vẻ ân cần như vậy.
Xích Viêm Hổ nghe Diệp Vân Dật nói vậy, lập tức đứng thẳng dậy, ngẩng đầu ưỡn ngực, giống như một vị binh sĩ vừa nghe được mệnh lệnh của tướng quân vậy.
Diệp Vân Dật thấy tư thái này của nó, lại càng bất đắc dĩ.
Bỗng nhiên.
Từ trên bầu trời.
Bông tuyết đã rơi xuống.
"Lão công, tuyết rơi rồi."
Vi Lạp ngắm nhìn những bông tuyết này: "Tuyết này còn không nhỏ đâu."
"Anh xem, trông giống như những bông hoa vậy."
Vẻ mặt Vi Lạp cũng kích động, tuy nàng một mức lớn lên ở Bắc Cương, mỗi năm đều thấy tuyết rơi.
Nhưng mà dù sao đây cũng là tuyết rơi đầu mùa a.
Thoạt nhìn, còn là tương đối lớn.
Diệp Vân Dật cũng ngẩng đầu, nhìn bông tuyết phủ đầy trời.
Khuôn mặt tươi cười nói: "Tốt rồi, chúng ta màu vào phòng thôi."
"Nhìn anh gấp gáp chưa kìa."
Vi Lạp hờn dỗi nói một câu.
Sau đó cũng phải dẫn Diệp Vân Dật vào phòng.
Bên ngoài.
Xích Viêm Hổ một mực đứng canh gác.
Cùng lúc đó.
Bên này, bên trong chánh đường.
Mấy vị Hoàng Tử cũng đang có mặt.
Bọn hắn nhìn phụ hoàng của mình.
Còn đang chuẩn bị mở miệng.
Đột nhiên, từ phía trước, một chén trà bay về phía bọn hắn.
Mấy vị Hoàng Tử vội vàng né tránh.
Xoảng!!!
Chén trà rơi xuống mặt đất, trong nháy mắt liền chia năm xẻ bảy.
Mấy vị Hoàng Tử thấy vậy, nội tâm nơm nớp lo sợ.
Phụ hoàng phát hỏa phát lớn như, nhất định là bởi vì chuyện bọn hắn tự tiện chủ trương, ra oai phủ đầu đối với Diệp Vân Dật.
Hiện tại xem ra, quả thực là quá hoang đường .
Bọn hắn cũng tự biết mình đuối lý, cho nên chỉ đứng ở nơi đó, cúi đầu, giữ im lặng.
"Nhìn xem các ngươi đã làm chuyện gì."
Alexander nhìn bọn hắn rồi gầm lên giận dữ.
Đám Hoàng Tử thấy vậy, càng là rụt cổ lại, giống như là một con rùa đen rút đầu vào mai vậy.
Alexander đứng dậy, đi tới trước mặt bọn hắn, tiếp tục chửi ầm lên.
Đối diện, đám Hoàng Tử đứng đó, mắt nhìn xuống chân, không dám hó hé một câu, chỉ có thể lẳng lặng nghe tiếng la mắng bên ta.
Một lúc sau.
Alexander la mắng có chút mệt mỏi.
Sau đó quay về chỗ ngồi.
Đem tài liệu trong tay vứt cho đám nhi tử.
"Các ngươi đọc đi, xem ra các ngươi khả năng còn không biết tỷ phu của mình có bao nhiêu lợi hại. Đọc cho thật kỹ, đây là tin tức mà thám tử phải mất nhiều công sức mới thu thập được."
"Đọc kỹ vào."
Mấy vị Hoàng Tử đi tới, sau đó đọc nội dung trong tài liệu.
Một lúc sau, người nào người nấy đều trợn tròn mắt, vẻ mặt không thể tin nổi.
Luyện Dược Sư cao cấp, đan dược luyện chế ra, hương thơm tràn ngập khắp thành?
Ngự thú đại sư.
Dị thú trong tay phần lớn là Tinh Thần hậu kỳ.
Dị thú Tinh Thần khác thì nhiều vô số kể.
Đơn thương độc mã chém giết Kim Giáp bàng Giải, tiêu diệt dị thú triều.
Sau đó lại là đơn thương độc mã, xâm nhập Bối Mộc thành, từ trong vạn quân địch, lấy thủ cấp Mã Khả Phu.
Từng cọc từng cọc sự kiện hiện lên trong tài liệu.
Đám Hoàng Tử càng đọc, khóe miệng trở nên co giật.
Nhất là những thông tin cuối cùng.
Đơn thương độc mã chém giết Kim Giáp Bàng Giải và Mã Khả Phu.
"Những điều này, là chuyện mà con người có thể làm được sao? "
Hồi lâu sau, một tên Hoàng Tử lẩm bẩm nói.
Thanh âm này rơi vào tai những Hoàng Tử khác, khiến cho bọn hắn có nội tâm có ý tưởng giống nhau.
Con mẹ nó, những điều này, ngay cả phụ hoàng cũng làm không được a.
Nếu có như ông ấy có thể làm được mà nói, sao bây giờ ông ấy có thể còn ngồi chỗ này?
Mà không phải là đi bình định phản loạn?
Cái tên này, sao có thể làm được, ở trong Bối Mộc thành, vượt qua đám tay sai, chém giết Mã Khả Phu.
Bọn hắn không thể tưởng được, cũng không dám làm điều đó.
Cho nên bây giờ chỉ có thể ngẩn người đọc những dòng tin tức này.
"Xem ra tỷ phu các ngươi, thật đúng là một đại nhân vật. Lần này, xem như chúng ta đã nhìn lầm. Đám người chúng ta, ánh mắt còn không bằng đại tỷ của các ngươi."
Alexander nói xong, mọi người giữ im lặng, sau đó gật đầu.
Bọn hắn cũng thật sự đồng ý, so với bọn hắn, đại tỷ qua là lợi hại. Chỉ mới rời nhà đi ra ngoài một chuyến, mang theo hài tử về không nói, còn dẫn theo một vị lão công lợi hại như vậy.
Chương 292 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]