Virtus's Reader

Lúc này, Diệp Vân Dật cưỡi Xích Viêm Hổ tiến lại gần chỗ Sophia đang đứng.

Sau đó, Xích Viêm Hổ dừng lại.

Diệp Vân Dật từ trên lưng nó nhảy xuống.

Còn chưa chờ Diệp Vân Dật mở miệng, Sophia đã nhìn hắn, vẻ mặt thẹn thùng nói: "Ngài, ngài chính là Đệ Thập Vương Tướng sao?"

"Là ta."

Diệp Vân Dật lập tức đáp lại: "Còn em là thất công chúa Sophia phải không?"

"Đúng vậy, Đệ Thập Vương Tướng."

Tiếp đó, Sophia cũng là trở nên trầm mặc.

Dù sao cũng chỉ là một tiểu nha đầu, nàng cũng không biết nói gì tiếp.

Bỗng nhiên, Diệp Vân Dật nắm lấy tay của nàng.

Sophia lập tức hô nhỏ một tiếng, nhìn về phía Diệp Vân Dật. Đây vẫn là lần đầu tiên nàng bị nam nhân chủ động nắm tay như vậy đâu.

Bất quá, bàn tay này, thật là có lực.

"Để anh dẫn em đi dạo một vòng được chứ? "

Diệp Vân Dật nói, sau đó nhìn về phía sau: "Đại tỷ của em còn đang nghỉ ngơi trong phòng, hiện tại không nên quấy rầy nàng."

"Vâng!"

Sophia vừa dứt lời, cả cơ thể liền bị đối phương bế lên theo kiểu công chúa.

"A.... "

Sophia lần nữa hô lên một tiếng.

Sau đó cảm giác cả người đều nâng lên khoỏi mặt đất, rơi vào lồng ngực Diệp Vân Dật.

Cảm giác này, khiến cho khuôn mặt vốn trắng nõn của Sophia đã đỏ lên như máu

Nàng lúc nào bị người khác làm như vậy đâu?

Diệp Vân Dật nhún chân, trực tiếp đáp xuống lưng Xích Viêm Hổ.

Sau đó thú hai chân, Xích Viêm Hổ bước ra bên ngoài.

Trên đường đi.

Sophia cũng đã nồi trên lưng Xích Viêm Hổ, ngắm nhìn phong cảnh xung quanh, đây là một cảnh tượng bất đồng.

Khi ở trên lưng Xích Viêm Hổ, phong cảnh nhìn thấy so với lúc bình thường thì cao hơn.

Nàng ngồi chỗ này, có thể nhìn bao quát tất cả mọi thứ

Hơn nữa, tỷ lệ quay đầu của mọi người xung quanh cũng cao hơn a.

Dù sao, con Xích Viêm Hổ này, quả thực là quá ngầu.

Xung quanh.

Không ít người thấy cảnh tượng này.

Nhìn thấy Sophia, ai nấy đều tỏ ra kinh ngạc.

Đây là,thất công chúa Sophia?

Trong lời đồn, không phải là nàng giống với đại công chúa, đều là băng tuyết mỹ nhân sao?

Hiện tại, vậy mà ở cùng một chỗ với Diệp Vân Dật, cưỡi trên lưng dị thú, hơn nữa, vẻ mặt còn tỏ ra thẹn thùng như vậy.

Chẳng lẽ, nữ nhân trước mặt nggười lạ thì luôn tỏ ra lạnh lùng, còn đối với người mình thích thì trở nên chủ động như vậy sao?

Trong nháy mắt, nội tâm đám người liền cảm thấy khó chịu.

"Này này, mấy người các ngươi, không được lười biếng. Nhanh tranh thủ thời gian bố trí cho kịp buổi lễ tối nay a."

Lúc này, một vị Hoàng Tử hô lên. Bên cạnh, một vị Hoàng Tử khác nhìn sang bên này, lập tức sững sờ: "Con mẹ nó?"

"Gì vậy?"

Tên Hoàng Tử vừa rồi xoay người, lập tức thấy được một màn này.

Hảo gia hỏa.

Cái tên Diệp Vân Dật này, rốt cuộc là có ma lực gì.

Lúc trước đã bắt lấy đại tỷ không nói, bây giờ thất muội so với đại tỷ thì càng thêm băng lãnh, vậy mà cũng bị đối phương nắm giữ như vậy.

Thủ pháp tán gái này của Diệp Vân Dật, quả thực quá lợi hại.

"Cái tên này, sao ta có cảm giác, hình như sẽ còn nhiều việc không tốt lắm xảy ra a."

Một tên Hoàng Tử quay sang nói với mấy huynh đệ bên cạnh

"Phải biết rằng, cái tên này, chính à một kẻ cưới vợ cuồng ma. Hắn tới Bắc Cương, không phải là để gia tăng thêm lão bà đó chứ? "

"Không thể nào."

Một người hừ lạnh nói: "Người ta là Đệ Thập Vương Tướng, nếu muốn lão bà, dạng nữ nhân nào mà không thể tìm không thấy. Tùy tiện ngoắc tay một cái, thì sẽ có vô số nữ nhân nhào tới."

"Ở đâu ra còn phải tới Bắc Cương chúng ta tìm người."

"Hơn nữa, trong hoàng thất chúng ta, mỹ nữ cũng chỉ có đại tỷ cùng với thất muội…"

Chưa kịp nói xong, một tên Hoàng Tử khác cũng đã vội vàng bịt miệng hắn.

"Ngươi không muốn sống nữa sao? Để cho các muội muội khác nghe thấy, còn không giết ngươi?"

"Ô ô ô!"

Sau khi mấy người náo loạn một lúc, liền trông thấy Diệp Vân Dật dẫn theo Sophia đi về một hướng khác.

Bọn hắn lại tiếp tục bận bịu với công việc của mình. Vẫn nên là dựa theo lời phụ hoàng phân phó, hảo hảo bố trí a.

"Mấy người các ngươi, tốc độ nhanh hơn một chút, được rồi, để chúng ta cũng tới hỗ trợ."

Theo sự gia nhập của đám Hoàng Tử, tiến độ bố trí cũng trở nên nhanh hơn không ít.

"Em có muốn tăng tốc hơn không?"

Diệp Vân Dật dẫn theo Sophia tới địa phương vắn vẻ, hắn ngồi phía sau nàng, ghé đầu sát lại bên tai, thì thầm một câu.

Hơi thở của hắn phả vào tai Sophia.

Làm cho nàng có cảm giác ngứa ngày.

Đối với Diệp Vân Dật mà nói, tự nhiên là ai tới cũng không cự tuyệt.

Hai chân hắn thúc vào hông, bộ dạng Xích Viêm Hổ giống như bị thay đổi, triệt để phóng thích tốc độ, điên cuồng lao nhanh về phía trước.

Âm thanh xé gió và tiếng nổ, lập tức phát ra.

"A.... "

Sophia hô lên một tiếng duyên dáng, nàng đã bị tốc độ này làm cho hoảng sợ. Cái tốc độ này, thật sự là quá kinh khủng a.

Nàng nhìn về phía trước, ánh mắt từ hoảng sợ dần dần trở nên hưng phấn.

Cảm giác này, thật sự là rất có cảm giác chinh phục.

Phảng phất như toàn bộ thế giới, đều nằm ở trong tay của nàng.

Thiên hạ này, tùy nàng đi.

Hai người một hổ lao như điên về phía trước.

Rất nhanh liền tới buổi tối.

Hai người Diệp Vân Dật cũng đã trở về.

Dù sao, buổi tối này còn có đại sự.

Sophia cũng biết rõ tối nay sẽ phát sinh chuyện gì.

Nhưng mà, nàng bây giờ còn không biết cần phải chú ý những gì?

Dù sao nàng cũng không có kinh nghiệm, chờ lát nữa phải hỏi tỷ tỷ chi tiết.

Hôn lễ cần phải làm những gì.

Sau khi trở về.

Sophia ngắm nhìn toàn bộ hoàng thất, khóe miệng co lại.

Khá lắm.

Toàn bộ hoàng thất lúc này, đều đã giăng đèn kết hoa.

Tất cả mọi người đều đang bận rộn. Lúc này, một người trông thấy Sophia và Diệp Vân Dật thì vội vàng lên tiếng:

"Thất công chúa, Đệ Thập Vương Tướng, hai vị đã về rồi sao. Tại hạ xin phép dẫn hai vị đi chuẩn bị một chút, đại tiệc đã sắp sửa bắt đầu."

"Được rồi, chúng ta đi chuẩn bị thôi."

Diệp Vân Dật nói với Sophia.

Lúc này, Sophia đã trải qua một ngày ở bên cạnh Diệp Vân Dật, cũng không còn câu thúc như ban đầu.

Lập tức gật đầu.

Từ trên lưng Xích Viêm Hổ nhảy xuống đi chuẩn bị.

Vi Lạp cũng đã nhìn thấyhai người trở về, liền chạy tới, mang theo Sophia đi chuẩn bị.

"Đại tỷ, tỷ ngủ đủ rồi sao?"

Ừ?

Vi Lạp nghe Sophia hỏi vậy thì hỏi lại: "Hử, sao muội biết tỷ đang ngủ? "

"Lúc sáng, muội vốn muốn tới tìm tỷ, sau đó thì bắt gặp Đệ Thập Vương Tướng từ trong phòng đi ra. Anh ấy nói là tỷ đang ngủ, không thể vào quấy rầy. Tiếp đi thì anh ấy dẫn muội ra ngoài đi dạo."

"Lão công không cùng muội nói điều gì khác chứ? " Vẻ mặt Vi Lạp cũng là bất đắc dĩ. Lão công sẽ không nói lý do vì sao mình mất ngủ đó chứ?

"Vậy thì không có."

Vi Lạp nghe Sophia trả lời, lập tức thở dài một hơi.

Sau đó nhìn về phía Sophia, tối nay đã có muội đỡ đạn, nàng có thể hảo hảo ngủ ngon rồi a.

Không tệ không tệ.

Sophia thấy ánh mắt Vi Lạp nhìn mình, cảm giác có chút là lạ: "Đại tỷ, tỷ nhanh chỉ dạy cho muội a, lát nữa hôn lễ cần phải làm gì bây giờ? Cần phải chú ý những cái gì, hôn lễ gấp gáp như vậy, muội còn chưa chuẩn bị được cái gì đâu."

"Haiza, còn chuẩn bị cái gì nữa, dù sao chỉ cần qua buổi tối hôm nay, muôi cũng sẽ không nhớ gì nữa đâu."

Vi Lạp khoát tay nói.

"A...? Vì cái gì vậy? " Vẻ mặt Sophia hồn nhiên xen lẫn nghĩ hoặc.

"Chờ tới sáng mai muội sẽ biết. Yên tâm đi, tỷ sao có thể lừa muội chứ? Tỷ thế nhưng là người đã từng trải." Vi Lạp bảo đảm nói.

"Tốt rồi, để tỷ dẫn muội đi trang điểm và làm mấy cái khác nữa." Nói xong, Vi Lạp liền dẫn Sophia tiến vào một gian phòng.

Chương 295 [/images/OEBPS/Images/Logo.png]

Bình luận (0)

Đăng nhập để viết bình luận.

Chưa có bình luận nào. Hãy là người đầu tiên!